Old school Easter eggs.
Tình yêu khác thường

Tình yêu khác thường

Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325421

Bình chọn: 8.5.00/10/542 lượt.

bộ rượu đỏ trên tay Quý Loan hắt lên mặt Trần Dự Sâm, rượu theo hai má Trần Dự Sâm chảy xuốn, “Tôi ít tuổi hơn Tống Linh Linh nhiều như vậy còn chưa có ý định buông tay, chuyện của hai người vui vẻ như vậy, anh còn muốn trốn tránh thì gọi gì là đàn ông.”

Kém tuổi không giống với việc này, môi Trần Dự Sâm giật giật, rượu đỏ chui vào khoang miệng, chua chát làm người ta không mở miệng được.

Quý Loan đặt chén rượu xuống, đứng dậy ngang nhiên bỏ đi.

Trần Dự Sâm yên lặng nhìn bóng lưng anh ta, anh phát hiện mình đã bị lừa, Quý Loan sẽ không gọi điện cho Tống Sơ Nhất, anh ta dùng bí mật làm lợi thế bức bách mình, đồng thời cũng là nhắc nhở mình chuẩn bị giấu giếm mọi chuyện. Nếu đứa bé trong bụng Tống Sơ Nhất sinh ra bị dị dạng, để bệnh viện kiểm tra xét nghiệm thì bí mật liền không giữ được.

Chuông điện thoại vang lên, là Lữ Tụng, Trần Dự Sâm tinh thần hoảng hốt nhận máy.

“Dự Sâm, cậu đang ở đâu, sao không tìm được cậu? Chúng ta gặp nhau uống rượu chúc mừng một chút.”

“Chúc mừng cậu được ra khỏi cục cảnh sát à?”

“Xem cậu nói kìa. Nói cho cậu biết, tôi có thể đã gặp được một nửa của mình….” Lữ Tụng hưng phấn không yên.

Vui vẻ nóng bỏng như lửa trại đêm hè, “Dự Sâm, một năm trước, trong tiệc rượu đầy năm của công ty, tôi đã qua đêm với một cô gái. Lúc ấy tôi sợ cô ấy là do đối thủ cài vào nên im lặng rời đi, không nghĩ tới hôm qua lại gặp được cô ấy, chính là người bị tôi đâm vào. Cậu đoán xem cô ấy có thân phận gì?”

Con của Mạnh Nguyên Nguyệt quả thật là của Lữ Tụng, Trần Dự Sâm không hề cảm thấy bất ngờ. Anh không rảnh suy nghĩ, đầu óc lộn xộn, Lữ Tụng đang hưng phấn cũng không đợi anh nói đã tự trả lời, “Cô ấy là… aiz, thân phận như vậy chắc chắn không phải là ai cài bẫy toi, tôi muốn theo đuổi cô ấy.”

“Lữ Tụng, tôi muốn đưa Sơ Nhất xuất ngoại một thời gian, bên này cậu tự lo đi.” Trần Dự Sâm ngắt lời anh ta.

“Trước khi kết hôn đưa Tống Sơ Nhất đi gặp ba cậu là phải rồi.” Lữ Tụng cười cười hỏi: “Khách sạn tôi đã chọn được, nhưng cậu còn chưa nói với tôi sẽ làm tiệc ngày nào.”

Không có hôn lễ, Trần Dự Sâm bấu chặt vào bàn, hít một hơi thật sau, cố gắng trấn định: “Không cần thu xếp hôn lễ nữa.”

“Là sao? Cậu không kết hôn nữa?” Lữ Tụng cao giọng hỏi: “Cậu vừa nói đưa Tống Sơ Nhất ra nước ngoài, không phải sẽ trở lại trong mấy ngày sao?”

“Có lẽ không trở lại.” Trần Dự Sâm không có sức giải thích, chỉ nói: “Vừa rồi tôi và Quý Loan của Quý thị đã kí hợp đồng khai phá khu đất thành phố B, hợp tác cụ thể cậu bàn bạc với anh ta.”

“Cái gì? Dự Sâm, cậu có biết là kí hợp đồng với Quý Loan nghĩa là đưa Quý Phong vào chỗ chết không? Không phải cậu nói không thể động vào Quý Phong sao?” Lữ Tụng rống to, trả lời anh chỉ có tiếng ‘tút tút’.

Chương 34: Tự Mình Giám Sát

Tống Linh Linh chuyển nhà rất nhiều lần. Thường xuyên chuyển nhà tiêu tốn không ít tiền, bà vẫn làm công việc lương thấp, hai mẹ con ăn uống tiết kiệm nhưng vẫn thường xuyên không đủ. Vì muốn giảm bớt gánh nặng cho Tống Linh Linh, từ trung học Tống Sơ Nhất đã bắt đầu đi làm thêm, tự trang trải chi tiêu của mình.

Ngày đó đến học viện kiến trúc đăng kí, sau khi tìm được phòng ngủ, Tống Sơ Nhất không nghỉ ngơi mà vội vàng ra ngoài tìm việc. Cô đã nói với Tống Linh Linh rằng trường học có trợ cấp cho sinh viên nghèo, không cần sinh hoạt phí. Nếu không tìm được việc, ngay cả việc ăn bánh mì uống nước sôi cũng khó.

“Oa! Thật đẹp trai!…”

“Đúng vậy, khí phái như vậy, không biết xuất thân của anh ấy như thế nào?”

“Không phú thì quý. Nghe nói người đứng đầu năm hai Quý học trưởng là đại công tử của Quý thị, lai lịch không nhỏ, tôi nghĩ lai lịch người này còn lớn hơn Quý học trưởng.”

……

Tống Sơ Nhất đang đi bỗng thấy phía trước có một đám đông, một vài giọng nữ ríu rít khẽ bình luận, ánh mắt đồng loạt nhìn về một phía. Tống Sơ Nhất nhìn theo ánh mắt họ liền thấy Thẩm Hàn, người sau này rất nổi tiếng ở học viện kiến trúc. Diện mạo anh tuấn, áo T-shirt không tay màu đen bó sát lộ ra dáng người nảy nở, con trai đều muốn có vóc dáng con gái yêu thích, mái tóc hơi hỗn độn làm anh càng thêm gợi cảm, vô tình khơi dậy dục vọng của con gái.

“Tôi muốn tỏ tình với anh ấy.” Một nữ sinh ngượng ngùng nói.

“Tôi cũng vậy, nhưng anh ấy xuất sắc như vậy, chắc chắn là đã có bạn gái….”

“Aiz….” Tiếng thở dài liên tiếp.

Tống Sơ Nhất mất nửa ngày vẫn không chen được ra khỏi đội quân ấy, ngược lại còn bị mọi người xô đẩy về hướng Thẩm Hàn. Thẩm Hàn đang nói chuyện với anh khoá trên ở bàn tiếp đón, ngẩng đầu liền thấy Tống Sơ Nhất.

Ngày đó Tống Sơ Nhất để tóc dài, mặc một cái quần bò bó màu trắng, áo xám cộc tay, chỉ sạch sẽ hơn so với ăn mày trên đường. Xung quanh cô có rất nhiều nữ sinh, nhiều loài hoa như vậy, lẽ ra cô sẽ không bị chú ý. Nhưng kì lạ là ánh mắt anh lập tức bị khoá chặt vào cô.

Tống Sơ Nhất thanh tú, ánh mắt đen nhánh sắc sảo. Anh nhìn chằm chằm vào làn da trắng nõn nà của cô nghĩ liệu da trắng như tuyết đầu mùa mà người xưa nói có phải thế này không. Tống Sơ Nhất cảm nhận được ánh mắt anh, khẽ ngẩng đầu nhìn anh một cái, cười nhẹ như chào hỏi.