phía, đám lính lo sợ, rụt rè chỉa giáo vào khẩu súng, mắt thì đăm đăm nhìn nó….
“Ngươi… rốt cục là ma quỉ gì?” Lý Thượng Thư cũng có phần lo sợ mà nói
“Hahaha…!? Ma quỉ. Ngươi muốn chết hay sao mà dám nói bổn cô nương như thế hả?” Phương Đài khẩu súng chỉa về phía Lý Thượng Thư. Mắt hầm hầm đe doạ
“Ngươi đúng là tiểu yêu! Các ngươi còn chần chờ gì? Mau bắt ả yêu nữ này lại cho ta” Lý Thượng Thư hạ lệnh
Lần này, có vẻ đám lính hơi rụt rè e sợ, không dám tấn công liền, Phương Đài dựa vào thế đó liền lấn áp tới
“Các ngươi! muốn sống thì hãy quy thuận ta đi”
Đám lính liếc mắt nhìn nhau một cái rồi lần lượt chỉa giáo về phía Lý Thượng Thư
“Các ngươi…” hắn ứ họng không nói nên lời
“Hahaha… ngươi muốn làm vua thì cũng phải chờ ta làm nữ đế vương đã” Phương Đài giọng nói ngạo mạn nói
“Ngươi đâu! bắt kẻ phản loạn lại cho ta”
Lập tức đám lính vây bắt Lý Thượng Thư và Vĩ quí phi tạo phản. Còn Phương Đài thì hướng Chí Cao đi lại
“Ngươi đã hiểu chưa! Đây là cái kế đó” Phương Đài lạnh lùng nói chuyện với Chí Cao
“Ta đã hiểu” Chí Cao gật gù. Bởi anh đã biết, việc Phương Đài bị *** hại cấu kết với hoàng tử Hàn bang là một cái kế đẩy anh vào tròng…
“Ngươi có điều gì để nói với ta không” Phương Đài lẳng lặng nhìn Chí Cao như đang chờ đợi điều gì đó
“Ta…” Chí Cao như muốn nói với Phương Đài: “Ta đã biết sai rồi” nhưng lại không mở lời được.
Phương Đài thoáng buồn nhìn hắn mà nói
“Ngươi không cần nói! Ta sẽ ở bên ngươi và không cho ngươi phản bội lại ta!” Phương Đài dỏng dạc nói
Chí Cao ngơ ngác nhìn Phương Đài, lát sau chàng mới tịnh tâm lại, miệng mĩm cười nhìn Phương Đài đang xử lý công việc. Còn về phần Chí Bảo thì mặt mày u buồn, bởi chàng biết Phương Đài sẽ chẳng bao giờ thuộc về chàng nữa! đang thoáng buồn thì
“Hoàng tử! chắc ngài rất hoảng sợ nhỉ!” Dã Lan thanh y đến gần Chí Bảo khẽ mĩm cười nói
Chí Bảo bất ngờ khự lại hồi lâu nhìn Dã Lan. Chàng quan sát kĩ nàng: nữ tử kiêu sa không soan phấn khiến cho chàng cảm thấy run động.
“Cô là…!?”
“Hihihi! Tôi là bạn của Phương Đài” Dã Lan mĩm cười một cách run động lòng người, nhẹ nhàng nói chuyện với Chí Bảo
Mặt của Chí Bảo lúc này đã bắt đầu đổi màu, anh chàng ngại ngùng cúi gầm mặt xuống không dám nhìn thẳng Dã Lan.
“Dã Lan cô nương”
Quốc Thuỷ khẽ lên tiếng gọi Dã Lan, phá tan đi cái không khí đầy lãng mạng của Chí Bảo cùng với nàng Dã Lan
“Ơ…!? Quốc Thuỷ, có chuyện gì không?” Dã Lan ngơ ngác hỏi
“Ơ…!? Chiêu Dương cho gọi cô nương” Quốc Thuỷ thẹn thùng nói chuyện với Dã Lan
“À…!? Tôi biết rồi!” Dã Lan mĩm cười đáp chuyện với Quốc Thuỷ rồi chạy biến đi.
Khi Dã Lan vừa mới rời đi thì cơn ghen của hai vị anh hùng lại dậy sóng, sát khí toát ra từ Quốc Thuỷ choảng lại nộ khí của Chí Bảo. Ánh mắt của cả hai người càng lúc càng mảnh liệt nhìn vào nhau.
“Hoàng tử! mời ngài theo tôi về Nghinh điện”
“Ngươi là ai? tại sao ta phải đi theo ngươi” Chí Bảo chua ngoa như đàn bà nói chuyện với Quốc Thuỷ
“Tại hạ là người của Dã Lan tiểu thư? Xin ngài yên tâm, tại hạ không phải là gian tế đâu!” Quốc Thuỷ cũng rành rõi đáp lại
“Hừ…” Chí Bảo mặt lạnh, phất tay áo bỏ đi một lèo…
Còn về Phương Đài và Chí Cao
“Lý Thượng Thư…!? Ngươi thật cả gan mà tạo phản đó!” Chí Cao mắt liếc nhìn Lý Thượng Thư mà nói
“Ngươi tạo phản mà không nhắm coi Chiêu Dương hoàng hậu là ta à…!?” Phương Đài nét mặt có vẻ âm u mà nói chuyện với Lý Thượng Thư
“Hừ…” Hắn ngạo mạn hừ lạnh rồi quay đầu đi không nói gì
“Ngươi ngạo mạn! muốn chết sao?” Phương Đài tức giận khi thấy thái độ ngạo nghễ của Lý Thượng Thư..
“Ha… ha… hahahaha….” Lý Thượng Thư bỗng chợt cười lớn tiếng, đưa tay đang bị xiềng xích lên trên mà cười một cách ngạo nghễ…
“Lý Hùng ( t/g: tên của Lý Thượng Thư )! trẫm đối đãi với khanh không chút bạc đãi, thế mà ngươi lại có tâm độc ác chiếm ngôi, tội của mi nay đã rõ rồi!” Chí Cao ngừng lại một chút, mắt ánh lên nét tà độc ác mà hạ lệnh
“Thiết Ngự Quân…!? Đem Lý Hùng chém làm ba đoạn…”
Khánh Đồng đứng bên cạnh nghe thế liền thất sắc hét lớn
“Dạ khoan…!? Muôn tâu hoàng thượng”
Khánh Đồng chợt chạy lại phía phụ thân mình quỳ xuống, tay chấp tay mà nói
“Xin hoàng thượng nhân từ độ lượng giùm tha cho phụ thân của thần…!? Tước vương cho thần được trao trả, chỉ cúi xin hoàng thượng dung tha cho phụ thân của thần toàn mạng sống…”
Khánh Đồng quỳ luỵ van xin cho Lý Hùng….
“Làm tôi mà phản vua! luật hình thiên triều cần phải nghiêm răn, không thể tha thứ cho loài gian…!?”
“Hoàng thượng…!?” Khánh Đồng nài nĩ
“Lệnh truyền xử trảm” Chí Cao lạnh lùng hạ lệnh
“Hoàng thượng….!? xin cho thần được chết thay cho phụ thân” Khánh Đồng cương định xin án cho cha mình
Chap 20 : The End
“Hoàng thượng… người không cần tàn nhẫn như vậy đâu…!?” Phương Đài ngồi bên ghế Chiêu Dương nãy giờ giờ mới lên tiếng xin tha cho Lý Hùng.
“Được rồi! Tội tử của Lý Hùng thì có thể tạm tha! Nhưng…. phải bị lưu đày nơi vùng quan ải…!? cấm không cho bước chân vào kinh thành nữa bước” Phương Đài nhẹ nhàng hạ lệnh
“Tạ hoàng hậu nương nương” Khánh Đồng hớn hở cúi tạ Phương Đài ( t/g: nhanh vậy chứ không C