Thử yêu côn đồ

Thử yêu côn đồ

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324934

Bình chọn: 9.00/10/493 lượt.

hững chạc và đứng đắn hơn nhiều.

- Tôi ngẩng đầu lên nhìn hắn, ánh mắt không 1 chút dao động, chỉ tôi mới hiểu, lúc đó tôi hoang mang như thế nào.

– Em vẫn chờ anh, đúng không?- Hắn nở nụ cười tà ác.

Thật lố bịch, hắn nghĩ hắn là ai mà có cái quyền bảo tôi phải chờ đợi? Tôi có còn là con ngốc ngày xưa nữa đâu? Tôi có thể tự đi trên đôi chân của mình, tôi có thể tự mình lấy quyển sách trên cao, tôi có thể tự mình đạp xe vòng quanh hồ, tôi có thể tự mình ngắm mặt trời lặn, tôi có thể tự mình đi dưới cơn mưa, chỉ là hơi… cô đơn chút thôi!– Không! Anh đã có vợ rồi, hơn nữa còn có con, anh đừng làm khó cả 2 nữa!– Minh Minh…- Tôi vô ý giẫm lên chân hắn cắt ngang câu nói đó.

Nhạc vừa lúc cũng dừng lại.

Tôi buông hắn ra, cúi chào kính cẩn rồi tiến về phía chị Thư.

Hắn không níu tôi lại, tôi biết, dù hắn có kéo tay tôi lại đi chăng nữa, tôi vẫn quyết định như thế!– Em có quen với tổng giám đốc từ trước à?- Chị Thư hỏi tôi.

– Chỉ là… bạn cùng lớp năm 12 thôi ạ!- Tôi đưa tay cầm lấy cái áo khoác từ tay chị nhưng chị ngăn lại:– Hmmm, em mặc chiếc váy này rất đẹp, tại sao phải mặc áo khoác để che lại chứ? Lúc nãy khi em khiêu vũ, chị còn tưởng thiên thần nào vừa hạ thế ấy! Em và giám đốc cũng đẹp đôi, tiếc là giám đốc có vợ rồi nhỉ…Phải chi…Phải chi… Phải chi… 2 từ vô nghĩa, vô cùng vô nghĩa.

Đã biết sự thật diễn ra trước mắt rồi thì còn mong ước gì mà phải dùng đến 2 từ phải chi? Hắn đi về phía tôi, trên tay cầm chiếc áo vest hắn vừa mặc ban nãy.

Hắn choàng chiếc áo qua vai tôi, tôi nhẹ nhàng né tránh.

Hắn nhìn chị Thư:– Xin lỗi, tôi có thể…– À, 2 người cứ tự nhiên!- Chị tạm biệt tôi rồi hòa mình vào bữa tiệc sôi động bên dưới.

– Chúng ta cần nói chuyện.

- Hắn kéo tay tôi đi đến cuối hành lang, rẽ vào căn phòng.

Tôi giằng tay ra:– Tổng giám đốc, chúng ta nên nói chuyện ở đây, tránh gây ra hiểu lầm không đáng có!– Em đừng gọi tôi là tổng giám đốc.

- Lời nói của hắn vừa ra lệnh, vừa răn đe.

Tôi im lặng nhìn hắn, mái tóc của hắn được chải chuốt ra dáng ông chủ, bộ vest hắn mặc cũng làm tăng khí chất người cầm quyền.

Tôi nên gọi hắn là gì? Anh? Người yêu cũ? Gia đình tôi không nghèo cũng không giàu, nhưng đối với gia đình hắn, gia đình tôi cũng chỉ là hạt cát trên bãi biển, làm sao xứng đáng với hắn? Môn đăng hộ đối là chuyện không ngờ.

Hắn khoác chiếc áo vest vào cho tôi.

– Lần sau, đừng mặc như vầy nữa!– Huh?- Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.

– Sẽ bị cảm lạnh!– Cảm ơn tổng giám đốc đã quan tâm!- Tôi nở nụ cười xã giao xa lạ.

– Tôi đã nói em đừng gọi như thế nữa!- Hắn điên tiết hét lên, Tôi rụt cổ lại, không gọi thì không gọi.

– Anh gọi tôi đến đây chỉ để nói những chuyện này sao?– Tôi chưa kết hôn!Chưa kết hôn? Anh đang giải thích cho đứa con nít nghe đó à? Thật nực cười!– Tôi phải sang Mĩ giải quyết vấn đề hợp tác giữa gia đình Gia Linh và gia đình mình.

Ba của cô ta đã gian lận hợp đồng nhưng không có căn cứ.

Ba mẹ tôi cho tôi quyền lựa chọn, tôi có thể tiếp tục cuộc sống của mình hoặc giả vờ tiếp cận Gia Linh để thu thập chứng cứ.

Số tiền càng ngày càng tăng lên, tôi thì chẳng muốn gia đình mình bị mất khoản tiền đó.

Hơn nữa, đây là bài học giành cho cô ta.

Cô ta dám động vào em!Tai tôi nghe hắn giải thích đến nỗi lùng bùng.

Hắn đang nói gì thế?Tôi thật sự không hiểu.

– Thanh-Tuấn-này-chưa-kết-hôn-và-sẽ-không-cưới-ai-khác-ngoài-Minh-Minh!Em nghe rõ chưa?******Minh Minh cắn chặt môi mình, chuyện như vậy sao hắn lại không nói cho cô biết? Hắn cười hắt ra 1 tiếng.

Vậy 2 năm qua, hắn và cô đã lãng phí khoảng thời gian vô ích?– Tôi…– Em thì sao? Chẳng lẽ em không còn yêu tôi?- Hắn mỉm cười mỉa mai, kê sát khuôn mặt mình vào khuôn mặt cô.

– Yêu.

Dĩ nhiên là yêu, nhưng… cũng có hận.

Anh đang bịa chuyện đúng không? Gia đình Gia Linh phá sản nên 2 người ly hôn?Minh Minh không né tránh, cô thản nhiên nói.

Hắn tức muốn phát điên lên.

Sao hắn có thể suy nghĩ ra những viễn cảnh đậm chất ngôn tình như cô được chứ?– Em không tin tôi sao?– Tôi tin anh thì được gì? Rồi 1 ngày anh sẽ bỏ rơi tôi, nếu chẳng có gì chắc chắn thì… đừng nói bằng lời.

- Cô quay lưng đi thẳng.

Dù hắn nói thật đi chăng nữa, lòng cô đã nguội, hắn nên nói cho cô biết sớm hơn, sớm hơn 1 năm… Minh Minh không tin hắn sẽ trở về sau 1 năm, nhưng trong 1 năm đó, cô luôn mong mỏi, chờ đợi.

Tuổi cặp kê cũng dần qua đi trong bóng tối.

Cô cầm ly rượu vang của người bồi bàn vừa lên uống cạn.

Vị rượu hơi chátnhưng cũng không tồi.

Rượu chảy xuống cổ họng cô cay xè, lúc này cô rất muốn khóc, muốn tìm chỗ dựa nhưng cô không cho phép mình làm vậy, cô phải thật cứng rắn.

Cứng rắn như cô đã từng.

.

.

Chẳng biết rượu có chứa chất gây nghiện hay không mà Minh Minh uống hết li này đến li khác.

Cô tự cười nhạo bản thân, cuối cùng giọt nước mắt cũng lẳng lặng rớt khẽ.

Minh Minh ngồi phịch xuống sàn khóc nức nở như đứa trẻ.

Trong góc khuất của buổi tiệc, chẳng ai trông thấy cô khóc cả! Khóc xong, cô tựa đầu vào tường khép mắt lại mà ngủ.

Hắn ngồi xuống cạnh cô, choàng chiếc áo khoác cho cô.

Minh Minh cựa mình, hơi t


Old school Swatch Watches