Tình yêu khác thường

Tình yêu khác thường

Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325473

Bình chọn: 8.00/10/547 lượt.

Hàn ôm nửa người cô. Chân cả hai đều có chút mềm, sợ hãi dùng ánh mắt trao đổi, làm sao bây giờ? Bây giờ đi ra ngoài dì trông kí túc sẽ biết là ai làm chuyện xấu, dù bọn họ không hề làm gì xấu.

“Tớ sẽ gây tiếng động lừa dì ấy đi chỗ khác để cậu đi lên.” Thẩm Hàn là người bình tĩnh trước, đỏ mặt đẩy Tống Sơ Nhất sang một bên rồi lại kéo cô lại, nhỏ giọng nói bên tai Tống Sơ Nhất: “Tớ rất vui. Mấy ngày nay không tìm được cậu, tớ còn nghĩ cậu thổ lộ với tớ chỉ để trêu đùa.”

“Hả?” Tống Sơ Nhất cứng đờ, sửng sốt một chút bật thốt lên: “Lá thư tôi đưa cậu chưa xem?”

“Bạn cùng phòng làm rơi xuống chậu nước, ướt không thể xem được. Nhưng cậu yên tâm, bọn họ chưa đọc được gì hết.”

Hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm. Tống Sơ Nhất dở khóc dở cười, muốn giải thích nhưng nhìn con ngươi đen nhánh đầy ý cười của Thẩm Hàn, cô lại không biết nói gì cho phải.

Thẩm Hàn lừa dì trông kí túc ra chỗ khác, Tống Sơ Nhất vội vàng chạy lên lầu. Đi ngang qua phòng ngủ Ý Hạnh, nhìn thấy cánh cửa khép hờ, Tống Sơ Nhất theo bản năng đẩy cửa đi vào. Thẩm Hàn hiểu lầm, nói ra có lẽ Ý Hạnh sẽ nói cô là bà mối lại đẩy mạnh tiêu thụ chính mình, nhưng dù sao vẫn phải nói cho cô ấy biết sự thật.

Ý Hạnh còn chưa về phòng. Tống Sơ Nhất có chút lo lắng, lấy điện thoại ra gọi cho Ý Hạnh. Điện thoại reo thật lâu nhưng không có ai nghe. Tống Sơ Nhất ngày càng bất an, đang muốn xuống lầu đến cổng trường xem xét thì điện thoại được nhận.

“Sơ Nhất, có chuyện gì sao?” Giọng nói Ý Hạnh có chút khác lạ, có vẻ như đang cố sức làm gì đó.

“Cậu đang ở đâu? Sao vẫn chưa trở lại?” Tống Sơ Nhất hỏi.

“Tớ….” Ý Hạnh mới nói một từ bỗng nhiên bén nhọn ‘a’ một tiếng, ngoài ra còn có tiếng rống của một người đàn ông. Tống Sơ Nhất cứng đờ.

“Tớ không sao, cúp máy nhé.” Ý Hạnh vội vã cúp máy. Tống Sơ Nhất ngẩn ngơ trở về phòng ngủ, ngẩn ngơ đứng cạnh cửa sổ nhìn xuống dưới thật lâu.

Trước kí túc xá không có một ai, cảnh vật yên tĩnh. Ở chỗ cô và Thẩm Hàn vừa đứng có bóng người loáng thoáng. Thẩm Hàn vẫn ở đó sao? Ở đó ngoài cậu ta ra có phải có cả Ý Hạnh không? Thẩm Hàn không phải loại người như vậy, nhưng người vừa nãy trừ bỏ Thẩm Hàn còn có thể là ai? Không phải Thẩm Hàn. Giọng nam trong điện thoại trầm đục, còn giọng Thẩm Hàn thanh trong như ánh mắt trời. Vào thời điểm đặc thù, giọng nói có thể thay đổi.

Đêm nay Tống Sơ Nhất lăn lộn khó ngủ. Trời sắp sáng rồi, cô tự véo mình vài cái, thầm mắng mình nghĩ linh tinh, người đàn ông kia có phải Thẩm Hàn hay không cũng không liên quan đến cô. Chuyện quan trọng nhất bây giờ là học thật tốt, sau khi tốt nghiệp tìm một công việc, kiếm nhiều tiền để nửa đời sau mẹ không phải chịu khổ, chuyện tình cảm không cần suy nghĩ cũng không nên nghĩ đến.

Chương 37: Quỷ Kế Thất Bại

Buổi tối vì muốn thoát khỏi hiềm nghi, Ý Hạnh đã uống Hồng Trà đầu tiên, sau đó thấy Thẩm Hàn đưa Hồng Trà cho tài xế cũng không dám ngăn cản. Trong lòng cô ta còn ôm một chút hi vọng, định bụng khi xe dừng sẽ chạy xuống ngay. Ai ngờ xe còn chưa dừng hẳn Thẩm Hàn đã kéo Tống Sơ Nhất xuống xe bỏ lại mình cô ta. Tác dụng của Hồng Trà rất mạnh, Ý Hạnh bị tài xế giữ lại. Tình nguyện và không tình nguyện cực kì khác nhau, huống chi tài xế kia sau khi chiếm được tiện nghi còn hùng hùng hổ hổ, đồ uống kia là cô ta lấy ra nên cũng không cách nào biện bạch.

Ý Hạnh không ngờ mình định hại người còn bị bị phản tác dụng, liền hận Tống Sơ Nhất đến nghiến răng nghiến lợi. Lúc đầu còn có một chút không đành lòng, nhưng bây giờ là trăm phương ngàn kế muốn dụ dỗ Tống Sơ Nhất, khiến cô cũng rơi vào vũng bùn.

Tống Sơ Nhất không biết chuyện phong lưu của Ý Hạnh và tài xế. Ban đầu cô nghĩ sẽ kể với Ý Hạnh là Thẩm Hàn đã hiểu lầm, sau lại do dự. Nếu giọng nói nghe được là Thẩm Hàn, cô làm như vậy sẽ phá hoại tình cảm của người ta. Tống Sơ Nhất tiến thoái lưỡng nan. Cô tính toán tạm thời tránh Ý Hạnh, mấy ngày nữa nêys Ý Hạnh và Thẩm Hàn thực sự hẹn hò, cô sẽ không nói ra. Nhưng đến xế chiều sau khi tan học Ý Hạnh lại đến tìm cô.

Hốc mắt Ý Hạnh đen thẫm, áp suất thấp bao phủ toàn thân. Tống Sơ Nhất dù không có kinh nghiệm yêu đương nhưng cũng không ngốc, liếc mắt một cái liền hiểu được người đàn ông đêm qua chắc chắn không phải là Thẩm Hàn. Nếu ở cùng người mình yêu mặt mày sẽ phải hớn hở vui mừng. Trong lòng Tống Sơ Nhất không biết là tư vị gì, giống như thở phào nhẹ nhóm, nhưng cũng khinh bỉ chính mình, cảm thấy mình rất xấu xa ích kỉ.

“Hồng Trà đem về từ quán bar có vấn đề. Tối qua tôi…” Ý Hạnh cắn răng rưng rưng kể lể, tư thái hèn mọn: “Sơ Nhất, nếu tối qua cậu và Thẩm Hàn không bỏ đi nhanh như vậy tớ cũng sẽ không gặp chuyện gì.”

“Hả?” Tuy rằng đoán được tối qua Ý Hạnh không thoải mái nhưng cũng không ngờ chuyện là như vậy. Tống Sơ Nhất choáng váng, sắc mặt nháy mắt trở nên trắng bệch, trong đầu rối tung.

Không ngờ chân tướng sự việc lại như vậy, Tống Sơ Nhất sợ run một lúc rồi nói: “Cậu có nhớ biển số xe không? Chúng ta mau chóng đi báo án.”

“Báo án cũng không giải quyết được gì. Đồ uống là tớ mang đến, đưa cho anh ta là Thẩm Hàn. Nếu làm to chuyện, tớ sao


Snack's 1967