song tu, cùng nhau ngộ đạo, điều hòa âm dương, hai bên đều có lợi, có lẽ hiệu quả chữa thương còn vượt xa nụ hôn này.
Ừ, đương nhiên là y đến không đúng lúc rồi, chưa biết chừng lúc này người ta đang trào dâng cảm xúc, muốn tạo thêm không khí. Bước tiếp theo sẽ lăn lên giường quấn quít nhau như loài hoa gai, bước vào cảnh giới cao nhất của song hành song tu. Bây giờ hai người bị kẻ rãnh rỗi như y cắt ngang…
Thật sai lầm, sai lầm quá! Lúc này, y chỉ mong đôi uyên ương có thể làm như không thấy mình, để mặc y lặng lẽ lui ra ngoài, tựa như y chưa bao giờ xuất hiện ở đây!
Đáng tiếc, trong chớp mắt, y bắt gặp đôi bích nhân đang hôn nhau say đắm tựa như loài uyên ương kinh hoàng trên mặt hồ, hoảng hốt tách ra. Sắc mặt Thanh Huyền hơi bất ổn, thoắt đỏ thoắt trắng, nhìn kiểu gì cũng giống đang ngượng ngùng, xấu hổ. Mà Thiên Sắc lại nhíu chặt mày, lúc quay đầu nhìn y, ánh mắt nàng cực kỳ hung dữ, đôi mắt trong vắt ngưng tụ tia sáng lạnh lẽo giá băng, nét mặt dữ dằn không hề che giấu cơn giận bừng bừng.
“Nếu huynh dám ăn nói bậy bạ với người khác khiến tin đồn lan ra, ta cắt lưỡi huynh!” Nàng đột ngột cất tiếng, từng lời vô tình như moi tim khoét xương, tuy nhẹ nhàng nhưng lại dậy lên phong ba bão táp, tỏ rõ rằng nàng đã nói thì sẽ làm!
Không phải Lam Không chưa từng thấy nét mặt đó của Thiên Sắc, nếu y nhớ không nhầm, ánh nhìn kiêu ngạo, thần thái vô tình đó, chính là nét mặt khi nàng quét sạch ngàn quân ma tộc năm xưa. Càng nghĩ sống lưng càng lạnh toát, y rùng mình, đầu cuống cuồng gật lấy gật để, đặt chai thuốc trong tay xuống, như bị lửa thiêu mông vọt chạy ra ngoài.
Thiên Sắc liếc nhìn Thanh Huyền, không nói câu nào, nàng mở bình thuốc ra, bôi thứ thuốc đen đen lên lòng bàn tay hắn.
Thanh Huyền ngồi trên ghế, nhìn Thiên Sắc mà ngừng thở. Động tác bôi thuốc nhẹ nhàng tựa như làn gió thoảng qua mặt, hắn cảm nhận được lớp thuốc mát lạnh, vết bỏng trên tay dần dần bớt đau đớn. Nhưng mà, nét mặt Thiên Sắc vẫn bình thản, lạnh nhạt tựa như chưa hề có chuyện gì xảy ra, không có gì khác thường. Tuy nhiên nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện đã có điều gì đó khác biệt, đó là cảm giác bối rối quẫn bách, ngập tràn nỗi lo sợ bất an chẳng thốt nên lời bao trùm bầu không khí.
Hắn cũng không hiểu lúc nãy mình bị gì nữa, trong khoảnh khắc đó hắn như bị ma ám, vươn tay ôm lấy sư phụ, không nói một lời mà hôn người. Hành động đại nghịch bất đạo như vậy dù có bị thiên lôi đánh chết cũng chẳng thể oán trách! Nhưng hôm nay, tuy hắn thất vọng vì hành động lỗ mãng của mình nhưng lại không hề hối hận, thậm chí các giác quan của hắn vẫn đang tự hồi tưởng lại từng chi tiết nụ hôn vừa nãy.
“Sư phụ, lúc nãy Thanh Huyền…” Hắn vươn tay bàn trái chưa bị thương muốn kéo lấy cánh tay Thiên Sắc, muốn thanh minh hành động như bị ma ám vừa nãy, nhưng chỉ mới lên tiếng hắn đã cảm thấy mình bí từ. Dù sao, những việc không nên làm cũng đã làm, bây giờ dù giải thích thế nào đi nữa, cũng thừa thãi mà thôi. Nhưng mà, khiến hắn xấu hổ hơn là tay hắn còn chưa chạm tới Thiên Sắc, trong tích tắc Thiên Sắc đã lùi xa vài bước rồi.
“Ngươi nghỉ ngươi trước đi, vi sư còn việc quan trọng phải đi bái kiến sư tôn!”
Giọng nói trong trẻo lạnh lùng mà hờ hững bất ngờ vang lên, không chỉ trích nhưng cũng không có chút tình cảm. Thậm chí, từng chữ từng chữ tựa như những hòn than đỏ rơi vào trái tim hắn, thiêu đốt trái tim hắn tạo nên những vết thương càng đau đớn hơn vết bỏng trên tay. Nỗi đau xót khiến đôi mắt hắn ảm đạm, rỗng tuếch, chỉ có thể trông theo bóng áo đỏ rực với vẻ cô quạnh, kiêu ngạo như xưa nay đang kiên quyết xoay người rồi biến mất ngoài cửa.
Quả nhiên, sư phụ tức giận rồi.
Gục đầu xuống, Thanh Huyền suy sụp nhìn đôi tay mình.
Bàn tay trái chưa bị thương mẫn cảm hệt như xúc giác của hắn, nó ghi khắc thật kỹ sự mảnh mai, yếu đuối của sư phụ, hắn hận không thể ôm người cả đời, khiến người an tâm dựa vào lòng hắn, không bao giờ để người bị chỉ trích hay chịu chút oan ức nào. Mà bàn tay phải bị bỏng đã được bôi thuốc, tuy giờ vẫn đau đớn nhưng vẫn mong nhớ sự thân thiết và cẩn thận của sư phụ với hắn xưa nay, sự quý trọng xuất phát từ tấm lòng cứ thế mà tự nhiên lấp đầy trái tim hắn, không còn chút kẽ hở.
Nhưng mà, đôi tay non nớt của hắn có thể hứa hẹn với sư phụ điều gì chứ?
Sức lực của hắn không đủ tạo một góc trời che mưa chắn gió cho người, cũng không thể giải quyết ưu sầu hằn trên khóe mắt người, cũng không thể gây dựng chốn bồng lai tiên cảnh cho người. Thậm chí, vào thời khắc nguy hiểm nhất, e rằng hắn còn phải nhờ người cứu giúp.
Bản thân bất lực không hề có chút khí phách nam nhi, làm sao xứng bày tỏ tấm chân tình với người chứ?
Nghĩ kỹ, lúc trước hắn thẳng thắn bày tỏ tấm lòng với người ở Lang Gia Sơn, hình như sư phụ không thèm để ý, có lẽ người không xem những lời đó là thật. Chẳng lẽ người vốn chưa từng ôm ấp hy vọng gì với hắn ư? Nghĩ cũng đúng, nếu đã thổ lộ lại không thể giữ lời, cuối cùng lại khiến người mất đi lòng tin, chẳng phải hắn còn không bằng kẻ phụ tình Phong Cẩm kia sao?!
Nếu đợi đến lúc tu thành thân tiên, lúc đó hắn
