ìn quanh phòng mình, có cái gì tôi muốn mang đi?
Trên giá sách, có bản chép tay chuyện “Ỷ Thiên Đồ Long Ký” của ông ngoại, tôi rút chúng ra, lấy một cái túi ni lông bọc cẩn thận. Đây là tôi lúc ban đầu, cũng là những kỷ niệm tốt đẹp nhất, tôi sẽ mang nó rời đi, hướng về tương lai còn chưa rõ, dù có thuận lợi hay khó khăn, chỉ cần nhìn thấy chúng, tôi sẽ nhớ, tôi đã từng được yêu thương sâu đậm.
Tôi lấy cớ mệt mỏi, lên giường nghỉ sớm.
Ngủ thật sự không an ổn, một đêm mộng mị, sáng sớm sáu giờ tôi tỉnh lại vì tiếng mưa rơi tí tách.
Tôi mặc thêm áo khoác rồi ra khỏi nhà, không mang ô, bước chậm trong cơn mưa
Đi đến bờ sông, nhìn xuống dòng sông trong xanh, lại đi qua cây cầu nhỏ, đi qua rừng cây, đến khu nhà dân, đến gần nhà Trương Tuấn.
Không dám đến gần, chỉ đứng nhìn từ xa.
Hoa loa kèn trước cửa nhà anh đã nở, màu trắng, hồng nhạt, màu tím, tất cả hòa lẫn thành khung cảnh xán lạn tươi đẹp.
Trong khi cố ý và cũng không cố ý, đã rất lâu rồi không có tin tức của anh, anh vào trường đại học nào, ở thành phố nào, học ngành gì, tôi đều không hỏi thăm. Tất cả những gì quá cụ thể đều đại diện cho tưởng niệm, tiêu diệt tất cả những thứ này, tưởng niệm sẽ không có điểm bám níu, có lẽ sẽ phai nhạt, biến mất.
Cửa sổ phòng của anh, rèm cửa sổ dày kín, không nhìn ra được bên trong có người hay không.
Có lẽ anh đang ở trong phòng đó, có lẽ anh đã rời đi.
Tuy chỉ là mưa bụi không nặng hạt, nhưng đứng lâu, tóc và áo khoác cũng đã ướt sũng, trên mặt kính là một tầng hơi nước, tôi không thấy rõ cái gì, nên tháo kính ra.
Chậm rãi trở về nhà, khi đi qua cầu, tôi dừng chân ngóng nhìn.
Kiếm thật nhiều hòn đá, quăng từng hòn từng hòn xuống mặt nước.
Lúc đang muốn nâng tay ném ra hòn đá cuối cùng, nhìn thấy một người con trai mặc quần áo thể thao màu đen đang chạy bộ dọc bờ sông, tay tôi khựng lại giữa không trung.
Tuy không đeo kính, nhưng thân ảnh của anh tôi sẽ không nhận nhầm.
Anh cũng thấy tôi, chậm rãi dừng bước.
Đại khái biết đây là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau, cho nên, tôi nhìn không dời mắt, nhìn thẳng về phía anh.
Anh xuyên qua làn mưa bụi, đi về phía tôi, lại không muốn đến quá gần, đứng ở nơi hai người đều nhìn thấy nhau, nhưng lại không rõ lắm.
Tóc anh đã ướt sũng, những giọt nước nhỏ bám vào sợi tóc, có một tầng ánh sáng trong suốt.
Tôi đột nhiên nhớ tới cậu con trai cố gắng nghiêng chiếc ô to về phía tôi, người tôi không hề bị ướt tí nào, mà đầu anh lại bị ướt hết cả.
Sương mù buồn thương giống như mưa phùn, không thể nhìn rõ, mà lại che kín, trải khắp mọi nơi.
Tôi dùng sức ném hòn đá trong tay ra, xoay người rời đi.
Gọi em đi, xin hãy gọi em đi, anh chỉ cần khẽ gọi tên em một tiếng, em sẽ lập tức quay đầu chạy về phía anh.
Nhưng, vẫn không có âm thanh gì.
Trước đây từng học thêm cùng Trương Tuấn, cùng về nhà với Trương Tuấn, tôi đến trường tiểu học.
Tấm biển cổng trường vẫn giống trước, bảng hiệu màu trắng, chữ to màu đen.
Cách cổng trường, nhìn vào bên trong, bồn hoa nhiều màu, khu phòng dạy học màu trắng, cửa sổ kính, rèm cửa màu xanh lam, tất cả đều giống trước.
Tựa như chỉ cần nhắm mắt lại, có thể nhìn thấy bạn đội trưởng đeo băng đỏ, đứng ở cổng trường, nghiêm túc kiểm tra các bạn vào trường có đeo khăn quàng đỏ không.
Tôi nhỏ gầy, lưng đeo cặp sách, nao núng cúi đầu, đi theo sau các bạn khác, sợ người khác để ý đến.
Nhưng, tôi đã lớn rồi.
Tôi đi thẳng về phía ngã tư đường đằng trước, những chỗ này từng rất náo nhiệt, bên phải có một chợ, bên trái có cửa hàng quần áo, khi tôi học lớp 11 chợ đã bị dỡ bỏ, đổi thành một quảng trường ngoài trời, cửa hàng cũng càng ngày càng ít.
Khi tôi nhìn thấy một quán game bị đập phá một nửa, lòng cảm thấy kinh ngạc, lại cảm thấy bình thường.
Trước quán game từng có nền bê tông, Tiểu Ba và Ô Tặc tự tay lát, bây giờ lại đầy gạch vụn vỡ nát, thật khó nhìn ra hình dáng trước đây.
Tôi đột nhiên nhớ tới giàn nho, lập tức vọt vào bức tường bị đập dở, cúi người, tìm kiếm xung quanh những viên gạch, chỉ nhìn thấy một đống cây lá khô héo và gậy trúc, không thể nhìn thấy dấu vết của giàn nho.
Tôi ngồi trên mặt đất, nhìn bàn tay đầy bụi bẩn của mình, đột nhiên cười rộ lên, Tiểu Ba đã chuyển giàn nho đi! có thể không phải vì tôi, có lẽ chỉ là vì Ô Tặc, nhưng đó cũng là giàn nho của tôi.
Cười cười, lại muốn rơi lệ, những âm thanh tranh cãi ầm ĩ và đuổi bắt dưới giàn nho dường như còn vang rõ bên tai, trước mắt lại chỉ có những viên gạch vỡ vụn.
Tôi ngồi xổm xuống đống gạch ngẩn người, nhóm công nhân đến làm việc, kinh ngạc nhìn tôi, lúc này tôi mới biết đã chín giờ sáng rồi.
Nhanh chóng đứng lên, vội vàng chạy về nhà, mẹ nhìn thấy tôi, thần sắc lo lắng cũng dịu xuống, trách móc: “Mới sáng ra con lại chạy đi đâu? Chúng ta sắp phải lên tàu hỏa rồi.”
Tôi không nói gì, lập tức đi rửa tay.
Vòi nước chảy ào ào, tại chỗ thoát nước hình thành một vòng xoáy, nước bùn màu nâu mang theo hơi thở của quá khứ, nhớ nhung đánh vòng, bị dòng nước sạch sẽ cuốn trôi đi, càng lúc càng mờ nhạt, dần dần biến mất.
Năm tháng như dòng nước chảy, hóa ra có ý này, dòng nư
