gười như thế?
Reng… Reng…
“Ừ, anh đây!” Điện thoại trong túi báo có người gọi đến, Minh Hải liền lấy ra nghe trong khi cất bước rời khỏi sân thượng. “Bây giờ anh sẽ ra sân bay, chờ anh.”
***
Hai ngày sau
Sau một tiếng ngồi máy bay, Minh Hải cùng nhân viên của mình đã có mặt ở thành phố C. Hội chợ triển lãm thời trang quốc tế được tổ chức lần này có quy mô khá lớn, quy tụ nhiều hãng thời trang danh tiếng trên thế giới. Đây là một cơ hội không thể tốt hơn để học hỏi và tìm hiểu về các xu hướng thời trang.
Dù không phải bay quá lâu nhưng ai nấy đều tỏ ra mệt mỏi vì sau giờ làm họ mới lên máy bay rời thành phố B. Nhận phòng xong tất cả liền về phòng của mình, thay đồ nghỉ ngơi. Thật không biết là do vô tình hay hữu ý mà phòng của Hạnh Nguyên lại nằm ngay cạnh phòng Minh Hải. Nhưng điều đáng nói nhất là hai người lại ở chung một tầng. Những người khác đều ở tầng năm riêng hai người ở tầng sáu, có thể nói gần như là không gian riêng vậy. Tuy thế, điều đó lại khiến Hạnh Nguyên cảm thấy không hề thoải mái, mở cửa ra ban công ngắm cảnh là chạm mặt anh. Cô trốn tránh một hồi, lát sau ra vẫn thấy anh ở đó, thậm chí còn cười với cô. Làm cô cứ giật mình lo sợ, trống ngực thì đập thình thịch.
Rốt cục thì cô cũng chả ra ban công ngắm cảnh nữa, thay quần áo lên giường nằm nghỉ ngơi. Không lâu sau đã chìm vào giấc ngủ, trong giấc mơ, những hồi ức ngày xưa lại hiện về. Là khoảnh khắc anh nắm lấy tay cô thật chặt, là giây phút anh khoác áo lên người cô và kéo đi trong cơn mưa nặng hạt. Là khi cả hai đi chơi trên chiếc xe đạp của anh, là khi cô vô tư trêu trọc anh ăn kem còn dính lại trên miệng. Tất cả như chỉ vừa diễn ra nhưng cô cũng chẳng kịp đưa tay nắm lấy, nó đã vội vã biến mất khỏi tầm mắt.
Sáng hôm sau, đúng tám giờ các thành viên trong đoàn đã có mặt ở sảnh khách sạn. Mọi người nhận lấy thẻ công tác rồi lên xe, đi đến khu triển lãm. Thành phố C vào khoảng thời gian này thời tiết vô cùng dễ chịu, nắng nhẹ trải đều trên đường, xen vào đó là những cơn gió vi vu thổi mang theo hương thơm nhẹ nhàng của hoa sữa. Nếu mà được đi dọc những con đường trồng hoa sữa thì thật là tuyệt vời. Nghe người lái xe nói vậy, mấy cô gái ai cũng tỏ ra hào hứng, riêng mình Hạnh Nguyên không nói tiếng nào, chỉ lặng lẽ nhìn đường phố. Minh Hải không khỏi tò mò về cô, cứ nhìn mãi, trong đầu hiện lên nỗi trầm tư khó nói thành lời.
Triển lãm thời trang được diễn ra ở khu trung tâm thành phố. Nơi này được chính quyền đầu tư xây dựng chuyên để tổ chức các sự kiện lớn có quy mô quốc tế. Cho dù thành phố C không phải là thành phố sầm uất và nhộn nhịp nhất, nhưng nơi đây lại luôn được biết đến với cơ sở vật chất hiện đại, chỉ đứng sau thành phố B.
Đến nơi, Hạnh Nguyên theo chân mọi người đi vào phía trong. Đợt triển lãm lần này diễn ra trong vòng bốn ngày nhưng thực chất chỉ có ngày đầu tiên là quan trọng nhất, những ngày còn lại chỉ là các hoạt động lẻ tẻ. Vì tập đoàn S đang đầu tư lớn và có yêu cầu cao về các sản phẩm sẽ tung ra trong mùa đông tới cho nên áp lực dành cho các thiết kế là không hề nhỏ. Ngày hôm nay đến đây không chỉ là tìm hiểu, mà phải phân tích được xu hướng thời trang và đưa ra báo cáo đầy đủ đánh giá về tiềm năng cũng như thị hiếu của khách hàng. Công việc này nghe qua tưởng phải do phòng kinh doanh đảm nhận nhưng thực chất, thiết kế nào của tập đoàn S cũng phải làm được và nắm rõ.
Vì sức sáng tạo của mỗi người là khác nhau nên mỗi người tỏa ra đi về một phía, không ai đi chung với ai. Qua đợt triển lãm này có thể cũng sẽ giúp cho họ có thêm sáng kiến cho sản phẩm mới, đương nhiên không thể cho người khác biết rồi. Hạnh Nguyên đi một mình về phía bên trái, ngắm đầy đủ các gian hàng. Đúng là sự sáng tạo là vô biên, những thứ tưởng như không dùng được người ta vẫn có thể tạo ra sản phẩm. Có những thứ thoáng qua trông vô cùng đơn giản nhưng lại toát lên sự tinh tế hiếm có. Nghệ thuật thực sự là không có giới hạn.
“Đến hoa cả mắt ấy nhỉ, nhiều thứ đẹp quá!” Rachel, thiết kế của tổ 2 nói có phần mệt mỏi. Dù sao thì việc phải đi khắp một khu triển lãm lớn như thế này đối với các cô gái cũng là không dễ dàng gì.
Minh Hải nhìn quanh các đồng nghiệp, hắng giọng nói:
“Tôi nghĩ chắc mọi người cũng đã mệt, hãy về khách sạn nghỉ ngơi đi. Hoạt động của đợt triển lãm này cũng diễn ra gần hết các mục quan trọng rồi, hy vọng là khi trở về tôi sẽ nhận được những bản báo cáo chất lượng nhất.”
Mọi người sau câu nói của sếp nhanh chóng đi ra phía cửa. Minh Hải dường như còn quên gì đó, liền kéo Michelle – trợ lí của mình lại hỏi:
“Anita đâu, sao tôi không thấy? Rõ ràng kêu cô nhắn mọi người phải tập hợp lúc một giờ mà.”
“Thưa giám đốc, lúc nãy chị Anita có nhắn tin xin phép rồi ạ! Chị ấy có chút việc riêng nên đã đi sớm nửa tiếng, nhờ tôi xin lỗi giám đốc.”
“Đi trước rồi à?”
“Vâng, không sao chứ ạ?” Michelle có phần dè dặt hỏi lại, Minh Hải trầm ngâm một hồi, không nói gì nữa mà rảo bước ra phía ngoài, trên mặt vẫn chưa hết nét trầm tư. Thành phố C này không biết tại sao lại tạo cho anh cảm giác rất thân thuộc và hình như với Hạnh Ng