ấy tiếc nuối vì bản thân. Tôi muốn gửi đến bài hát này cho những người bạn và các thầy cô giáo đã luôn ở bên và giúp đỡ tôi, cảm ơn mọi người, “Mỗi ngày trong cuộc đời của tôi” .”
Nhìn lên bầu trời tôi cầu nguyện cho ngày mai
Từng giấc mộng nho nhỏ có thể dần được thực hiện
Tôi là người ình thường mà lại may mắn
Tôi muốn nói lời cảm ơn bạn mỗi ngày trong cuộc đời của tôi
Nhìn lên bầu trời tôi quay đầu
Từng là những thiếu niên lỗ mãng sống một ngày như một năm
Tôi là người bình thường mà lại may mắn
Tôi muốn nói lời cảm ơn bạn mỗi ngày trong cuộc đời của tôi
Buổi liên hoan gần kết thúc, không khí càng ngày càng thương cảm, rất nhiều nữ sinh khi hát, đều khóc không thành tiếng.
Cũng đã muộn rồi, phải tạm biệt thôi.
Thầy Lí lặng lẽ dặn dò tôi vài câu, để tôi giới thiệu tiết mục cuối cùng của chương trình tối nay.
“Tiết mục cuối cùng là hợp xướng, ca khúc mang tên “Tống biệt”, biểu diễn: toàn thể giáo viên trong trường.”
Ca khúc “Tống biệt” (nghĩa: tiễn biệt) của Hoằng Nhất đại sư (Thích Nữ Huệ Như)
Tất cả giáo viên đều đi đến giữa đài, xếp thành mấy hàng.
Thầy Lí bắt đầu đánh đàn, nhạc của bài “Tống biệt” vang lên.
Ngoài đình, bên đường xưa, cỏ non xanh tận chân trời, gió chiều lay cành liễu tiếng sáo nghe buồn hiu, mặt trời lặn dưới chân núi. Chân trời, góc biển, bạn tốt nay còn đâu. Một chén rượu đắng hưởng chút niềm vui, giấc mộng lạnh đêm nay sẽ tan biến.
Thầy hiệu trưởng hòa ái dễ gần, cô giáo dạy địa tóc trắng xóa, thầy dạy chính trị trắng trẻo thư sinh, cô giáo tiếng Anh hay xấu hổ đỏ mặt, thầy dạy toán luộm thuộm, thầy dạy lý giảng bài hồ đồ, thầy chủ nhiệm nghiêm khắc…
Ánh mắt tôi đã ẩm ướt, tôi tin, vào giờ khắc này, tất cả các bạn đều thấy mắt mình cay cay.
Ba năm, ba năm tươi sáng, đẹp đẽ nhất của thời thanh xuân! Lớp 10, chúng tôi vô ưu vô lo tập quân sự, người ướt mồ hôi hát quân ca; lớp 11, bài vở nhiều, vất vả học tập, vô cùng lo lắng thống khổ; lớp 12, vô biên vô hạn đề bài, chúng tôi canh ba ngủ, canh năm dạy.
Chúng tôi từng cùng đi đều tập quân sự, cùng nhau tiến bộ, cùng nhau trốn học, cùng nhau trách móc giáo viên, cùng nhau chơi đùa, cùng nhau học tập…
Mặc kệ chúng tôi là yêu cũng tốt, mà hận cũng thế, ba năm trung học này đều khắc ghi trong cuộc đời chúng tôi, trở thành những kỷ niệm không thể xóa nhòa.
Trong tiếng hát, thầy hiệu trưởng nói lời từ biệt với các học sinh của mình: “Tốt nghiệp là một điểm cuối, nhưng cũng là một khởi điểm mới, đấu tranh với ba năm trung học đã chấm dứt, nhưng đấu tranh với cuộc đời lại vừa mới bắt đầu. Tôi đại diện cho toàn thể giáo viên, gửi lời chia tay đến tất cả các em ‘Trời dịch chuyển mạnh mẽ, người quân tử tự cường phấn đấu vươn lên không ngưng nghỉ; khôn mang trọng trách của đất, người quân tử lấy đức dày để nâng đỡ vạn vật.’!”
Các giáo viên đều chuẩn bị rời đi, tôi theo lời dặn từ trước của thầy Lí, nói với mọi người: “Thời gian còn lại chính là vũ hội nhà trường dành cho các bạn, thầy hiệu trưởng nói chỉ cần có một hai bạn muốn khiêu vũ, âm nhạc sẽ vì họ mà vang lên.”
Lúc đầu, các bạn đều là người này nhìn người kia, người kia nhìn người này, ngại ngùng lên sân khấu, rất nhanh đã có vài nam sinh dắt tay bạn gái mình, không ít tình yêu bí mật được ra ánh sáng, làm cho rất nhiều tiếng ồn ào nổi lên.
Rất nhiều bạn không biết nhảy, những người biết nhảy lại không nhảy, đèn màu chiếu đến sàn nhảy ngoài trời, nơi nơi đều là những thân ảnh tuyệt đẹp hoặc ngây ngốc.
Dương Quân ngồi lên bàn bên cạnh tôi, ngẩn người nhìn Đồng Vân Châu đang nhảy.
Tôi nói: “Nếu cậu muốn, đi mời cô ấy nhảy một điệu đi.”
Dương Quân buồn bã chán nản: “Tớ không biết khiêu vũ.”
Tôi đi ra, vỗ vỗ bả vai Đồng Vân Châu: “Cậu mời Dương Quân nhảy một điệu nhé!”
Đồng Vân Châu sửng sốt một chút, lập tức nói: “Được.”
Cô ấy lại gần mời Dương Quân nhảy, Dương Quân nhăn nhó nói: “Tớ không biết nhảy.”
Đồng Vân Châu tự nhiên hào phóng cười nói: “Vì vậy, điệu nhảy đầu tiên của cậu mới cần một người bạn nhảy biết nhảy.” Cô ấy vươn tay với Dương Quân, tôi đẩy Dương Quân, Dương Quân đỏ mặt, cầm tay Đồng Vân Châu.
Trong tiếng nhạc, đám bạn bắt đầu túm tụm ra về.
Tôi giấu mình trong bóng đêm, tìm kiếm thân ảnh Trương Tuấn, lại không nhìn thấy anh, đây là cách tạm biệt anh lựa chọn sao?
Đèn đuốc rực rỡ trên vũ đài, ánh sáng hội tụ, cũng là vì ly biệt mà lộng lẫy.
Trong khúc nhạc dịu dàng thương cảm, tôi đi về phía cổng trường.
Tạm biệt, Nhất Trung!
Tạm biệt, thanh xuân của tôi!
Q.2 – Chương 17: Khi Tên Đề Trên Bảng Vàng
Sau khi thi xong là những ngày tịch mịch nhàn rỗi.
Tôi đã có thói quen pha trà, khi định ngâm nga tiếng Anh, mới phát hiện giờ đã không cần. Một thói quen đã ba năm, đột nhiên không cần làm nữa, không thấy thoải mái, mà còn cảm thấy có chút mất mát.
Tôi đi báo danh vào một lớp học vẽ, lúc này đây, tôi học là vì bản thân. Thế giới này vì có muôn vàn sắc thái mà xinh đẹp, tôi hy vọng mình có một đôi mắt giỏi chụp lại những sắc thái đẹp đẽ ấy.
Trước ngày công bố kết quả thi đại học, tôi nhận được điện thoại của giáo viên phụ trách tuyển sinh