XtGem Forum catalog
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy

Thời niên thiếu không thể quay lại ấy

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210085

Bình chọn: 8.00/10/1008 lượt.

rừng nghỉ ngơi và đã gặp Trương Tuấn.

Anh không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhìn thấy Trương Tuấn âm thầm đi theo Kì Kì, lúc đầu anh còn nghĩ Kì Kì đắc tội với Trương Tuấn, nhưng mấy ngày liền, anh đều vào rừng chờ Kì Kì, mới biết không phải vậy, Trương Tuấn đang đưa Kì Kì về nhà.

Anh và Trương Tuấn đều rất cẩn thận, nhưng không biết vì sao Kì Kì lại phát hiện được có điều khác thường, làm bộ trấn định kêu to: “Tiểu Ba, anh ra ngoài đi, em đã nhìn thấy anh rồi.”

Anh không nhịn được cười rộ lên, sau khi lại cảm thấy chua xót, Kì Kì vẫn không hiểu, cô và anh đã không còn là người một nhà nữa, hơn nữa —— vĩnh viễn cũng không thể là người một nhà!

Vào lúc ấy, có ba người đang đau khổ.

Vẻ mặt Kì Kì khó nén nỗi thương tâm, vừa đi vừa không cam lòng nhìn xung quanh: “Tiểu Ba, Tiểu Ba, anh đi ra đi!”

Rốt cuộc, cô cũng từ bỏ, như đột nhiên mất đi tất cả tinh thần, khoá lưng, rụt đầu, chậm rãi bước đi.

Trương Tuấn nấp trong rừng cây, dựa lưng vào thân cây to, hai tay cắm trong túi quần, ngửa đầu nhìn chằm chằm ngọn cây, vẫn không nhúc nhích.

Biết Kì Kì đã biến mất ở ngã rẽ, Trương Tuấn vẫn duy trì tư thế đó, ngay cả Tiểu Ba cũng có thể cảm nhận được nỗi đau buồn và cô đơn trong lòng cậu, giữa sự kinh ngạc, Tiểu Ba bắt đầu hiểu được tâm tư của cậu, cậu trai này có một đôi mắt tinh anh, có thể nhìn ra cái tốt ẩn trong con người Kì Kì.

Tiểu Ba nhìn Trương Tuấn, có chút hâm mộ cậu.

Trong vòng luẩn quẩn ấy, thật dễ dàng sa đọa, để sống lại là rất gian khó, vậy mà cậu thiếu niên này lại may mắn đến cỡ nào, mới có thể có cơ hội một lần nữa, bây giờ cậu và Kì Kì đang cùng đi trên một con đường.

Trương Tuấn cúi đầu, chậm rãi đi ra rừng cây.

Tiểu Ba vẫn ngồi như trước, châm một điếu thuốc, nhả ra một vòng tròn khói, nhìn sương khói dần dần tan đi, cũng như đang nhìn tất cả ước mơ đều dần dần mất đi.

Khi có thành tích thi giữa kỳ của Kì Kì, anh Lí rất bất ngờ, nói không ngờ Kì Kì lại lợi hại như vậy.

Đứng thứ hơn hai mươi trong khối ở trường Nhất Trung, đây là thành tích mà rất nhiều người khát vọng, nhưng Tiểu Ba biết, Kì Kì chỉ mới cất cánh, cô còn đang tìm kiếm phương hướng.

Sau đó, anh không còn lo lắng nhiều về cô nữa, bắt đầu thật sự hòa nhập vào thân phận mới, cuộc sống mới của mình.

Vô thức, số lần anh đến rừng cây ngày một ít đi.

Tuy nhiên, mỗi khi gặp phải áp lực lớn, hoặc nhớ tới Ô Tặc, bước chân anh lại bất giác đi tới đó, lẳng lặng ngồing đêm, chậm rãi hút thuốc.

Kì Kì có bạn bè mới, là nam sinh nhìn qua đã thấy xán lạn như ánh mặt trời.

Cô có vẻ cũng bắt đầu thật sự hòa nhập vào cuộc sống mới, cô đạo diễn chương trình văn nghệ cho các bạn trai trong lớp, mỗi bạn đều được cô phân chia nhiệm vụ thỏa đáng, mà khi những nam sinh bên cạnh nhìn cô, cũng mang theo ánh nhìn ngưỡng mộ, thưởng thức.

Kì Kì càng ngày càng giống một học sinh ngoan giỏi bình thường, nỗ lực học tập, quan tâm đến tập thể lớp, tích cực tham gia các hoạt động tập thể, thân thiết với bạn bè, có rất nhiều bạn tốt, có lẽ cô còn có thể đang thầm mến một nam sinh nào đó, có lẽ còn có thể có mấy nam sinh đang thầm mến cô.

Anh rất vui vẻ, vô cùng vui vẻ.

Nhìn thấy hình ảnh tích cực, nỗ lực của cô, anh đột nhiên cảm thấy xấu hổ, anh đã nỗ lực, nhưng lại không tích cực.

Cuộc sống đã không còn cách lựa chọn nào khác nữa, nhưng thái độ đối mặt với nó lại vĩnh viễn từ lựa chọn của chính bản thân mình, chẳng lẽ ngay cả dũng khí làm việc đó anh cũng không có?

Anh kinh ngạc suy nghĩ một lúc, dập tắt điếu thuốc còn chưa hút hết.

Càng khó khăn, càng phải yêu quý bản thân, đây là đạo lí anh dạy Kì Kì, thế mà chính anh lại quên.

Từ sau khi Ô Tặc gặp chuyện không may, Tiểu Ba hút thuốc rất nhiều, uống rượu cũng rất nhiều, nửa đêm còn thường xuyên ra ngoài đua xe cá độ. Anh Lí không khuyên anh, giả như không biết gì, làm anh em nhiều năm như vậy, anh hiểu Tiểu Ba không phải loại người phóng túng như thế.

Tiểu Ba mới 19 tuổi, những người cùng tuổi với anh còn đang hưởng thụ cuộc sống được bố mẹ che chở, mà anh đã phải lo lắng đủ chuyện, vất vả kiếm sống, nếu không có con đường nào để phóng thích, có lẽ anh sẽ bị áp lực làm suy sụp.

Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, Tiểu Ba khôi phục lại bình thường, không say rượu nữa, không ra ngoài đua xe nữa.

Tống Bằng rất buồn bực hỏi: “Tiểu Ba, anh bị kích thích gì thế? Tại sao đột nhiên không đụng đến thuốc lá, không đụng đến rượu nữa? Chẳng lẽ anh dính phải cô bạn gái quản giaTiểu Ba cười hì hì nói: “Chính là không có bạn gái để yêu, nên mới tự đối tốt với mình một chút.”

Mọi người đều cười vang, không ai nhận ra điều gì trong lời nói của Tiểu Ba, anh Lí nhìn Tiểu Ba cười, đây mới là Tiểu Ba! Tất cả mọi chuyện đã tốt rồi!

Không biết Tiểu Ba đã làm thế nào với Tống Kiệt, mà Tống Kiệt lại giúp anh, Tiểu Ba vay mượn tiền khắp mọi nơi, mở một sân trượt băng, mọi người đều không hiểu vì sao một Tống Kiệt vốn luôn khôn khéo lại bắt đầu đi làm chuyện không được lợi lộc gì, còn anh Lí không thấy ngạc nhiên, Tống Kiệt không phải người bình thường, anh ta rất biết nhìn người, biết rằng mình giúp Hứa Tiểu