h đồng ý.” Trương Tuấn không hỏi một tiếng đã đồng ý ngay.
“Cho dù giữa chúng ta xảy ra chuyện gì, anh cũng không được từ bỏ học tập. Con trai không nên vì thương tâm mà suy sút.”
Trương Tuấn có phần kinh ngạc, có phần thất vọng nhìn tôi: “Anh đồng ý.”
“Thương tâm là thương tâm, suy sút là suy sút, chuyện thương tâm bởi vì quá khứ, suy sút lại hủy diệt tương lai, vĩnh viễn không được vì thương tâm mà suy sút, đừng để tương lai bị chôn vùi vì quá khứ.”
Trương Tuấn không có ý kiến gì, chỉ hỏi: “Chúng ta làm hòa rồi?”
Tôi yên lặng gật đầu, nhưng trong lòng không hề có cảm giác vui vẻ, chỉ có mệt mỏi được sống sót sau tai nạn. Lúc này đây, tôi thắng cược, còn lần sau thì sao?
Tôi cảm thấy mình như biến thành hai, trong thế giới của tình cảm tôi yêu anh, nhưng trong thế giới của lý trí tôi lại bất hòa với anh.
Trên thế giới này, mỗi chuyện đều có một điểm nút, trước điểm nút này sự tình sẽ phát triển theo một hướng, sau điểm nút này sự tình sẽ phát triển theo một hướng khác.
Rất nhiều năm sau,thường nghĩ, nếu vào ngày sinh nhật của anh đó, anh không bộc lộ lỗi lầm quá khứ của mình, mà để tôi bộc lộ tình cảm thầm kín của mình trước, nếu vào tối anh uống rượu đó, tôi có thể chạy xuống tầng gặp anh, nếu vào ngày thi chạy tám trăm mét đó, anh chịu nói vài câu với tôi, có phải tất cả mọi chuyện sẽ không như bây giờ?
Tuy nhiên, không có nhiều từ nếu như vậy.
Trương Tuấn đối với tôi không còn giống trước nữa, cuối cùng tôi cũng cảm thấy anh không vui với lần làm hòa này.
Hàng ngày, chúng tôi ở bên nhau, anh có miễn cưỡng nhượng bộ, có dè dặt cẩn trọng nhân nhượng, còn có phô trương niềm vui.
Có lẽ, tôi trong thế giới của anh cũng có rất nhiều từ nếu, nhưng, trên thực tế không có nhiều từ nếu như vậy, đây là vận mệnh.
Rất nhiều năm sau, khi tôi ngồi trong quán cà phê bên đường ở New York đọc sách, đột nhiên nhìn thấy một câu: “Men heap together the mistakes of mistakes of their lives, and create a monster the call destiny.”
Mọi người tập hợp sai lầm trong cuộc đời vào cùng một chỗ, sáng tạo ra một con quỷ, tên là vận mệnh.
Q.2 – Chương 16: Vĩnh Viễn Nhớ Kỹ Nụ Hôn Đầu Tiên
Chiều thứ tư, sau giờ học, giáo viên chủ nhiệm bảo tôi đến văn phòng cô một chuyến.
Tôi cũng mơ hồ hiểu được cô ấy muốn nói gì, quả nhiên, cô ấy kể lể về những học sinh yêu sớm từ mấy năm trước, dùng thành tích giảm sút của họ, thất bại khi thi vào đại học của họ để giáo dục tôi chuyện yêu sớm tuyệt đối là không đúng. Lại đứng trên góc độ cùng là nữ, cố ý cường điệu nữ sinh phải xử lý chuyện tình cảm dựa trên lý trí, bất kể là tâm lý hay thể chất, yêu sớm sẽ để lại thương tổn cho nữ sinh nhiều hơn nam sinh rất nhiều.
Cô ấy tận tình khuyên bảo cả một giờ, tôi vẫn im lặng.
Vừa ra khỏi văn phòng, tôi liền ném tất cả những lời cô ấy nói vào thùng rác, không phải cô ấy nói không có đạo lý, mà là, đạo lý của cô quá to lớn, tôi còn hiểu nhiều hơn cô, cô đã đánh giá quá thấp tâm trí của tôi.
Trương Tuấn cũng bị giáo viên chủ nhiệm gọi đến nói chuyện, nhất định là đã khuyên anh chia tay. Nhưng chúng tôi đều làm như chưa xảy ra chuyện gì, thậm chí còn không trao đổi với nhau về vấn đề này.
Giáo viên, đối với tôi và Trương Tuấn mà nói, vô cùng đáng ghét, không thể tạo nên sự uy hiếp nào.
Tôi và Trương Tuấn vẫn “yêu sớm” theo ý mình. Tôi đứng đầu cả khối, Trương Tuấn chỉ đứng trên bốn học sinh trong lớp, giáo viên chủ nhiệm lại quen anh rể của anh ấy, nên các biện pháp giáo dục của các giáo viên đều rất nhẹ nhàng, nhưng vẫn không có tác dụng gì, tuần nào cũng bị gọi đến văn phòng nghe giảng giải. Tôi rất muốn nói với họ, nếu thành tích học tập của tôi bị ảnh hưởng, không chỉ vì yêu sớm, mà còn vì các thầy cô giáo nữa.
Kết quả cuộc thi giữa kỳ, tôi đứng thứ nhất trong khối, Trương Tuấn đứng thứ hai mươi tám.
Tôi nhẹ nhàng thở ra, như thế này chắc các giáo viên sẽ không nói mãi bên tai chúng tôi là yêu sớm ảnh hưởng đến học tập nữa?
Tối thứ bảy, Trương Tuấn hẹn tôi đến bờ sông tản bộ.
Sắc thu đã tô vẽ trên hai hàng cây bạch dương bên bờ sông. Thoạt nhìn, thấy được một màu vàng óng ánh, có cảm giác huy hoàng nặng nề.
Chúng tôi ngồi trên cây cầu, lặng lẽ nhìn dòng nước chảy bên dưới.
Trương Tuấn đưa cho tôi một chiếc hộp bánh quy bằng sắt, tôi mở ra xem, bên trong là rất nhiều hòn đá xinh đẹp.
Tôi nghi hoặc nhìn anh, anh mỉm cười nói: “Quà sinh nhật muộn.”
Tôi không nhịn được, mím môi cười “Em nghĩ rằng năm nay anh quên.”
Anh nói: “Anh sẽ không quên.”
“Vì sao có nhiều hòn đá thế? Không phải anh nói một năm chỉ đưa cho em một hòn đá thôi
Anh cầm mấy hòn đá lên, lại để chúng rơi xuống qua kẽ ngón tay, phát ra tiếng vang đinh đinh đang đang, “Mấy năm nay, khi nào thấy thích em anh sẽ đi tìm những hòn đá đẹp, khi nào không thích em sẽ ném những hòn đá tìm được xuống sông. Còn nhớ lúc học cấp Hai, một lần nhìn thấy em và Hứa Tiểu Ba khiêu vũ, đêm đó anh đã chạy tới đây, ném tất cả những hòn đá tìm được xuống sông, vừa ném đá, vừa nói với chính mình, tuyệt đối không được thích em nữa.”
Hình ảnh trong quá khứ chợt hiện lên trong đầu, rõ
