Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210694

Bình chọn: 10.00/10/1069 lượt.

rái chậm rãi đánh với tay phải của người đi!”

******

Trên hành lang về Ngô Cư, Thanh Huyền rất vui vẻ, không chỉ vì đã chiếm thế thượng phong trước mặt Phong Cẩm, trút giận thay sư phụ, mà còn vì sư phụ luôn luôn dung túng hắn. Đương nhiên, hắn là kẻ biết điều cũng hiểu chuyện, ngày thường ngôn hành cử chi cũng biết giữ chừng mực. Nhưng quả thật là cũng không dám chắc chắn việc dung túng này rốt cuộc là sao.

Hắn đang thầm đoán, từ sau khi hắn bày tỏ tâm ý của mình với sư phụ, rốt cuộc sư phụ sẽ phản ứng thế nào.

Sư phụ, có thích hắn chút nào hay không?

Nghĩ đến đây, hắn hơi xấu hổ đỏ bừng mặt, vì để che giấu vẻ mất tự nhiên nên đành phải nhanh chân bước song song cùng Thiên Sắc, rõ ràng không có chuyện cũng cố bắt chuyện: “Sư phụ, lúc trước Phong…” Hắn vốn định không khách sáo gọi thẳng tên Phong Cẩm, đột nhiên nhớ ra cái tên này sẽ khiến sư phụ không vui, hắn bèn dừng một lát, lập tức sửa miệng: “Theo những lời Chưởng giáo sư bá nói trên núi Lang Gia, xem ra y đang cố làm ra vẻ, hư tình giả ý, chẳng phải là y muốn lợi dụng sự xuất hiện của sư phụ làm sư tôn vui lòng sao?”

“Mấy ngàn năm nay vi sư chưa từng lên Tây Côn Luân, cũng không thấy y tự mình đến mời, nhưng giờ lại tới đúng lúc này.” Thật ra, không cần Thanh Huyền lên tiếng, Thiên Sắc cũng đã biết từng hành động của Phong Cẩm đều có mục đích. Giây phút này sâu trong đôi mắt nàng hiện lên sự hững hờ và xa cách, biểu cảm vui buồn không rõ lại xuất hiện trên khuôn mặt của nàng như xưa nay: “Nếu nói y không có ý đồ, đương nhiên vi sư không tin. Chỉ có điều nếu y đã lấy cớ muốn làm vui lòng sư tôn thì e rằng chỉ là bề ngoài. Mục đích thật của y, có lẽ là muốn dụ Bạch Liêm sư bá của ngươi đến thôi.”

“Chỉ vì muốn dụ Bạch Liêm sư bá đến ạ?” Thanh Huyền hỏi lại, vì hắn không hiểu trong đó có khúc mắc và lợi ích gì, nhất thời chưa kịp hoàn hồn, nhưng hắn đã ngửi ra có điều gì đó bất thường: “Chẳng lẽ y có âm mưu gì?”

“Bạch Liêm sư bá của ngươi chính là con trai độc nhất của Bắc Âm Phong Đô đại đế, năm xưa được đưa đến Ngọc Hư Cung học tập để về sau kế nhiệm chức U Minh Diêm quân. Xưa nay U Minh Ti đã bất hòa với chư thần trên Cửu Trọng Thiên, bây giờ tình trạng hai bên đã như nước với lửa.” Thiên Sắc khẽ gật đầu, bước chậm dần, thần sắc hơi nghiêm nghị, ánh mắt bắn ra sự sắc bén kinh hồn, nó giống như mũi tên sắc nhọn tỏa thẳng ra từ trong mắt, sự lạnh lẽo khiến lòng người hoảng sợ ào ào bủa vây: “Xưa nay Phong Cẩm thường hay qua lại thân thiết với chư thần, nếu y được phi thăng, đương nhiên sẽ đạt được thần vị, bây giờ y mời Bạch Liêm đến chắc chắn là có dụng ý khác.”

Tuy rằng nàng không muốn phỏng đoán dụng ý của Phong Cẩm, nhưng Phong Cẩm dù sao cũng đã thay đổi. Năm đó, y không xấu hổ không áy náy mà đặt bẫy hãm hại nàng, bây giờ bảo nàng làm sao mà tin tưởng vẻ mặt chân thành kia của y chứ?

Nàng chẳng qua là một lần bị rắn cắn, cho nên không thể không dựng lên một bức tường quanh trái tim mình, đối nhân xử thế cũng dè dặt hơn một chút thôi!

Bị người bán đứng một lần đã là điều vô cùng nhục nhã, bây giờ sao có thể có lần thứ hai?

“Vậy Bạch Liêm sư bá có gặp nguy hiểm gì không?” Thanh Huyền hơi lo lắng, nói thế nào đi nữa, hắn và Bạch Liêm cũng xem như có duyên gặp gỡ một lần, trong thâm tâm hắn cảm thấy vị tiểu sư bá bụng dạ thẳng thắn… Tính tình phóng khoáng, ngay thẳng. Tuy không tốt tính lắm nhưng cũng thuộc loại người bộc trực thành khẩn, chắc chắn có thể trở thành bạn tâm giao. Cán cân trong lòng hắn bất giác nghiêng đi: “Sư phụ, hay chúng ta nhanh chân đến đó xem đi?” Hắn đề nghị, hắn cảm thấy với tính nết tiểu sư bá Bạch Liêm có lẽ sẽ không đấu lại gã Phong Cẩm kia, hắn bắt đầu thấy hơi lo lắng.

“Không cần.” Thiên Sắc hơi nhíu mày, liếc nhìn Thanh Huyền, ánh mắt sắc bén tựa như lưỡi câu, chỉ trong khoảnh khắc đã hiểu rõ suy nghĩ trong lòng hắn: “Chưa tới mức nguy hiểm, dù sao đây cũng là Ngọc Hư Cung, Bạch Liêm sư bá của ngươi là đệ tử của sư tôn, chư thần trên Cửu Trọng Thiên dù cho có ý gây chuyện cũng sẽ cân nhắc ít nhiều.”

Còn chưa dứt lời, nét mặt nàng thoáng cứng lại, trên hành lang dài có một vị khách không mời bỗng xuất hiện.

“Thiên Sắc.”

Người nọ còn cách khá xa đã nở nụ cười, nhưng cũng khiến người ta có cảm giác đây là một người ít nói ít cười, đến cả lúm đồng tiền cũng có vài phần nghiêm nghị.

Thiên Sắc khẽ gật đầu, nàng vốn định đi đường vòng để tránh nhưng vẫn không kịp, đành phải bước tới chào hỏi: “Quảng Đan sư huynh.”

Thanh Huyền chưa từng gặp vị sư bá này, nhưng mà hắn cũng từng nghe đám người Lam Không, Mộc Phỉ kể những chuyện có liên quan tới người này, ví như chẳng nói chẳng cười, thích giả vờ giả vịt, tỏ vẻ thâm trầm, trầm mặc nghiêm túc… Tóm lại là… chẳng có cái đánh giá nào hay cả. Huống hồ gì, mối quan hệ giữa Quảng Đan và Phong Cẩm khá tốt, cho nên Thanh Huyền không đoán được mục đích của người này. Nhưng hắn biết người này xuất hiện là có ý cản đường hai thầy trò, xuất phát từ lễ phép, hắn cũng theo Thiên Sắc cung kính gọi “Sư bá”.

Quảng Đan khẽ gật đầu rồi quay lại nhìn Thiên Sắc, nét mặt nghiêm nghị, b


XtGem Forum catalog