XtGem Forum catalog
Thử yêu côn đồ

Thử yêu côn đồ

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324922

Bình chọn: 7.5.00/10/492 lượt.

hở nồng nặc mùi men say.

Hắn đưa tay vuốt nhẹ tóc cô, mái tóc hắn luôn muốn chạm vào, chạm vào mãi mãi.

Tiếc là cô đã cắt đứt nó, cắt đứt tình duyên của 2 người vì sự trẻ con, nông nổi.

Hắn thật sự rất giận, rất tức giận.

Sao cô lại gọi hắn 3 chữ xa lạ:” Tổng giám đốc!” Ánh mắt cô làm hắn bối rối, ánh mắt yên tĩnh, bất cần lạ thường.

Minh Minh đột nhiên mở mắt, ánh mắt vô hồn nhìn hắn, giọng nói bình thản:” Anh là Thanh Tuấn sao?”– Ừ!- Hắn gật đầu rồi kéo chiếc áo khoác bị tuột xuống do cô ngồi dậy.

– Không đúng! Thanh Tuấn sẽ không bao giờ ở cạnh tôi đâu!- Cô nhếch mép.

Cô đã say, say đến nỗi mê sảng.

– Sao lại không?- Hắn nhẹ giọng.

– Gia đình tôi không xứng với anh ta, anh ta đã đám cưới với người khác.

Khi gia đình người đó phá sản thì lại li dị.

Thật buồn cười!- Minh Minh phẩy phẩy cánh tay, hắn nắm lấy bàn tay đó.

– Em nghĩ tôi như thế sao?– Anh… Anh là… Thanh Tuấn?- Minh Minh nở nụ cười ngây ngốc rồi đưa tay áp má hắn.

- Đúng rồi!- Cô lại cười to hơn, khẳng định điều mình nhìn thấy là đúng.

Hắn im lặng nhìn cô không nói cũng không hành động gì thêm, hắn giống như khán giả chờ xem màn kịch hay.

– Sao anh không chết đi chứ? Anh chết đi, anh chết đi…- Minh Minh đột nhiên tức giận đấm vào ngực hắn, nước mắt giàn giụa.

Cô khóc nấc lên như 1 đứa trẻ.

Lòng hắn quặn thắt, cô hận hắn đến thế sao? Minh Minh khóc 1 trận tả tơi thì dựa vào tường ngủ thiếp đi.

Hắn lau đi những giọt nước mắt còn sót lại trên khóe mắt cô.

Minh Minh vùi đầu vào mình hắn tìm hơi ấm.

– Tôi không sợ người khác ức hiếp em, tôi chỉ sợ mình không thể bảo vệ em và tự mình làm tổn thương em!Hắn ôm cô vào lòng, Minh Minh cuộn người lại rút vào người hắn.

Cô đưa bàn tay nho nhỏ của mình nắm chặt lấy cổ áo hắn.

Thanh Tuấn bế cô lên, cô rất nhẹ, chỉ cần 1 cơn gió cũng có thể cuốn cô đi mất.

” Thanh Tuấn, anh đừng đi! Em xin lỗi, em sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền, em sẽ không quan tâm đến anh đã có vợ hay chưa, chỉ cần anh đừng đi Mĩ nữa, em ghét đất nước đó lắm… Ở lại cạnh em đi, em cầu xin anh… Em đau lắm, mệt lắm…” Minh Minh làu bàu trong cổ họng nhưng hắn nghe được tất cả.

Cô lại nằm mộng nữa rồi.

Thì ra, cô nghĩ tiền bạc đối với hắn quan trọng như thế.

Tiền bạc có thể không có nhưng Minh Minh thì không thể để mất.

Khóe môi hắn cong lên, hắn đẩy cửa căn phòng cuối hành lang, buổi tiệc vẫn sôi động bên dưới nhưng không gian nơi này hoàn toàn yên tĩnh.

Chỉ có hắn và cô, chỉ có 2 người ở cùng nhau.

.

.

Hắn đặt cô lên giường, kéo chăn lên cho cô rồi ngồi vào bàn làm việc xem tài liệu.

Ánh mắt hắn lướt rất nhanh trên những con chữ màu đen lộn xộn.

– Khát!- Minh Minh đá chăn ra, tay xoa xoa cổ.

Hắn đứng dậy lấy li nước cho cô.

Minh Minh không mở mắt nhưng ngồi dậy uống li nước hắn đưa.

Cô ư ử trong cổ họng, tay tháo chiếc áo khoác:” Nóng quá!” Hắn thở dài rồi bật điều hòa của phòng lên mức 16 độ.

Minh Minh lúc này mới thấy thoải mái 1 chút mà ngủ tiếp.

Được 30 phút, Minh Minh lại hắt xì liên tục.

Hắn tắt điều hòa, kéo chăn lên quá ngực Minh Minh.

Cô cảm thấy lồng ngực âm ỉ, rất khó chịu.

Cô muốn nôn, Minh Minh ngồi dậy nônthốc nôn tháo.

Hắn chống nạnh trừng mắt nhìn cô.

Minh Minh ói đến mặt mũi tái mét, khắp căn phòng nồng nặc mùi rượu.

Do Minh Minh chưa ăn gì mà uống rượu cho nên cô cũng chỉ ói ra nước và rượu mà thôi.

Hắn tức giận đi lấy khăn ướt lau mặt Minh Minh, xong thì lau sàn.

Đây là lần đầu tiên có người dám để hắn làm những chuyện này.

Hắn còn phải tự tay thay quần áo cho cô.

Do chiếc váy trắng có thiết kế che khuất nơi mặc vào, hắn tìm hoài không ra nên kết thúc tuổi thọ ngắn ngủi của nó tại đây.

Về sau, Minh Minh mỗi lần nhớ lại thì trách hắn hấp tấp, biến thái, biến chất, làm hại cô tốn 5 triệu mua lại bộ váy khác bù cho Thanh Thanh.

Nhưng biến thái thì đã sao? Hắn cũng có làm gì cô đâu chứ!Minh Minh bị ánh sáng len qua những ô cửa kính đánh thức.

Đầu cô đau nhức inh ỏi, toàn thân cũng đau nhức muốn tê liệt.

Đây là đâu? Minh Minh ngồi bật dậy nhìn quanh.

Căn phòng có rất nhiều cửa ổ cửa, khắp phòng phủ 1 màu trắng tinh.

Tay phải được bố trí 1 gác sách rất lớn.

Ánh mắt Minh Minh dừng lại trên người con trai đang ngủ trên ghế.

Khuôn mặt nhìn nghiêng vẫn đẹp tuyệt mĩ không chút tì vết.

Tối qua, cô quậy phá hắn hết lần này đến lần khác, hắn còn phải xem tài liệu nên gần như 4 giờ sáng mới ngủ.

Minh Minh bước xuống giường rất nhẹ nhàng, không đánh thức hắn, cô định chuồn trong im lặng đây mà! Nhưng mà…cô đang mặc chiếc áo sơ mi của hắn, đêm qua… chẳng lẽ hắn đã thay quần áo cho cô? Aizzz… Minh Minh cắn mạnh môi dưới, đưa tay vò mái tóc giả rối bù.

Cô nóng nảy tháo nó ra quăng lên giường.

Hắn lờ mờ tỉnh giấc, đưa ánh mắt còn ngáy ngủ nhìn cô:– Ngủ thêm đi!– Xin lỗi đã làm phiền anh.

Tôi đi đây!- Minh Minh cúi đầu chào hắn rồi nhìn quanh tìm chiếc váy trắng tối qua.

Hắn đứng dậy kéo cô vào lòng rồi ngã lưng xuống giường.

Vô liêm sỉ! Minh Minh đẩy hắn ra thì hắn càng siết chặt:– Tối qua, em đã cầu xin tôi đừng rời xa em, chẳng phả