giải quyết cho tốt e rằng là ngươi rồi!”
Hết chương 29
Chương 30
Edit: Như Bình Theo cánh tay giơ cao, chiếc roi đỏ rực trong tay nàng ta cũng vung lên, tựa như giao long xuất thế bay vút lên không trung và đột ngột duỗi thẳng thân mình “răng rắc”, giãn gân cốt đến cực hạn, rồi nó mang theo ngọn rửa rực cháy phóng thẳng tới.
Hai bên còn cách xa khoảng mấy trượng mà Thanh đã cảm nhận rõ sức nóng đáng sợ trên chiếc roi kia. Hắn biết, uy lực của roi này rất lớn, nếu không tránh kịp bất cẩn trúng phải, cảm giác đó chắc chắn suốt đời khó quên!
Hắn thấy roi sắp quất trúng người, Thanh Huyền nhanh nhẹn tránh sang một bên, núp sau cây cột trên hành lang, tránh khỏi đợt tấn công không nương tình kia. Đợi đến lúc hắn nhoài người ra quan sát thì thấy trường tiên quất mạnh trên cột ấy tạo thành một vệt cháy đen sâu hoắm, lực đánh rất mạnh, mà vết tích khắp bốn phía vệt cháy sém lại so le không đồng đều!
Thanh Huyền nhìn trân trân vết roi trên cây cột, hắn không tránh khỏi hoảng sợ, bỗng cảm thấy sống lưng lành lạnh.
Nếu không nhanh chân né một đòn này, mà bị quật trúng, chẳng phải hắn sẽ bị gẫy xương sao?
Hóa ra, con ả la sát này đến đánh thật?
Tiếc là không đợi hắn kịp phản ứng, Tử Tô xoay người duỗi tay vung thẳng lên, roi thứ hai đã nhanh chóng kéo tới, nàng ta dùng hành động thực tế chứng minh suy đoán của hắn!
Quan sát động tác nàng ta vung roi, roi sau hơn hẳn roi trước, bất luận là lực vung hay là sự dẻo dai đều càng ngày càng tăng, hơn nữa còn nhắm đánh thẳng vào đỉnh đầu hắn.
Vì không muốn đầu của mình bị cái roi kia chẻ làm đôi, Thanh Huyền cúi người ngồi thụp xuống, nhào người sang một bên, khiến cho trường tiên đánh vào khoảng không rồi đập thẳng xuống đất, làm bụi bốc lên cao. Trong chớp mắt, vẻ xơ xác tiêu điều bao phủ bầu không khí xung quanh, không gian im lìm, không khí dường như đang ngưng tụ, co rút lại từng chút từng chút một khiến người ta thấy ngạt thở. Mà nơi trường tiên quất qua đều đề lại những vệt cháy đỏ rực, trông thật đáng sợ, mà còn tỏa ra mùi cháy khét gay mũi.
Khoảnh khắc đó, Thanh Huyền thật sự nổi giận. Hắn thừa nhận, lúc nãy đánh cờ hắn đã mặc kệ thân phận kẻ trên người dưới, khiêu khích Chưởng giáo sư bá Phong Cẩm bằng những lời chửi chó mắng mèo ngấm ngầm mỉa mai. Cho nên, lúc nữ đệ tử của Phong Cẩm đến trả đũa, hắn biết mình đuối lý, đành phải cụp đuôi nhẫn nhịn. Nhưng, nay ả la sát này ra tay vô tình, chiêu nào chiêu nấy đều tàn nhẫn, âm hiểm như muốn đưa người ta vào chỗ chết, nàng ta bất kể đúng sai mà ép hắn không thể không tiếp chiêu!
Thân là nam nhi, bị một con ả chanh chua đánh cho phải chạy trốn vòng quanh, thật sự rất khó chịu!
“Tốt xấu gì chúng ta cũng là đồng môn, ngươi cần gì phải ra chiêu độc ác như vậy?” Sắc mặt Thanh Huyền âm trầm, không vì nàng ta đánh phủ đầu mà bối rối, chỉ là giờ đây hắn không thèm che giấu vẻ mặt khó chịu: “Ta nhường nhịn đủ đường, không muốn ra tay với ngươi là vì tuân theo ý sư phụ, không muốn gây chuyện thị phi. Ngươi đừng có mà được nước lấn tới, ỷ thế áp bức người khác!”
Vốn trong mắt Tử Tô, Thanh Huyền chẳng qua chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, đương nhiên nàng không xem hắn ra gì, vốn định dạy dỗ hắn vài roi, mắng chửi vài câu tỏ rõ oai phong thì sẽ cho qua. Nhưng hắn lại dễ dàng tránh được hai roi liên tiếp, xưa nay nàng ta là kẻ kiêu căng, ngạo mạn, không đánh được người nàng ta tức đến hai má đỏ bừng, càng không cam lòng để yên như vậy. Nàng ta tức run rẩy, lại bỗng cảm thấy mình học nghệ không tinh, xấu hổ vì làm mất mặt sư phụ của mình, nàng ta hận không thể lập tức chẻ người này ra làm tám khúc, trút mối hận trong lòng.
“Ngươi không muốn đánh hay là không dám đánh?” Nàng ta khẽ hừ, dường như cực kỳ khinh bỉ, từng thần thái cử chỉ đều lộ rõ vẻ kiêu căng, ngạo mạn: “Hôm nay ta muốn ỷ thế dồn ép ngươi, bắt nạt ngươi thì đã sao?!” Còn chưa dứt lời, nàng ta vung tay lên, trường tiên phóng tới đánh thẳng vào Thanh Huyền.
Không thể đỡ đòn, Thanh Huyền đành né trái tránh phải, bị trường tiên dồn ép có chút chật vật. Rõ ràng hắn vô cùng muốn ra tay đánh con mụ la sát này một trận, nhưng lại ngại mình đã hứa với sư phụ nên mãi mà không xuống tay được, chỉ đành bực mình mắng: “Nếu không phải ta đã hứa với sư phụ tuyệt đối không được gây chuyện thị phi, thì hôm nay ta sẽ…”
“Sẽ thế nào?” Thấy Thanh Huyền né trái tránh phải, không dám đánh trả một đòn, Tử Tô rất phẫn nộ. Bây giờ đột ngột nghe hắn nhắc tới Thiên Sắc, trong phút chốc một ngọn lửa không tên hóa thành lửa bỏng chốn địa ngục: “Hừ, lúc nào cũng một tiếng dâm phụ hai tiếng dâm phụ, ngươi có thấy buồn nôn không?”
Từ “dâm phụ” tựa như một ngòi nổ, trong nháy mắt kích nổ thuốc súng, nó cuốn sạch sành sanh chút ẩn nhẫn còn sót lại của Thanh Huyền!
“Con mụ la sát, ngươi thấy đủ chưa!” Thanh Huyền tức giận quát lớn, hắn không hề khách sáo nữa, đôi mắt đỏ rực, ước chừng trong cuộc đời này hắn chưa bao giờ giận dữ như vậy. Hắn nghiến răng nghiến lợi trừng trừng nhìn Tử Tô, mím môi ném ra từng chữ từng chữ, sự hung hãn được che giấu cực kỳ tốt ngày thường giờ đây tỏa ra k