người quên kẻ vô tình vô nghĩa kia. Hắn khát khao nắm lấy tay người, ấp ủ vỗ về gò má người, hai người sẽ tựa vào nhau như hành động của tất cả những đôi nam nữ trên trần thế này vẫn thường làm.
Hắn thật lòng, thật dạ thích nữ tử này, chôn chặt bóng dáng nàng ở nơi sâu thẳm nhất trong trái tim mình. Thật ra, hắn biết không phải hắn không đủ can đảm, mà là hắn không thể xác định được thân phận và lập trường của mình hiện nay có thể khiến người chấp nhận mình không. Hắn có thể thẳng thắn nhìn nhận tình cảm của bản thân, không màng đến việc nàng là sư phụ, hắn là đệ tử, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng sẽ không e ngại, không phân vân. Hắn từng bày tỏ tâm ý của mình với sư phụ, nhưng sư phụ vẫn không nói rõ ràng, dường như có ý lảng tránh. Mà tình cảm trong lòng hắn giờ đây đã ngập tràn, sục sôi, đã bùng cháy thành lửa tình mãnh liệt, hắn bị thiêu đốt càng ngày càng khát cháy.
Phút giây đó, có lẽ là bản tính lam tham trong máu đang gào thét, cũng có lẽ cái chạm môi lơ đãng mà ngập tràn kích thích kia đã làm bùng phát tình cảm hắn giấu sâu tận đáy lòng. Hắn cảm thấy đó tựa như lửa bỏng hồng trần, cái chạm khẽ vừa rồi vẫn không đủ, giống như lần đầu tiên nếm được điều tuyệt diệu chưa gặp bao giờ, dường như bị cảm giác mê hoặc khó hiểu kia lôi kéo, dẫn dắt, lòng thầm muốn được trải nghiệm nhiều hơn nữa. Mặc dù lý trí chưa kịp phục hồi, nhưng theo bản năng đôi mắt của hắn cũng bắt đầu thay đổi, đôi mắt ngày thường vốn sâu xa nay đen như mực, ở nơi đó đang bùng cháy một ngọn lửa mãnh liệt, hầu kết khẽ khàng rung động, tựa như một hạt trân châu kết trên một đoạn tơ lụa, tạo thành một đường cong uyển chuyển.
Thiên Sắc sửng sờ vì tình huống bất ngờ, trong phút chốc chưa kịp hoàn hồn, nàng vẫn đang ngẩng đầu nhìn Thanh Huyền. Đôi mắt hắn ngày càng u tối, đáy mắt nhuốm sắc mực đen huyền không tài nào nhìn rõ, tựa như ma chướng khiến người ta thần trí đảo điên chốn hồng trần, nó lặng lẽ nhích đến gần, ngông cuồng xông tới phá hủy lý trí của nàng.
Thật ra, ý thức mách bảo nàng rằng việc gì sắp sửa xảy đến, nhưng cơ thể dường như chậm mất nửa nhịp, không thể phản ứng kịp.
Cứ như vậy, nàng trơ mắt nhìn nam tử trên danh nghĩa là đồ đệ của nàng, vươn đôi tay mạnh mẽ ôm lấy chặt lấy nàng, đôi môi nóng rực như lửa khẽ chạm vào môi nàng. Trong tình huống bất ngờ không kịp trở tay nàng đã bị ai đó lấy đi hơi thở, biến điều bất ngờ đẹp đẽ lúc nãy trở thành sự thật. Cảm giác quyến luyến đó càng lún càng sâu chẳng thể thoát nổi, rồi nó dần hóa thành sóng triều cuồn cuộn.
Đây là một nụ hôn cực kỳ say đắm, tuy vẫn có chút ngây ngô, vụng về.
Nàng muốn vùng vẫy, nhưng mà tinh thần lơi lỏng, lực bất tòng tâm. Nàng muốn ngưng thần điều chuyển khí tức khiến mình thờ ơ, không đáp lại, nhưng tâm trí hỗn loạn, nàng bất giác đắm chìm. Khoảnh khắc đó, cảm xúc chân thật đó tựa như ngũ dục trong thế gian ào ào ùa tới, từng bước xâm chiếm mỗi một giác quan của nàng, bức tường lý trí như đã sụp đổ. Hơi thở nóng bỏng, tất cả các giác quan như sống dậy trong từng tấc từng tấc cơ thể, sự hài hòa sưởi ấm trái tim nàng, thậm chí nàng còn cảm nhận được một trái tim vương vấn tình cảm phàm trần trong lồng ngực của hắn, ấm áp khôn cùng. Trái tim hắn đập từng nhịp đều đặn vững vàng, từng tiếng từng tiếng rung động từng sợi tơ lòng trong trái tim nàng.
Thời gian như ngưng đọng, tất cả mọi thứ xung quanh hoàn toàn mờ ảo, hơi thở ấm áp hòa vào nhau. Một khi ngọn lửa tình được thắp lên, nó bắt đầu lan tràn khắp chốn, tựa một con ngựa đứt dây cương hoàn toàn tự do lao đi như tên bắn. Nó chỉ dựa vào sự bền bỉ kiên trì mà liều lĩnh tiến về phía trước, vĩnh viễn không ngoảnh đầu lại!
“Sư muội, sư phụ bảo ta đến kho thuốc lấy một ít thuốc đến đây.” Ngoài Ngô Cư loáng thoáng vọng tới tiếng gọi rất lớn, nhưng đôi bích nhân đang ôm nhau chẳng biết là đang đắm chìm hay đang ngây ngất, ấy vậy mà không hề phát hiện ra, cho đến khi…
“Thanh Huyền, con không sao…” Lam Không vội vàng đẩy cửa vào, cũng chẳng thèm gõ cửa. Cực kỳ đáng tiếc, cái từ “…chứ” còn chưa kịp vọt ra khỏi miệng, y lập tức sửng sờ há to miệng với cảnh tượng trước mắt, giống như y bị người ta nhét vào miệng một quả trứng, trong chốc lát vẫn chưa kịp hoàn hồn.
Có ai tới nói cho y biết, cảnh y thấy không phải là ảo giác chứ?
Sư muội cùng tên tiểu tử Thanh Huyền lén trốn trong phòng ngủ hôn nhau say đắm, quyến luyến khó rời như vậy?
Trong khoảnh khắc đó, rất nhiều suy nghĩ lướt qua đầu y.
Chẳng lẽ là do lúc nãy thấy Thanh Huyền bảo vệ danh dự của nàng, vì nàng mà dám dùng tay không bắt lấy Kim Giao Tiên. Bàn tay bị cháy đen vô cùng thê thảm thế mà còn nghiêm nghị tát Tử Tô một bạt tai, nên sư muội cảm động? Vì thế, nàng thừa dịp chữa thương, dùng một nụ hôn ngây ngất đất trời an ủi Thanh Huyền đang bị thương sao?
Y theo bản năng xoay xoay lọ thuốc cầm trên tay, trong phút chốc Lam Không nở một nụ cười như đóa hoa lau đỏ rực. Thậm chí, còn có lòng tốt muốn xen vào đề nghị một câu…
Sư muội, nếu muội thật sự đau lòng vết bỏng trên bàn tay Thanh Huyền, chi bằng muội cứ song tu với hắn! Song hành