Tình yêu khác thường

Tình yêu khác thường

Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324234

Bình chọn: 7.00/10/423 lượt.

quá khứ sao? Tống Sơ Nhất không muốn Quý Phong tìm kiếm bóng

dáng cô trên người khác nhưng có một cô gái có thể làm Quý Phong rung động, cô thật sự rất ngạc nhiên.

Sau đó Tống Sơ Nhất có hỏi Ninh Duyệt về cô gái này.

“Hữu duyên vô phận.” Ninh Duyệt cười nói.

“Dì không nghĩ rằng nếu Quý học trưởng sớm cưới vợ dì sẽ sớm được ôm cháu

sao?”

“Con người rồi sẽ gặp được người thuộc về mình, không gấp được.” Ninh Duyệt

lơ đễnh, thấy Tống Sơ Nhất có vẻ rất ngạc nhiên với chuyện của cô gái này liền trả lời.

Cô gái này không chỉ có bề ngoài giống Tống Sơ Nhất, tính cách cũng giống. Ninh Duyệt rất vừa lòng, chính Quý Phong cũng rung động. Hai người hẹn hò nửa năm rồi bàn đến hôn nhân. Nhưng vận mệnh không muốn cho bọn họ ở bên nhau. Một người đàn ông vẫn theo đuổi cô gái này đã cưỡng bức cô. Sau đó trong lúc Quý Phong không biết gì, hai người đã đăng kí kết hôn.

“Cô bé đó quá bảo thủ, cho rằng đã *** thì chỉ có thể gả cho người đó. Không ngờ vào thời buổi này vẫn còn cô gái có tư tưởng lạc hậu như vậy.”

Ninh Duyệt thở dài, “Sau khi A Phong biết chân tướng đã đi tìm cô gái đó, nói rằng hành vi của người đàn ông kia là phạm pháp, có thể giúp cô gái đó kiện anh ta, cũng có thể giúp li dị, nếu cô gái đó không ngại, bọn họ có thể kết hôn ngay sau khi cô ấy li hôn. Nhưng cô gái đó từ chối, nói rằng mình không còn trong sạch, không xứng gả cho A Phong.”

“Không thể bỏ qua cho tên kia, đó là tội cưỡng gian.” Tống Sơ Nhất không kìm được tức giận.

“Không bỏ qua thì sao?” Ninh Duyệt cười khổ, bây giờ cô gái kia đã mang thai, nếu bọn họ nhúng tay trừng trị tên kia, cô ấy làm sao bây giờ? Ai sẽ chăm sóc cô ấy?

Kỳ thật như vậy cũng tốt. Cô gái kia giống Tống Sơ Nhất như vậy, nếu Quý Phong cưới cô, chỉ sợ Trần Dự Sâm sẽ cảm thấy khó chịu.

Chương 52: Đàn Ông Cặn Bã Hoàn Lương

Đối với loại dưa chuột công cộng như Lữ Tụng, Mạnh Nguyên Nguyệt rất khinh thường. Làm bác sĩ, không chỉ về mặt tâm lí mà cả sinh lí cô cũng có bệnh ưa sạch sẽ. Cho nên dù Lữ Tụng theo đuổi đã lâu, cô vẫn thờ ơ, mặc dù sau đó đã nghe Tống Sơ Nhất lộ ra Lữ Tụng chính là ba của con trai, cô vẫn không có ý định kết hôn với Lữ Tụng.

Sau khi Cao Anh bị điên, cả ngày chỉ nhắc đến Tống Sơ Nhất không muốn rời khỏi thành phố G. Vì thế Mạnh Nguyên Nguyệt từ chức, đến thành phố G sống cùng Cao Anh. Lữ Tụng càng tiện lợi, mỗi ngày đều mặt mày rạng rỡ chạy đến trước mặt cô. Sau khi Trung Đầu khai phá khu biệt thự, Tống Sơ Nhất và Trần Dự Sâm tặng cô một căn, Lữ Tụng cũng chuyển đến cách vách, chạy qua chạy lại càng tiện hơn.

Nửa năm trước, tình thần Cao Anh tốt hơn, trở về thành phố B, dì Thẩm cũng quay về đó chăm sóc bà. Lữ Tụng tìm cớ ngủ lại không đi. Ngay cả phòng cho khách Mạnh Nguyên Nguyệt cũng không cho anh ta ngủ, anh ta liền ngủ trên sô pha phòng khách. Mạnh Nguyên Nguyệt muốn đuổi anh ta ra khỏi nhà rất đơn giản. Làm cho cô đau đầu chính là con trai Tiểu Tinh.

Có lẽ là thiên tính cha con. Tiểu Tinh không biết Lữ Tụng là ba nó nhưng rất thích Lữ Tụng.

Ba mươi mốt tuổi, Mạnh Nguyên Nguyệt có rất nhiều người theo đuổi nhưng cô không hề có hứng thú yêu đương.

Hôm qua làm một cuộc phẫu thuật phá thai, mệt chết người nên buổi sáng Mạnh Nguyên Nguyệt dậy muộn. Cũng may bây giờ bữa sáng do Lữ Tụng làm, đưa Tiểu Tinh đi nhà trẻ cũng là chuyện của anh ta, sắp đến giờ đi làm nhưng vẫn không sợ muộn.

Tắm rửa đánh răng, Mạnh Nguyên Nguyệt ăn mặc chỉnh tề rồi xuống lầu ăn sáng. Vị trí chủa nhà trên bàn ăn hình chữ nhật còn trống, một lớn một nhỏ ngồi hai bên trái phải. Trên bàn là trứng ráng, bánh mì nướng, sữa nóng, cháo loãng,… Đủ sắc hương vị Trung Quốc và phương Tây.

“Chào buổi sáng, mẹ.” Sau khi Mạnh Nguyên Nguyệt ngồi xuống, Tiểu Tinh chạy đến bên cạnh cô, chụt một phát thơm lên má phải cô.

“Chào buổi sáng, mẹ.” Lữ Tụng cũng bu lại, Mạnh Nguyên Nguyệt bị tấn công hai bên chưa kịp hoàn hồn Lữ Tụng liền hôn cô.

“Lữ Tụng!” Mạnh Nguyên Nguyệt âm trầm nhìn Lữ Tụng. Thân thể Lữ Tụng run run, khóe mắt cầu cứu Tiểu Tinh.

“Mẹ, mẹ sao vậy? Mẹ đừng giận, con sợ.” Tiểu Tinh rất phối hợp, ôm lấy cánh tay Mạnh Nguyên Nguyệt cọ cọ.

Cơn giận bị chặn họng, Mạnh Nguyên Nguyệt không thể phát hỏa được.

“Chị và anh em nghĩ cách đuổi Lữ Tụng đến thành phố khác đi.” Tối hôm đó, Mạnh Nguyên Nguyệt đến gặp Tống Sơ Nhất.

“Tự em đuổi không được sao.” Tống Sơ Nhất có chút không yên lòng.

“Chị đừng chỉ biết hạnh phúc mà quên mất em chồng.” Mạnh Nguyên Nguyệt phát hỏa.

“Không phải chị không quan tâm em, nhưng chính em đã thật quyết tâm chán ghét anh ta, giờ lại muốn bọn chị ra mặt sao?”

Tống Sơ Nhất rất bất đắc dĩ. Quá khứ của Lữ Tụng không tốt nhưng ba năm nay, một công tử thế gia vì Mạnh Nguyên Nguyệt mà trở thành một người đàn ông tốt, không đi quán bar, câu lạc bộ đêm, mỗi ngày đều học xào rau với Trần Dự Sâm, tìm cách để dỗ vợ con vui vẻ, làm tùy tùng vây quanh Mạnh Nguyên Nguyệt. Nửa năm nay từ khi Cao Anh và dì Thẩm rời đi, việc trong nhà Mạnh Nguyên Nguyệt đều là anh ta lo: dọn phòng, vệ sinh, nấu cơm, xàu rau. Ngay cả Trần Dự Sâm đều nói nếu Lữ Tụng cứ tiếp


XtGem Forum catalog