hông hề giấu diếm. Hắn giống hệt một con mãnh thú, dường như lý trí chỉ trong một giây đã biết mất hoàn toàn. “Ngươi còn nhục mạ sư phụ ta, đừng trách ta không khách sáo!”
Thấy Thanh Huyền rốt cuộc bị chọc giận, tâm trạng Tử Tô đột ngột tốt hẳn lên. Cảm giác lúc này thật giống lúc gặp Thiên sắc, nét mặt ngàn năm không thay đổi kia, tựa như vạn vật trong trời đất vĩnh viễn không thể lọt vào mắt ả. Nhưng nếu xét đến nguồn gốc, ả đó dùng yêu thân mà tu hành đắc đạo, mặc dù hơn ba ngàn năm trước ả phong ấn được Bách Ma Đăng, nhưng đó đã là chuyện đã qua. Chẳng biết có cái quái gì mà kiêu căng chứ! Mà tiểu tử lúc nào cũng bám theo ả như cái đuôi này…
Tiểu Tử này, không tự biết bản chất đê tiện của mình, còn chưa tu được tiên thân, đã dám vọng tưởng vào Ngọc Hư Cung. Ấy thế mà, còn không biết điều mỉa mai sư phụ nàng, nếu ngày sau hắn đắc đạo, có chút danh tiếng, chẳng phải sẽ không xem ai ra gì, giống hệt ả đàn bà kia sao?
Cho nên, Tử Tô nghĩ rằng, dù hôm nay có nguy cơ bị sư phụ xử phạt cũng phải làm liều, nàng ta nhất định phải khiến tiểu tử này hiểu rằng, tiên giới không giống nhân gian. Nơi này có quy củ tôn ti của nơi này, phải cho hắn hiểu rõ!
“Ta mỏi mắt chờ ngươi không khách sáo đó!” Nghĩ đến đây, Tử Tô nhếch môi cười mỉa những lời hắn nói, dường như nàng ta thấy sự đe dọa của hắn rất nực cười: “Sư phụ của ngươi, không phải là dâm phụ thì là gì? Mấy năm nay, hai thầy trò các người ở Đông Cực làm cái việc bẩn thỉu, mất thể diện kia, chuyện đó giờ đã truyền khắp lục giới, ai ai cũng xem như trò cười. Trong Thần Tiêu phái xuất hiện một đôi cẩu nam nữ không biết xấu hổ như các người, quả là sư môn bất hạnh!”
Khó mà nén giận nổi nữa, hắn đột ngột quát lớn. Thanh Huyền ưỡn ngực, nhắm chính xác hướng roi vung tới, rồi vươn tay phải bắt lấy đuôi roi, bất chấp tam vị chân hỏa trên trường tiên đốt cháy da bỏng thịt, hắn cắn răng thừa cơ kéo mạnh một cái.
Tử Tô không ngờ rằng Thanh Huyền lại bất chấp tất cả mà tiếp chiêu như vậy. Nàng ta lạnh toát người, hoảng sợ kinh hoàng, khoảnh khắc đó nàng ta sửng sờ kinh ngạc. Cây trường tiên nàng sử dụng chính là “Kim giao tiên” được luyện bằng thiên hỏa trên Trường Bạch Sơn, trên roi có tam vị chân hỏa, uy lực không thể xem thường. Vậy mà tên tiểu tử người phàm này dám dùng tay không bắt lấy, chẳng lẽ hắn không sợ cái tay kia bị cháy đến tàn phế sao?!
Cứ kinh ngạc như thế, nhất thời không để ý, theo quán tính nàng ta bị kéo theo trường tiên. Tử Tô bước chân lảo đão, bị Thanh Huyền kéo cả người lẫn roi qua!
“Ta vốn không muốn gây chuyện, vậy mà ngươi cứ lấn tới. Hôm nay, ta sẽ thỏa mãn tâm nguyện muốn được chỉ bảo của ngươi!” Trong cơn phẫn nộ, sắc mặt Thanh Huyền cũng xanh mét, giọng nói luôn luôn thật thà chất phác cũng hoàn toàn thay đổi. Đôi mắt lạnh giá như muốn ăn thịt người, lửa giận trong lòng hừng hực muốn phun trào. Cuối cùng, tất cả tức giận tụ lại trên bàn tay, hắn quyết đoán giơ tay trái lên, vung tay tát vào mặt Tử Tô một cái.
“Cái bạt tay này là muốn ngươi nhớ cho kỹ, về sau nói chuyện phải biết tích đức một chút, đừng có mà mở miệng là tổn thương người khác!”
Cái bạt tay này cực kỳ chát chúa, vô cùng vang dội. Hắn dồn tất cả sức lực, quả thật có ý muốn Tử Tô trọn đời khó quên. Tử Tô bị tát một cái, bỗng cảm thấy nửa bên mặt tê buốt, khí thế mạnh mẽ lúc nãy như bị tạt một chậu nước lạnh tắt ngúm trong phút chốc. Nàng ta bất giác buông lỏng bàn tay cầm roi, theo bản năng vươn tay ôm má sững sờ.
Thanh Huyền vứt “Kim giao tiên” xuống đất, lúc này hắn mới phát hiện bàn tay phải của mình bị tam vị chân hỏa thiêu đến da tróc thịt bong, đau buốt tim nhức phổi. Có điều, lúc này hắn chỉ rầu rĩ nên dùng lý do gì gạt Thiên Sắc đây, bất ngờ hắn chợt nghe thấy một giọng reo cao ủng hộ.
“Nhóc con, cái bạt tay này đánh hay lắm!”
Giọng nói kia rất quen tai, nghe kỹ xưng hô, đó chẳng phải Diêm Quân Bạch Liêm ở Cửu Trọng Ngục cõi U Minh đó sao?
Thanh Huyền xoay người lại, đứng sau lưng hắn mấy trượng là Bạch Liêm đang nhìn Phong Cẩm, nụ cười lạnh lẽo trên khuôn mặt Bạch Liêm càng sâu thêm, đôi mắt trong phút chốc tỏa hơi lạnh lan xa ngàn dặm. Đôi mắt sắc bén tựa như hai lưỡi dao sắc, đủ khiến người bị nhìn lạnh buốt toàn thân, cảm giác đó khiến người ra không rét mà run, ấy vậy mà không hề ngửi thấy một chút máu tanh: “Chưởng giáo sư huynh, có lẽ ngày thường công vụ bận rộn, thế nên dạy dỗ đệ tử qua loa, sơ sài. Hôm nay lại phải nhờ một tiểu bối đến giúp ngươi dạy bảo đồ đệ, chẳng biết cảm nghĩ của Chưởng giáo sư huynh ra sao?”
Phong Cẩm không nói một lời, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng,khẽ liếc nhìn qua đồ đệ. Cuối cùng y chỉ trầm giọng ném một câu nặng nề lạnh lẽo: “Nếu đã vậy, đành phải làm phiền sư điệt giúp ta dạy dỗ đồ nhi thêm chút nữa!”
Thật ra, ở đằng sau Thanh Huyền không chỉ có Bạch Liêm và Phong Cẩm, mà còn có Lam Không, Mộc Phỉ, Linh Sa, Quảng Đan và một đám người, cả Thiên Sắc cũng đứng giữa đám đông. Đứng đầu đám người là một ông lão tiên phong đạo cốt, chòm râu bạc trắng, khuôn mặt gầy gò bình thản thong dong, tóc dài búi cao, áo choàng chạm đất, ta