trong nháy mắt, liền thấy một tay Trương Tuấn đè nặng bả vai Thẩm Viễn Triết, một tay đấm mạnh vào bụng Thẩm Viễn Triết, Thẩm Viễn Triết chống lại theo bản năng, nhưng Trương Tuấn từ nhỏ đã đánh đấm rất khá, cậu ấy sao có thể là đối thủ của Trương Tuấn. Trương Tuấn đấm hai ba quả đã khiến Thẩm Viễn Triết nghiêng ngả, trên mặt Thẩm Viễn Triết toàn là máu, Trương Tuấn còn muốn nhấc chân đá. Miệng anh vẫn tươi cười, nhưng trong mắt vô cùng tàn nhẫn, vào giây phút đó, tôi sợ không phải Thẩm Viễn Triết đang bị thương, mà là nếu Trương Tuấn đánh Thẩm Viễn Triết bị thương nặng, thì quỹ đạo cuộc sống yên bình anh vất vả mới có được này sẽ bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.
Tôi sợ hãi hét lên: “Trương Tuấn! Dừng tay!”
Tiếng hét rõ nét vang vọng trong rạp chiếu phim trống rỗng, Trương Tuấn dừng lại, ngẩng đầu nhìn tôi một cái, nghênh ngang mà đi.
Đám Chân công tử trừng mắt kinh bỉ nhìn tôi, rồi cũng đuổi theo Trương Tuấn.
Tôi không ngừng nói với Thẩm Viễn Triết: “Xin lỗi cậu, xin lỗi cậu, tớ đưa cậu đến bệnh viện.”
Thẩm Viễn Triết chống tay vào ghế dựa, lắc lư đứng lên: “Không có gì, chỉ chảy máu mũi, xước tí da mà thôi, chắc Trương Tuấn hiểu lầm, cậu đi giải thích với cậu ấy đi.”
Tôi không nói gì, tôi giải thích với anh? Vì sao? Vì tôi không nói với anh lời nào đã chạy đi xem phim? Anh không phải đại ca xã hội đen, tôi cũng không phải con chim hoàng yến anh nuôi dưỡng trong lồng.
Buổi tối, tôi nằm trên giường lăn đi lăn lại vẫn không ngủ được, khi thấy thương tâm, khi thấy buồn bực.
Lúc tôi đang trằn trọc không yên, nghe thấy dưới tầng có đám người uống say đang nói chuyện ầm ĩ, giọng nói lại rất quen thuộc.
Tôi bật dậy, vén một góc rèm cửa sổ nhìn xuống, dưới ánh đèn đường mờ mờ, quả nhiên là đám Trương Tuấn, một đám đều uống say khướt.
Họ vừa uống rượu, vừa nhìn lên cửa sổ phòng tôi hát vang bài ”Vong tình thủy” của Lưu Đức Hoa: “Thời niên thiếu đã từng theo đuổi giấc mộng, một lòng thầm mong được bay xa, đi khắp nghìn núi muôn sông, một đường đã đi không thể quay trởbỗng dưng quay đầu thấy tình đã xa, bóng người đã ở nơi chân trời, mới hiểu được trong yêu hận tình cừu, thương nhất, đau nhất chính là hối hận, nếu em chưa từng tan nát trái tim, em sẽ không hiểu được nỗi bi thương này của anh. Khi trong mắt anh còn vương giọt lệ, đừng hỏi anh là vì ai, hãy để anh quên đi tất cả, ah, cho anh một chén vong tình thủy…”
Vong tình thủy:
Nếu, năm đó tôi hai mươi bảy tuổi, có lẽ tôi sẽ chạy xuống tầng, ôm chặt lấy anh, tự tôn, kiêu ngạo của tôi đều không quan trọng, nhưng, năm đó tôi chỉ mới mười bảy tuổi, vì thế tôi chỉ có thể nép mình sau rèm cửa sổ, vừa nghe anh hát, vừa sợ bố mẹ bị đánh thức.
Họ hát xong, vẫn không chịu rời đi, tiếng nói chuyện loáng thoáng truyền đến.
“Gọi cô ấy xuống, gọi cô ấy xuống.”
“Để cô ấy nói rõ ràng.”
Tôi sợ hãi, tim đập loạn như sắp nhảy ra ngoài, sợ họ uống say, ca hát rồi lại gọi ầm tên tôi, nhưng cũng còn may mắn, họ đi về phía cột điện đập vỡ vài chai bia, dựa vào nhau, vừa hát to bài “Vong tình thủy”, vừa xiêu vẹo bước đi.
Lúc nãy anh đứng đó chưa đi, tôi lo lắng không ngừng cầu nguyện anh mau chóng rời đi, nhưng khi anh đi rồi, tôi lại thấy phiền muộn buồn rầu nói không nên lời. Có lẽ ở một nơi sáng suốt trong lòng, tôi cũng hiểu được, chúng tôi đã bỏ lỡ cơ hội từ bỏ kiêu ngạo, mở rộng lòng mình.
Tiểu Dương: Dịch hết bài hát Vong tình thủy: (nghĩa là nước quên đi tình yêu).
Thời niên thiếu đã từng theo đuổi giấc mộng
một lòng thầm mong được bay xa
đi khắp nghìn núi muôn sông
một đường đã đi không thể quay trở lại
bỗng dưng quay đầu thấy tình đã xa
bóng người đã ở nơi chân trời
mới hiểu được trong yêu hận tình cừu
thương nhất, đau nhất chính là hối hận
nếu em chưa từng tan nát trái tim
em sẽ không hiểu được nỗi bi thương này của anh
khi trong mắt anh còn vương giọt lệ
đừng hỏi anh là vì ai
hãy để anh quên đi tất cả
ah, cho anh một chén vong tình thủy
đổi lấy một đêm không rơi lệ
tất cả chân tâm chân ý
mặc cho gió thổi mưa bay
nỗi lực yêu em không được hồi đáp
cho anh một chén vong tình thủy
đổi lấy một đời không bi thương
cho dù anh có uống say
cho dù tim anh có tan nát
cũng sẽ không thấy anh rơi lệ nữa.
Sáng hôm sau, khi cả nhà đang ăn sáng, bố mẹ tôi vừa ăn cơm, vừa trách mấy tên lưu manh tối qua uống rượu say làm loạn, tôi nghe nghe, xì một tiếng rồi lại bật cười.
Vội vàng ăn sáng xong, tôi liền trốn vào phòng ngủ gọi điện thoại cho Trương Tuấn, người nhận điện thoại là cô giúp việc ở nhà anh, vừa nghe thấy giọng tôi đã bảo: “Trương Tuấn còn đang ngủ, để cô gọi cho cháu.”
Không giống như, cho dù đang ngủ, anh cũng nhanh chóng cầm lấy điện thoại, rất lâu sau, giọng anh mới vang lên ở đầu dây bên kia: “Em có chuyện gì?”
Giọng điệu rất lạnh lùng, khiến tôi thật muốn cúp điện thoại, nhưng vẫn nói: “Em… em không có chuyện gì.”
“Không có gì à, vậy anh ngủ tiếp đây.”
Anh nói xong, cũng không cúp điện thoại, tôi lấy giọng nói: “Vậy anh ngủ đi!” Lập tức cúp điện thoại.
Trong lòng âm thầm thề, sau này sẽ không bao giờ chủ động gọi điện thoại cho an