hấp, một đĩa đậu phụ xào thịt, thêm một đĩa salad rau. Như vậy cũng không tệ lắm phải không? Ít nhất còn phong phú hơn cơm chiên của anh nha!”
Ninh Vi Cẩn gật đầu đồng ý.
Lúc ăn cơm, Trịnh Đinh Đinh phát hiện thoảng Ninh Vi Cẩn sẽ liếc mắt nhìn cách bày biện trong phòng cô.
“Trong nhà em có quá nhiều đồ linh tinh. Phòng lại bé cho nên chỉ có thể tận dụng những góc trống để nhét đồ thôi.”
“Tại sao em không tìm một căn phòng rộng hơn một chút?”
“Ở một mình, ở chật một chút cũng không sao cả, chứ rộng rãi quá thì thấy hơi trống trải, không có cảm giác an toàn.”
“Hình như phụ nữ luôn luôn cường điệu cảm giác an toàn.”
“Dĩ nhiên rồi. Đối với phụ nữ mà nói cảm giác an toàn cực kỳ quan trọng.”
“Cụ thể?”
“Có một căn nhà che mưa che gió, có thể ở chung một chỗ với người mình yêu, chăm sóc người đó, chia sẻ vớ người đó.”
“Hả?” Ninh Vi Cẩn buông đũa xuống. Tròng mắt đen nhìn vào mắt Trịnh Đinh Đinh, “Đơn giản như vậy thôi sao?”
“Đơn giản chỗ nào chứ? Bây giờ nhà cửa rất đắt đỏ. Vốn dĩ, em tính trước năm ba mươi lăm tuổi có thể tự mua được một căn nhà. Bây giờ xem ra càng lúc càng khó rồi. Tìm một người đàn ông toàn tâm toàn ý với anh, chăm sóc anh, có chung tiếng nói lại càng khó hơn.”
“Thật sao?” Ninh Vi Cẩn hỏi ngược lại cô.
Trịnh Đinh Đinh gật đầu.
“Nói đúng ra cảm giác an toàn chính là lệ thuộc vào bản thân!” Ninh Vi Cẩn nói, “Em ở chung với ai, sinh hoạt như thế nào cũng đâu quá quan trọng!”
“Đó là vì giáo sư Ninh anh có nội tâm cường đại. Phàm phu tục tử như chúng em không thể có được cảm giác an toàn, cũng không thể không có bạn được!”
“Anh có thể đáp ứng em!”
Trịnh Đinh Đinh sững sờ, chiếc đũa trong tay hơi khựng lại, cô thật không nghĩ tới Ninh Vi Cẩn sẽ trực tiếp nói như thế.
Nhất thời cô không biết đáp lại anh như thế nào đành giữ im lặng.
Cơm nước xong xuôi, Trịnh Đinh Đinh dọn dẹp bàn ăn. Ninh Vi Cẩn ngồi trên ghế sa lon không có việc gì ngồi nghịch bàn cờ trên bàn. Anh lấy một quân cờ, cho nó quay trên lòng bàn tay.
“Bây giờ vẫn còn sớm, anh có muốn chơi vài ván không?”
Ninh Vi Cẩn nói: “Được.”
Trịnh Đinh Đinh rửa tay, đi tới bên cạnh anh, hai người ngồi chung một chiếc salon, bắt đầu đánh cờ.
“Em có muốn không?” Ninh Vi Cẩn ngước mắt nhìn bàn cờ trước mặt.
“Hả? Anh có ý gì?”
“Nếu em muôn thắng, thì anh có thể nhường một chút!” Ý tứ của anh cực kỳ đơn giản.
“. . . . . ” Trịnh Đinh Đinh không phục. “Không cần anh nhường, em chơi rất cừ đó!”
“Vậy ai thua sẽ thực hiện một yêu cầu của đối phương!”
“Được!”
“Dám chơi dám chịu!”
“Tốt thôi!”
Tám phút sau, Ninh Vi Cẩn rất nhanh đã thắng, còn Trịnh Đinh Đinh thảm bại.
Ngón giữa và ngón trỏ của Ninh Vi Cẩn kẹp một quân cờ, suy nghĩ một chút rồi nói:
“Dám chơi dám chịu, em phải thực hiện lời hứa!”
“Nói đi! Anh muốn em làm gì!”
“Hôn anh!”
“Cái gì?” Đột nhiên nhịp tim Trịnh Đinh Đinh tăng mạnh.
“Anh nói, em hôn anh đi!” Ninh Vi Cẩn trừng mắt nhìn cô, không cho cô bất cứ cơ hội trốn tránh nào. Thái độ trịnh trọng, “Đây là quy ước ngay từ đầu rồi, bây giờ em phải thực hiện lời hứa!”
“Vậy, hôn. . . . . chỗ nào ạ?”
“Tùy em.” Anh nói, “Em thích hôn ở chỗ nào cũng được.”
Anh chỉ muốn thử xác nhận cảm giác của mình đối với cô mà thôi.
Trịnh Đinh Đinh có chút chần chừ.
“Không phải định quỵt nợ chứ?”
Trịnh Đinh Đinh lầm bầm một tiếng, sau đó lại gần anh, hôn phớt lên má trái anh một cái.
Ninh Vi Cẩn hơi nhíu mi một chút, sau đó giãn ra. Trong lòng cũng đại khái đã hiểu rõ cảm giác của bản thân rồi.
“Được chưa?” Trịnh Đinh Đinh cố ý châm chọc anh, “Giáo sư Ninh, không ngờ anh lại đục nước béo cò đưa ra yêu cầu vô sỉ như thế, bắt em làm chuyện như vậy, em rất thất vọng về anh đó!”
Ninh Vi Cẩn thản nhiên nhìn cô, sau đó nhéo nhẹ tai cô một cái, “Nếu như không thích tại sao tai lại đó như thế hả?”
“. . . . . ”
“Hơn nữa, em quên chúng ta đang có quan hệ gì sao? Lần đầu tiên gặp mặt đã có hành động thân mật hơn, bây giờ chỉ có một nụ hôn mà cũng khiến em xấu hổ sao?” Anh thản nhiên hỏi ngược lại cô.
“Không giống nhau mà!” Lỗ tai Trịnh Đinh Đinh càng đỏ hơn, “Khi đó em là bệnh nhân, còn anh là bác sĩ!”
“Vậy bây giờ anh không phải là bạn trai chân chính của em sao?”
Trịnh Đinh Đinh dừng một chút, sau đso nói tiếp, “Ninh Vi Cẩn, mối quan hệ giữa anh và em là nghiêm túc. Em cũng chưa sẵn sàng, cho nên chuyện bạn trai bạn gái, có thể cho em thêm chút thời gian hay không?”
Cho cô thêm một chút thời gian để cô xác nhận người đàn ông này có thích hợp với cô hay không? Xác nhân xem cô có dũng khí để sống bên anh cả đời hay không?…
“Có thể!” Ninh Vi Cẩn nghĩ đến điều gì, nói thêm, “Mấy hôm nữa anh dẫn em đi gặp bạn anh!”
“Bạn anh sao?”
“Đúng thế. Đây là trình tự khi nam nữ quen biết nhau mà. Anh đã gặp ba mẹ em, em gặp bạn bè anh, cái này có vấn đề gì sao??”
“. . . . . .”
*
Ninh Vi Cẩn về đến nhà thấy đèn phòng khách vẫn sáng. Khó thấy được Ninh Thanh Túc đang ngồi trên ghế salon đọc báo.
Nghe được tiếng mở cửa, Ninh Thanh Túc để tờ báo xuống, tháo mắt kính, vuốt vuốt sống mũi, nhìn con trai: “Tuyền Tuyền nói mấy ngày rồi con không