:” Thôi khỏi!”Thử yêu côn đồ – Chương 35– Thanh Thanh à? Cậu còn bộ váy dạ hội nào đẹp đẹp không? Cho tớ mượn đi, hôm nay tớ phải đi dự tiệc của công ty!- Minh Minh đầu tóc rối bù lục tung cả tủ đồ lên nhưng đáng tiếc, váy dạ hội của cô gần đây nhất là 2 năm trước, toàn bộ đều lỗi mốt và ngắn cũn cỡn.
– 2 từ đẹp đẹp của cậu là thế nào? Ý bảo tớ chọn đồ rất xấu hay sao?- Giọng nói chát chúa của Thanh Thanh vang lên rần rần đầu dây bên kia.
Minh Minh đưa điện thoại ra nói vọng đến:” Tớ không có ý đó, cậu nghĩ sâu xa quá!”– Chút nữa tớ sẽ bảo Thiện Nhân mang sang.
Định tìm bạn đời hay sao mà phải vay mượn váy áo thế?- Giọng Thanh Thanh rất ư là châm biếm người khác.
Xin lỗi, cho Minh Minh nhếch mép cười đểu 1 cái nà.
Đối với tình cảm nam nữ ở thế gian, Minh Minh hoàn toàn không còn chút động lòng, cô đã thoát li, thành tiên rồi! ^^– Cậu cứ nghĩ bậy, đừng suy bụng ta ra bụng người! Cậu với Thiện Nhân đúng là… Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
Nồi nào úp vung nấy.
Lấy gà theo gà, lấy chó theo chó mà!– Ơ hay, tôi đang nghe đấy nhé!- Giọng Thiện Nhân vang lên, truyền đến tiếng cười khúc khích của Thanh Thanh.
– Cho tớ gửi lời hỏi thăm đến con Thanh Tuấn nhé! Tên Tiện Nhân kia, nhớ truyền lại lời này đó!– Ơ hay, cô xem tôi là chó à?– Không phải sao?- Minh Minh cười khoái chí, lúc nào trêu tên Tiện Nhân đó cũng vui như vậy.
- Từ ngày yêu Thanh Thanh đến giờ thì thay đổi, ngoan ngoãn giữ nhà cho cậu ta!– Mẫu hệ kia mà!- Thanh Thanh lên tiếng.
Minh Minh loáng thoáng nghe được tiếng la hét tức giận và tiếng cười ha hả của Thanh Thanh, họ lúc nào cũng vui vẻ như thế.
Thanh Thanh tuy hơi đanh đá, độc đoán nhưng vẫn có lúc hiền dịu, thoải mái.
Thiện Nhân tuy bề ngoài thư sinh, chững chạc nhưng rất trẻ con.
Cả 2 đều có thể dung hòa những cái họ thiếu cho nhau.
Minh Minh thấy cổ họng mình đắng đắng, cô tạm biệt 2 người rồi quăng điện thoại sang 1 bên, nằm dài ra giường.
Cô bật bản nhạc mình vẫn hay nghe mỗi đêm Nhớ Anh Nhiều Hơn của Trương Bá Chi.
Cô thích nghe nhạc Hoa mỗi lúc đọc ngôn tình sướt mướt, lúc không đọc vẫn nghe.
Cô nhớ hắn nhiều hơn cô tưởng.
.
.
Em muốn kìm nén bản thân mìnhSẽ không để ai nhìn thấy em khócLàm ra vẻ không quan tâm đến anhKhông muốn nhớ tới anhChỉ trách mình sao không đủ dũng khíTim em đau đến nỗi không thở đượcTìm không thấy vết tích anh để lạiMắt chăm chăm nhìn về anhNhưng không thể làm được gìMặc anh biến mất khỏi thế gian nàyTìm không ra lý do để kiên cườngSẽ chẳng còn cảm nhận được hơi ấm của anhHãy nói với em bầu trời đầy sao đang ở đâuPhải chẳng nơi đó có chân trời bờ bếnĐể hướng lên sao băng ước nguyện một điềuCho anh biết được rằng em yêu anhTừng lời từng lời của bài hát khắc ghi vào sâu tâm trí Minh Minh.
Cô bất giác hát theo nhưng rồi ngừng lại.
.
.
cô phá hủy mạch cảm xúc đang dâng trào và phỉ báng bài hát bằng chính giọng hát của mình.
Thôi dẹp vậy!*******– Thanh Thanh à, cậu không có bộ váy nào kín đáo hơn sao?- Minh Minh hét vang vang lên trong điện thoại.
Chiếc váy Thiện Nhân vừa mang sang quả thật rất đẹp, váy màu trắng bó sát cơ thể, phần dưới leo ra kiểu đuôi cá được nhấn nhá bằng mấy nếp gấp nhỏ.
Tuy nhiên, nó khoe ra toàn bộ phần lưng trần.
Chậc, đây là lần đầu tiên Minh Minh đụng đến mấy kiểu dáng “quý tộc” như thế này.
– Không, kín nhất rồi đấy!- Giọng Thanh Thanh thản nhiên truyền đến.
Thiện Nhân đang ngồi cạnh Minh Minh liếc mắt vào chiếc váy rồi nổi giận:– Em không mặc còn hơn ấy, bộ này là kín nhất rồi sao?– Thật! Vậy em sẽ nghe theo lời anh, không mặc quần áo nữa!– Chờ đấy, anh về ngay này!Thiện Nhân đứng dậy ra về.
Minh Minh lắc đầu chép miệng, dáng cô chỉ có thể mặc quần áo của Thanh Thanh thôi, Hải Yến thì mỏng như lá lúa rồi!Minh Minh nhìn mình trong gương, tóc giả nhưng lại tạo cho người ta cảm giác y hệt tóc thật, mái tóc mà hắn yêu thích 2 năm trước.
Tim Minh Minh run lên bần bật, nói là quên nhưng có chắc đã quên? Con người luôn tỏ ra cao thượng nhưng chắc chắn ai cũng có 1 phần tà tâm.
Khuôn mặt Minh Minh trang điểm nhạt nhưng vẫn toát lên được vẻ sinh động, đáng yêu vốn có của cô.
Phần trang phục thì khiến Minh Minh rất không thoải mái, ừm, 2 từ thôi “hở hang”.
Cô khoác chiếc áo khoác màu trắng vào rồi bắt taxi đến bữa tiệc.
Không khí bữa tiệc chẳng khác gì cung điện hoàng gia.
Minh Minh suýt nữa không kiềm lòng được mà ngốn hết số thức ăn trên bàn tiệc, vừa đẹp vừa thơm, chắc ngon lắm.
Nhưng chưa đến giờ nhập tiệc, tuyệt đối không thể tùy tiện.
Minh Minh tiến đến chỗ các chị nhân viên trong phòng cô.
Hôm nay ai cũng trang điểm lộng lẫy hết sẩy, Minh Minh cắn môi, biết vậy đang điểm đậm hơn rồi!– Hôm nay là lần đầu tiên lộ diện tổng giám đốc, chúng ta phải quan sát kĩ, để về sau không nuối tiếc.
Tài sắc vẹn toàn đó các cô à!- Chị Lam lên tiếng.
Minh Minh cười híp mắt:– Có đủ tiêu chuẩn 4G không ạ?– Hả?- Mọi người trố mắt nhìn Minh Minh.
Cô hồn nhiên giải thích với 8 từ: đẹp zai, học zỏi, con nhà zàu, za lăng!– Minh Minh nhà ta trông vậy mà khó tính quá nhỉ?- Chị Thư trêu.
Minh Minh nh