Tình yêu khác thường
Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 325344
Bình chọn: 9.5.00/10/534 lượt.
n Tống Sơ Nhất viết cho anh, chính anh còn chưa đọc nó.
Tống Sơ Nhất trở lại kí túc xá liền báo kết quả cho Ý Hạnh.
“Cậu ấy nói cậu ấy rất vui? Cậu ấy đồng ý?” Ý Hạnh trợn tròn mắt, không dám tin hỏi lại.
“Cậu ta nói với tớ như vậy.” Tống Sơ Nhất nhớ lại bộ dáng ngây ngốc của Thẩm Hàn, không nhịn được nở nụ cười, nói: “Tớ thấy cậu ta vui mừng đến ngây người, không nói nên lời. Chắc cậu ta sẽ sớm bày tỏ với cậu.”
Nói xong, cô không tự giác mà đánh giá Ý Hạnh, trong lòng âm thầm khó hiểu, Thẩm Hàn thích cô gái như vậy sao? Ý Hạnh rất đẹp, đẹp kiểu gợi cảm, đôi chân dài mặc quần tất lưới, váy da rất ngắn, chỉ hơi cúi người sẽ nhìn thấy quần nhỏ, thân trên mặc áo hai dây, mỏng và ít vải, không che hết bộ ngực. Có lẽ con trai đều thích con gái như vậy, Thẩm Hàn cũng không phải ngoại lệ. Tống Sơ Nhất tự giễu cười, nhưng trong lòng có một tiếng nói phát ra, không thể nào, Thẩm Hàn không phải loại con trai nông cạn chỉ nghĩ đến ham muốn như vậy.
Hai chữ ‘ham muốn’ làm Tống Sơ Nhất kinh hãi, cô lắc lắc đầu, cố gắng vứt những suy nghĩ không sạch sẽ ra khỏi đầu.
“Cậu kể lại quá trính đưa thư cho tớ nghe.” Ý Hạnh giữ lấy Tống Sơ Nhất không để cô đi.
Nhớ lại chuyện vừa xảy ra cũng không khó. Tống Sơ Nhất cẩn thận kể lại, không nhắc đến cảnh Thẩm Hàn giữ tay cô. Cũng không phải chột dạ mà là cô nghĩ Thẩm Hàn không muốn người khác biết được bộ dáng mặt đỏ tía tai của mình.
Tống Sơ Nhất không có kinh nghiệm nên hồ đồ nhưng Ý Hạnh có nhiều kinh nghiệm, ánh mắt sắc bén, Tống Sơ Nhất mới kể một nửa, cô đã hiểu là Thẩm Hàn hiểu lầm.
Ý Hạnh thổ lộ với Thẩm Hàn cũng không có quá nhiều hy vọng, cô biết tự đánh giá bản thân. Nhưng cô đang gặp phiền toái. Playboy lừng lẫy của năm thứ hai, Tôn Tiêu đang có ý với cô, cô cảm thấy lai lịch Thẩm Hàn không nhỏ, muốn anh làm bùa hộ mệnh cho mình.
Ý Hạnh suy nghĩ, giữ chặt Tống Sơ Nhất nói: “Làm người tốt thì làm cho trót. Khi tớ và Thẩm Hàn mới bắt đầu, cậu có thể đi cùng tớ không?”
“Tớ không có thời gian.” Tống Sơ Nhất không chút do dự từ chối. Làm kì đà cản mũi và làm người đưa thư là hai việc khác nhau, dù có trả thù lao cô cũng không đồng ý.
Tống Sơ Nhất đang rất cần việc làm nhưng vẫn chưa tìm được. Vừa khai giảng, mọi người còn bề bộn nhiều việc nên chưa liên lạc gì cả. Đảo mắt đã một tuần, trong người chỉ còn mấy đồng. Thứ bảy, Tống Sơ Nhất bất đắc dĩ trở về nhà một chuyến. Vốn định xin mẹ mấy chục đồng sinh hoạt phí, nhưng sau khi nhìn thấy đồ trên bàn ăn, nghĩ đến mẹ phải ăn đồ chua mà sống, Tống Sơ Nhất không thể nói nên lời. Buổi chiều, Tống Sơ Nhất trở về trường học, vừa mới vào trường đã gặp Thẩm Hàn.
“Sao mấy ngày nay tôi tìm khắp nơi mà không thấy cậu?” Thẩm Hàn sợ đến lóp học tìm Tống Sơ Nhất sẽ gây ra tin đồn, muốn tìm cô chỉ biết ngây ngốc đến trước cổng kí túc xá yên lặng ngồi chờ. Tống Sơ Nhất ra ngoài mua bánh rán hoặc bánh mì xong liền đi tìm việc, đến khuya mới về phòng, khi đó Thẩm Hàn đã bị người trông coi kí túc đuổi đi.
“Có chuyện gì sao?” Tống Sơ Nhất mệt muốn chết, híp mắt hỏi.
“Cậu thổ lộ với tôi, tôi đã chấp nhận rồi, bây giờ không phải là hẹn hò sao? Thẩm Hàn lắp bắp không hỏi ra tiếng. Bình thường anh rất ổn, toàn thân cao quý, bây giờ không hề có sự thong dong như vậy mà chỉ là một nam sinh bình thường. Tống Sơ Nhất nhịn không được lại nở nụ cười, nụ cười thông minh lại ấm áp, làm người khác cũng cảm thấy vui vẻ. Thẩm Hàn cũng cười, trong nháy mắt anh cảm thấy rất thoải mái, lời nói cũng vô cùng tự nhiên nói ra.
“Tối nay có rảnh không? Chúng ta ra ngoài một chút.”
“Mời tôi hay là mời Ý Hạnh?” Tống Sơ Nhất trêu ghẹo, trong lòng hơi không thoải mái, dĩ nhiên là anh mời Ý Hạnh.
Ý Hạnh là bạn cô sao? Thẩm Hàn cười nói: “Đều mời.”
Tống Sơ Nhất còn nghĩ rằng anh rất lịch sự, qua sông không đoạn kiều, ngày cả bà mối cũng mời. Cô để anh đứng chờ ở cổng trường, còn mình quay về kí túc xá gọi Ý Hạnh.
Mấy ngày nay Tôn Tiêu dây dưa không ngớt, Ý Hạnh nóng lòng muốn Thẩm Hàn làm bia chắn để Tôn Tiêu nghĩ cô ta và Thẩm Hàn có quen biết, như ý nguyện, cô ta lắc đầu: “Tớ làm ở quán bar không có thời gian rảnh. Tối nay ở đó có hai người có việc không thể đi làm, cậu và Thẩm Hàn đến đó nhé?”
Tống Sơ Nhất tìm việc cũng có nguyên tắc, quán bar và karaoke không làm. Tuy rằng không có tiền, cô vẫn lắc đầu.
Thấy cô ngoan ngoãn từ chối, Ý Hạnh âm thầm cười nhạo nhưng trên mặt không hề biểu lộ điều gì, kéo cô đi ra ngoài, vừa cười vừa nói: “Có Thẩm Hàn cũng đi làm hộ hoa sứ giả, cậu sợ gì chứ. Hơn nữa, quán bar ấy không có chuyện giao dịch nọ kia, khách đến đó đều là người có thân phận, thực sự rất an toàn.”
Thẩm Hàn cũng chưa tìm được việc làm, sau khi nghe Ý Hạnh nói rất ngạc nhiên, không nói hai lời liền đồng ý. Có anh đi cùng, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì, Tống Sơ Nhất rất có lòng tin với Thẩm Hàn. Ý Hạnh khuyên bảo vài câu, cô cũng nhận lời.
Quán bar có đồng phục. Thẩm Hàn mặc áo sơ mi trắng, bên ngoài là áo vest màu xanh, đeo nơ chỉnh tề. Anh vốn đã rất chói mắt, mặc đồng phục vào lại càng đẹp, ánh mắt khách nữ đưa đến ngày càng nóng bỏng.
“Thật k