Thời niên thiếu không thể quay lại ấy

Thời niên thiếu không thể quay lại ấy

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210035

Bình chọn: 9.00/10/1003 lượt.

của mình, mà tôi chẳng qua cũng chỉ là quá khứ khi anh nhớ lại mà thôi.

Ánh hoàng hôn dần dần bị thu hồi, sắc trời nhập tối, trường đã bật đèn, trước cổng trường không còn ai cả.

Quan Hà nhỏ giọng hỏi: “Về nhà chứ? Trời tối đen rồi, cậu ấy nhất định đã biết thành tích từ trước, đại khái sẽ không đến xem bảng đâu.”

Tôi mỉm cười nói: “Một lúc nữa đã.”

Tôi đi đến trước bảng vàng, ngửa đầu nhìn.

Bảng đỏ thẫm, chi chít những cái tên. Ở trên cùng, dùng mực vàng lóe sáng viết: La Kì Kì.

Tôi vừa lòng nở nụ cười, tốt lắm, vô cùng chói mắt, liếc mắt một cái là có thể nhìn được, đây là thành quả của ba năm tôi nỗ lực, đây là điều tôi muốn Tiểu Ba nhìn được, anh là người duy nhất tôi muốn chia sẻ vinh quang này, nhưng mà, anh đang ở đâu? Người nên nhìn thấy vinh quang này nhất đang ở đâu?

Tôi yên lặng nhìn tên mình, vài phút sau, tầm mắt dời xuống, dừng ở một cái tên khác.

Trương Tuấn.

Tôi đứng thật lâu trước bảng vàng, biết trời đã tối đen, mới nói với Quan Hà: “Chúng ta đi thôi.”

Hai người vừa đi vừa nói chuyện nói, bàn luận về thành tích của bạn này bạn kia, miệng tôi vẫn nói chuyện như thường, trong đầu, lại toàn là Tiểu Ba: Tiểu Ba chưa tới xem bảng, anh ấy quên, anh ấy đã hoàn toàn quên rồi.

Trước khi tôi nhận ra, nước mắt tôi đã ào ào chảy xuống, vì Quan Hà ở bên cạnh, nên tôi rất muốn khống chế, lại không thể khống chế được, quả thực khóc như mưa to giàn giụa, mà Quan Hà lại cho rằng tôi khóc vì Trương Tuấn, vô cùng xấu hổ, làm bộ như không phát hiện, không dám liếc nhìn tôi.

Tôi dùng sức lau đi, nước mắt lại chảy ra càng nhiều, tôi cũng không buồn nén nhịn nữa, để mặc nước mắt điên cuồng tuôn rơi, chỉ là thất lạc tạm thời thôi, không sao cả, “em sẽ thoát khỏi mê cung của năm tháng rồi chờ anh”, tôi cũng tin tưởng vững chắc anh sẽ ở đâu, anh ấy là Tiểu Ba của tôi mà, sao anh ấy có thể không đợi tôi chứ?

Ba năm sau, cuối cùng tôi cũng gian khổ đi tới cửa mê cung, mới phát hiện ra cánh cửa này không phải cánh cửa mà chúng tôi đã đi vào, quay đầu lại, chúng ta đều đã không tìm thấy đường về.

Thật ra, tôi biết, chúng tôi đã sớm đi trên con đường khác biệt, càng đi về phía trước, khoảng cách càng ngày càng xa, mặc kệ anh có nhìn lại hay không, cũng không thể thay đổi sự thật này, nhưng tôi không cam lòng, sao anh có thể quên được? Tôi không cam lòng! Tôi ích kỷ không muốn anh quên tôi!

Nhưng, anh quên!

Đến giờ phút này, tôi nghĩ mình đã thật sự hiểu, tôi vĩnh viễn mất anh! Cái thế giới mà tôi cho rằng tăm tối, cũng đã làm tôi thấy rõ ràng được những con người.

Q.2 – Chương 18: Năm Tháng Như Dòng Nước Chảy

Tôi chọn Thanh Hoa Kinh Quản (Tsinghua SEM, học về kinh tế), để bố tôi điền giúp vào đơn nguyện vọng, trúng tuyển đương nhiên không thể trì hoãn.

Quan Hà đi Hàng Châu, quê hương của bố cô ấy, mẹ cô ấy chắc cũng rất hài lòng. Vừa nhận được giấy trúng tuyển, cô ấy và mẹ mình đã rời khỏi nơi này.

Ngày hôm sau khi cô ấy rời đi, tôi nhận được một bức thư của cô ấy, xem dấu bưu điện thấy thư được gửi một ngày trước. Khi bố tôi đưa thư cho tôi, cười nói: “Đúng là trẻ con! Muốn nói gì sao không gặp mặt mà nói? Hôm qua không phải con đã đến nhà cô bạn này tạm biệt rồi à?”

Bố tôi nói sai rồi, chính bởi chúng tôi không phải trẻ con, nên chúng tôi mới bắt đầu quanh co lòng vòng, giáp mặt thì thế này, quay lưng lại thế khác.

Không biết vì sao, tôi lại thấy không muốn đọc bức thư này, vì viết thư có nghĩa là không muốn nói ra trước mặt.

Cuối cùng, tôi vẫn mở thư ra đọc.

Kì Kì:

Khi cậu nhận được bức thư này, tớ cũng đã rời đi, hơn nữa tớ biết, tớ vĩnh viễn sẽ không quay trở về.

Còn nhớ học kỳ một lớp 12, tớ thi với kết quả kém nhất, mẹ trách tớ không chịu cố gắng, làm cho mẹ và bố phải thất vọng, nói là sớm biết rằng tớ là người không biết cố gắng như vậy, mẹ làm sao phải hy sinh vì tớ nhiều như thế, lúc đó tớ buồn khổ đến mức còn muốn tự sát, vậy mà cậu lại chạy tới nói với tớ cậu vẫn rất hâm mộ tớ, lúc ấy tớ không hề tin, bởi vì rõ ràng là tớ luôn hâm mộ cậu.

Bây giờ cậu có cảm thấy khiếp sợ không? Đó chính là cảm giác lúc ấy của tớ!

Cậu cho tớ một điều khiếp sợ, tớ cũng cho cậu một điều khiếp sợ, chúng ta huề nhau!

Từ nhỏ, mẹ đã nói với tớ phải thật nỗ lực, phải thật ưu tú, bởi vì mẹ hy sinh rất nhiều vì tớ, mẹ làm tất cả đều vì tớ. Dưới sự thúc giục của mẹ, tớ vẫn luôn nỗ lực làm một đứa trẻ ưu tú.

Hồi tiểu học mặc dù hai ta học cùng lớp, nhưng cậu có vẻ rất trầm tính, tớ không có ấn tượng gì với cậu, chỉ nhớ cậu và Trương Tuấn là hai học sinh được cô giáo quý mến, học toán rất giỏi, khi lên cấp Hai, nhìn thấy cậu đoạt hết giải này đến giải khác trong các cuộc thi biện luận và diễn thuyết, tớ cảm thấy hơi bất ngờ, rất khó liên tưởng hình ảnh khéo ăn nói của cậu với cô bạn học cùng lớp hồi tiểu học với tớ, tớ nghe nói cậu chơi ở bên ngoài, có một đống bạn bè ngoài xã hội, đại khái xuất phát từ lòng hiếu kỳ với thế giới bên ngoài, nên đôi khi tớ cũng thầm hâm mộ cậu.

Lớp 9, không ng được học cùng lớp, thẳng thắn mà nói, cảm xúc của tớ giao tạp cả vui sướng lẫn buồn bực, cậu là người đứng thứ


Snack's 1967