hân mình có thể giống cậu, thậm chí âm thầm hy vọng ông trời cho tớ biến thành cậu. Cậu biết không? Sổ lưu niệm khi tốt nghiệp tiểu học, tớ chỉ nhờ một người ghi vào thôi, chính là cậu đấy. Lên cấp Hai còn thường xuyên lật xem cuốn sổ đó, mỗi lần nhìn thấy chữ viết của cậu, lại thấy vô cùng khổ sở, không rõ một người phải ưu tú đến mức nào mà ngay cả viết vài dòng chữ lưu niệm cũng đẹp đẽ như vậy.”
Quan Hà nhìn tôi một lúc, cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Tớ đã sớm không còn ưu tú nữa.”
“Thành tích học tập chỉ là một tiêu chuẩn của ưu tú thôi, không phải là toàn bộ tiêu chuẩn, tớ thấy cậu ưu tú nhất là ở cách làm người, đối nhân xử thế, tự nhiên hào phóng, không kiêu ngạo không siểm nịnh, bình tĩnh, ôn hòa, chân thành, những điều đó dung hợp với nhau tạo nên khí chất đặc biệt của cậu, tớ vẫn khát vọng có được khí chất của cậu.”
Quan Hà trầm mặc rất lâu, cuối cùng cũng mở lòng mình ra một chút: “Từ lớp 10 tớ đã bắt đầu nỗ lực học tập, vì học tập, tớ gần như từ bỏ tất cả mọi thứ, nhưng càng nỗ lực lại càng sút kém.”
“Có phải cậu tạo áp lực quá lớn cho mình?”
“Tớ có thể không có áp lực sao? Cậu rất rõ tình cảnh của nhà tớ, mẹ tớ chỉ trông cậy vào tớ thôi! Từ khi vào lớp 10, mỗi lần nhìn thấy thành tích thi của tớ, dù là đứng thứ mấy, mẹ tớ cũng không thấy vui, chỉ không ngừng quở trách tớ không đứng được vị trí thứ nhất. Bây giờ thành tích của tớ lại luôn trượt dốc, mẹ không trách tớ không đứng được thứ nhất, mà bắt đầu trách móc tớ sống không chịu cố gắng, tớ thật có lỗi với mẹ, càng có lỗi với người bố đã mất.” Trong mắt Quan Hà, là những giọt nước mắt lấp lánh, cô ấy không muốn tôi nhìn thấy, nghiêng đầu, làm như đang dùng khăn tay lau mồ hồi, nhưng thực ra là lau nước mắt.
“Mẹ cậu cũng quá ép buộc cậu!” Lúc này tôi mới hiểu rằng mình thật may mắn, từ trước đến giờ bố mẹ tôi không bao giờ vì vấn đề học tập mà nói quá tôi, “Cậu phải học cách khống chế áp lực, cuộc sống không thể không có áp lực, không có áp lực vốn không có động lực, nhưng cũng không thể để áp lực quá lớn; áp lực quá lớn có thể làm sụp đổ một người. Cậu đừng gánh vác tất cả mọi chuyện, cậu hãy để mẹ cậu biết cậu đã rất nỗ lực, hãy làm mẹ cậu không ép buộc cậu nữa, rất nhiều lúc gấp gáp sẽ không thể thành công.”
Quan Hà không nói gì, tôi hoàn toàn không biết mình có nói gì sai hay không, Quan Hà có suy nghĩ trưởng thành hơn so với Lâm Y Nhiên, Dương Quân ở rất nhiều chuyện, nhưng chính vì cô ấy trưởng thành, hiểu biết, cô ấy rất giỏi che giấu tâm tư của mình, nên cô ấy mới khó chia sẻ cảm xúc.
Quan Hà nói: “Chẳng mấy khi mới được ra ngoài chơi một lần, đừng nói đến chuyện học tập đáng ghét nữa. Cậu và Trương Tuấn thế nào rồi? Tớ nghe nói hai cậu chia tay, có thật vậy không?”
Tim tôi chợt nhói lên, lập tức lo lắng hỏi: “Trương Tuấn nói với cậu à?”
“Không phải, không phải, Trương Tuấn không nói gì cả. Các cậu lâu rồi không đi cùng nhau, Trương Tuấn ngày nào cũng buồn bực không vui, thành tích lại trượt xuống quá nhiều, nên mọi người mới suy đoán lung tung.”
“Lúc trước, bọn tớ có ầm ĩ một trận.”
“Hóa ra là vậy!” Quan Hà nhìn sắc mặt của tôi, dè dặt cẩn thận hỏi: “Kì Kì, cậu còn thích Trương Tuấn không?”
Tôi xấu hổ không trả lời cô ấy, chỉ gật gật đầu.
Ánh mắt Quan Hà rất phức tạp, hỏi: “Vì sao các cậu cãi nhau?”
“Rất nực cười, đó là vì chuyện học tập, thành tích của anh ấy không tốt như mong muốn, tớ nhiều lời mấy câu, anh ấy liền cảm thấy lòng tớ chỉ có học tập, không quan tâm đến anh ấy.”
Ánh mắt Quan Hà lại càng phức tạp hơn, mỉm cười nói: “Chúng mình về thôi, về muộn mẹ tớ lại nói.”
Nhân dịp nghỉ hè, nhà trường đã mời những học sinh ưu tú đỗ vào đại học Thanh Hoa, đại học Bắc Kinh về trường để trao đổi kinh nghiệm với chúng tôi, chia sẻ cuộc sống ở đại học của họ. Đồng thời hoan nghênh mọi người đặt ra những thắc mắc muốn giải đáp, có thể hỏi về phương pháp học tập, cũng có thể hỏi về ngành thi đại học và cuộc sống học tập.
Không khí rất náo nhiệt, các học sinh dường như có vô số vấn đề muốn biết, trường nào tốt, chuyên ngành nào đang có giá, trường nào ngành nào dễ xin việc, trường ở thành phố nào không “phân biệt chủng tộc”…
Lúc hiệu trưởng mời Trần Kính lên nói chuyện, lại dậy lên một cao trào mới.
“Trần Kính giao lưu ở đại học Hương Cảng Trung Văn một năm, mới trở về từ Châu u, sau đây xin mời các học sinh khóa dưới nói chuyện với em Trần Kính để hiểu thêm nhiều hơn.”
Đại học Hương Cảng Trung Văn tên tiếng Anh là: The Chinese University of Hong Kong.
Trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt của mọi người, Trần Kính mặc chiếc áo sơ mi trắng, quần màu xám, mỉm cười đi lên đại giảng đường, khí chất và phong độ đã khác hẳn năm xưa, lộ ra vẻ ngoài tự tin, điềm tĩnh, hơn nữa kiến trúc cũng được coi là một ngành nghệ thuật, nên từng động tác của cậu cũng có phong thái tao nhã, thanh lịch, bình tĩnh.
Cậu nói rất ngắn gọn, giới thiệu đơn giản một chút về bản thân, để cho chúng tôi tùy ý đặt ra câu hỏi. Dương Quân hỏi một câu vĩnh viễn không có đáp án: “Thanh Hoa tốt hơn hay Bắc Kinh tốt hơn?”
Cậu nói đùa: “Căng tin ở Thanh Hoa có đồ ăn ngon