Polaroid
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy

Thời niên thiếu không thể quay lại ấy

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329793

Bình chọn: 8.00/10/979 lượt.

Ba một phen, sẽ đổi lấy được lòng cảm kích cả đời của Tiểu Ba, đối tượng anh ta đầu tư lần này không phải chuyện kinh doanh, mà là con người Hứa Tiểu Ba này. Bản thân anh Lí vốn là người từng trải, nên anh hiểu được việc làm của Tống Kiệt.

Tiểu Ba vô cùng quý trọng cơ hội Tống Kiệt giành cho anh lần này, vô cùng mạo hiểm, vì tiết kiệm tiền trang hoàng, anh mời người làm công là nông dân, nông dân Trung Quốc là những người thuần phác nhất, nhưng cũng là người gian trá nhất, bọn họ có tâm lý biện chứng mộc mạc, các người là người thành phố văn minh hiện đại, các người giao tiền cho chúng tôi, chúng tôi có tận lực làm việc hay không là quyết định của chúng tôi, dù có chửi ầm lên, hay khách khí lễ độ, họ đều ra vẻ thành thật làm theo niềm tin của họ.

Tiểu Ba ở công trường nhìn vài ngày, đã hiểu được tất cả, chuyển giường đến công trường, ở cùng chỗ, ăn cùng chỗ với những người nông dân lao động, mỗi ngày còn dạy sớm hơn họ, làm việc còn muộn hơn họ, làm gì cũng rất nghiêm túc, khi lắp kính, hai tay bị thương chảy máu, anh cũng không rên một tiếng, cách ngày lại vác xẻng đi khơi cống thoát nước, bị thương rất nhiều lần, ngoài giao nhiệm vụ cho mọi người, anh không nói thêm một câu vô nghĩa nào, vẫn cố gắng làm việc, làm việc hết mình, những người nông dân chất phác kia đã bị kích phát một mặt rồi, họ bắt đầu dùng toàn sức lực vào công việc, lại còn khuyên Tiểu Ba nghỉ ngơi, Tiểu Ba nói gì, họ đều lập tức làm theo.

Trước khi thời tiết nóng lên, sân trượt băng cơ bản đã được trang hoàng xong, vừa mới khai trương mà việc kinh doanh đã rất thuận lợi, anh Lí biết rốt cuộc họ đã sống qua những ngày tệ nhất, họ đã sống sót. Thành công này không chỉ là một sân trượt băng, từ đầu tới cuối Tống Kiệt đều để trong mắt, họ đứng giữa bầy sói, rốt cuộc cũng thắng được một kẻ có mắt nhìn, có năng lực, có quan hệ đồng bọn.

Tiểu Ba dùng toàn bộ tâm tư cho sân trượt băng, ngày nào cũng đến đó, dùng vô số biện pháp để thu hút khách hàng, sân trượt băng cũng thu được lợi nhuận cao.

Đến kỳ nghỉ hè, khi các học sinh đều được nghỉ, sân trượt băng của Tiểu Ba càng kinh doanh thuận lợi hơn, nhất là buổi tối, đôi khi còn phải hạn chế vé vào.

Ngày Kì Kì gửi quà đến, đúng lúc anh Lí cũng ở sân trượt băng, người bên quán karaoke gọi điện thoại, nói có người để lại một phong thư cho anh Tiểu Ba.

Tiểu Ba đang bận việc, anh Lí liền bảo: “Bảo người nào đó đến đây mang thư đến là được.”

Sau đó anh bận rộn, quên mất việc này.

Buổi tối, hai anh em ngồi trong văn phòng ăn cơm hộp, đang nói chuyện, đột nhiên Tiểu Ba nhìn thấy trên bàn có một phong thư, cầm lên xem, “Cái gì đây anh?”

“À, có người gửi phong thư này cho mày đó.”

Tiểu Ba cười nói: “Sao sờ vào thấy nó tròn tròn, cứng cứng nhỉ, giống lựu đạn quá?” Nói xong, anh mở phong thư ra, lấy ra một quả thông và một mảnh đá.

Anh Lí thấy vậy cười rộ lên, “Cái gì thế này?”

Tiểu Ba lại không cười, trong mắt chứa nhiều suy nghĩ, lại lấy một mảnh giấy nhỏ ra đọc, anh Lí đương nhiên không có quan niệm riêng tư gì, giằng lấy xem, bên trên không đề tên, cũng không có địa chỉ, chỉ có một câu.

“Bắc Kinh Trường Thành nhặt quả thông, Thanh Đảo Lao Sơn một mảnh đá.”

Anh càng ngạc nhiên, “Đây là cái gì thế?”

Tiểu Ba cầm quả thông và mảnh đá lên thoáng nhìn, rồi thả vào phong thư, sau đó anh lại tiếp tục ăn cơm, như hoàn toàn không thèm để ý, “Quà Kì Kì gửi.”

“Sao mày biết?”

“Em nghe Tống Bằng nói em ấy được chọn tham gia trại hè, sẽ đến Bắc Kinh và Thanh Đảo.”

“Vậy cô bé đưa cho mày cái này là muốn nói gì? Ý là mình đã đi qua Trường Thành và Lao Sơn à?”

Tiểu Ba không nói lời nào, cúi đầu ăn cơm, không thấy rõ vẻ mặt của anh, một lát sau mới nhàn nhạt nói: “Chắ Kì Kì cũng để lại cho mình một quả thông và một mảnh đá, cảm thấy như vậy thật giống như chúng em đang chia sẻ tất cả, cũng giống như trước đây mọi người cùng xem băng đĩa và nghe hát vậy.”

Anh Lí nói không ra lời, yên lặng ăn cơm, một lát sau, bỗng nói: “Hay mày đi thi đại học đi!”

Tiểu Ba ngẩng đầu nhìn anh Lí, trên mặt không có biểu tình gì, thực ôn hòa nói với anh Lí: “Đi cái đầu anh ấy!”

Anh Lí biết anh thật sự tức giận, không nói thêm nữa, cười nói: “Anh chỉ lỡ lời thôi, mày ăn cơm đi, mau ăn cơm đi!”

Tống Bằng kém Tống Kiệt mười ba tuổi, gần như là hai thế hệ, tính cách của cậu ta hoàn toàn khác Tống Kiệt, thật không thể nhìn ra hai người họ là anh em.

Tống Bằng rất nghịch ngợm, cậu ta cũng biết mình có tính nghịch ngợm, câu cửa miệng là “Người không phóng túng đúng là uổng cho đời thiếu niên”, nhưng khi ở bên cạnh một Tiểu Ba ôn hòa và yên tĩnh cậu có thể thu lại thói ngang ngược của mình, cũng khá hợp với Tiểu Ba.

Mấy ngày nay Tống Bằng mê việc điều chỉnh đèn sân khấu trong sân trượt, thích đứng trước cửa sổ, chọn lựa mục tiêu, người được chiếu đèn v vẻ, Tống Bằng được nghịch lại càng vui vẻ.

Tiểu Ba ngồi trên sofa vừa xem báo, vừa nói chuyện đôi ba câu với Tống Bằng.

Không biết Tống Bằng nhìn thấy gì, một lúc lâu không thấy nói chuyện, chuyên chú nhìn chằm chằm phía dưới, “Tiểu Ba, có kính viễn vọng không?”

Tiểu Ba chỉ