Polaroid
Thiên thần, ác quỷ và tiểu thư tung tăng trên phố

Thiên thần, ác quỷ và tiểu thư tung tăng trên phố

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329360

Bình chọn: 8.5.00/10/936 lượt.

đen, quần jean tụt mài trắng phía trước. Trên mu bàn tay có một hình xăm hệt của cô gái.

Hình xăm đó là biểu tượng của bang Telk.

Cặp tình nhân đó là người của băng Telk…

Đột nhiên, tiếng còi xe hú từ xa. Chàng trai nhếch mép.

Lát sau, khoảng 3 chiếc xe môtô chạy đến chặn đầu cặp tình nhân.

– 5 thằng Ken ạ! – cô gái nói khẽ.

– Hana yên tâm! Tôi có thể xử lý, nếu tụi nó chơi công bằng. – Ken ghé tai nói với nó.

Kế hoạch của cô là như vầy:

Nó giả dạng làm bạn gái của Ken. Nó! Bắt buột phải là nó! Cô và nhỏ thường ra mặt xử lý những chuyện rắc rối của bang, nên tụi kia sẽ rất đề phòng nếu muốn tấn công. Để nó đi một mình với cái hình xăm trên cổ tay cứ như cái loa rêu rao nó là món hàng ngon, nên cô cử thêm Ken đi cùng nó, bảo vệ nó. Tuy Ken quen biết rất nhiều và vô cùng nổi tiếng trong thế giới ngầm, nhưng không ai biết Ken là người của Telk. Không sao! Không phải sợ tụi kia đề phòng. Tất nhiên do nhỏ không tin tưởng thằng ngốc em nhỏ, nên đã gắn một thiết bị định vị lên nó. Một nam một nữ mà đi trên đường vào ban đêm thế kia thì chỉ có thể giả dạng thành tình nhân thôi!

Kế hoạch che mắt người đời là thế!

Đơn giản bao nhiêu với Ken thì khó khăn bao nhiêu với nó. Đơn giản vì chỉ trong một tháng, cậu nhóc quen hơn trăm đứa con gái tất nhiên đều là nhờ khuôn mặt sát gái. Trong khi nó còn chưa có mối tình nào vắt vai.

Nó đẹp! Tất nhiên! Nhưng mỗi khi có ai đến cưa cẩm nó, cô và nhỏ đều khủng bố người đó để bảo vệ thiên thần của hai đứa. Nên chung quy là nó̉ không hề có kinh nghiệm gì trong những chuyện này!

– Được không đấy!? – nó khều nhẹ tay Ken.

– Zoey có quan sát theo dõi chúng ta từ xa mà. Nếu có chuyện gì thì ứng cứu. Nhưng với 5 tên thì tôi dư sức! – Ken nhếch mép.

– Cẩn thận nhé! – nó lùi lại sau một tí.

– Ok!

Tụi kia leo xuống. Tựa vào chiếc xe. Thằng duy nhất đi một mình một xe trong 5 tên hất cằm:

– Băng Telk làm gì ở đây!!?

– Tụi bây là ai? – Ken vờ hỏi.

Ken biết chắc tụi kia thuộc băng Dark vì người dẫn đầu – tên vừa hỏi là Josh – nhóc – cánh tay đắc lực của hắn trong việc quản lý băng.

– Tụi tao là ai? – nhóc cười tươi, phong thái nghiêm trang ban đầu không còn nữa.

– Trước giờ hai băng nước sông không phạm nước giếng! Sao bây giờ các người lại tấn công Telk? – nó lên tiếng đàm phán.

– Telk? Chúng tôi ư??! Haha! Cô em là con gái sao lại can thiệp vào chuyện chính trị của đàn ông con trai người ta như vậy? – nhóc nhếch mép, ánh nhìn lại đầy sát khí.

– Được! – Ken kéo nó ra sau lưng mình – Tao nói thẳng vấn đề luôn! Tụi tao muốn gặp Kevin.

Nó giật mình, Kevin là tên. “hoàng tử” của nó mà! Nhưng nó cho rằng chỉ là trùng tên.

Ngoài đó ra, nó nhận ra nhóc. Nhóc là học sinh trường nó.

– Mày làm vậy là ý gì?! – nhóc cau mày khó chịu.

– Nói chuyện thôi mà! Đâu cần cậu Josh đề phòng thế? – một giọng nói vang lên từ trong bóng tối. Một bóng đen đang dần tiến tới. Mọi người im lặng hoàn toàn chờ sự xuất hiện của con người bí ẩn kia.

CHAP 6

Không khí im lặng đến nghẹt thở.

Tiếng guốc vang lên đều đều như âm vang chết chóc. Từ trong bóng tối, nhỏ bước ra với nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích.

– Cô… – nhóc nheo mày nhìn nhỏ.

– Tự giới thiệu, tôi là Zoey – người đứng đầu băng Telk.

– Zo… Zoey?!! – mắt nhóc sáng rỡ.

Nhỏ nhướng mày. Nhóc ngạc nhiên đến vậy sao?!

– Hơ? Julia đâu?! – nó nhìn nhỏ hỏi.

– Chậc! Em ý về nhà ngủ rồi! -Nhỏ nhún vai, nó đến bó tay với cô. Lạc quan một cách quá đáng.

Nhóc nhìn nhỏ trân trân khiến nhỏ khó chịu lên tiếng:

– Chưa từng thấy gái đẹp hả?!

– Cái… gì?? Thần kinh cô có vấn đề à? – nhóc tuy nói thế, nhưng mặt méo xẹo, còn ánh mắt vẫn dán chặt vào nhỏ.

– Đánh trống lãng hay quá! Quay lại chủ đề chính. Rốt cuộc tên đó của các người do sợ hay đang mờ ám gì đó, không chịu gặp chúng tôi? – nhỏ tiếp tục khiêu khích, giọng đều đều.

– Cô nghĩ… – nhóc định rống họng cãi lại thì có tiếng chuông điện thoại

“Cháu lên ba, cháu đi mẫu giáo.”

Nó với nhỏ̉̀ cười to, lũ tay em của nhóc tuy theo nhóc đã

lâu nhưng vẫn không thể nào nhịn cười được với cái nhạc chuông của nhóc, nhưng không dám cười lớn, sợ bị ăn đập nên lấy tay che miệng tránh cười ra tiếng, vai run bần bật.

Nhưng nhóc chả có vẻ gì là quan tâm tới cái phản ứng của mọi người, thản nhiên nghe điện thoại một cách rất ư là “dịu dàng”:

– Thằng nào đấy?

– Thằng này nè! – bên kia giọng tức giận.

– Á! Anh yêu!!! – nhóc cười khì khì.

– Hả?! – nhỏ, nó trợn tròn mắt n