tiện nói ra, còn mềm giọng khuyên Ý Hạnh.
Ý Hạnh đâu chịu bỏ qua. Tống Sơ Nhất chắc chắn sẽ không đến quán bar nữa, cô ta phải để Tôn Tiêu coi trọng Tống Sơ Nhất, hủy hoại Tống Sơ Nhất, còn cô ta có thể thoát khỏi ma trảo của Tôn Tiêu. Làm sao bây giờ? Ý Hạnh lóe ra một ý nghĩ, đột nhiên ôm bụng nhỏ giọng kêu.
“Đau bụng sao? Chúng ta đến phòng y tế?”
Tống Sơ Nhất không động vào người, Ý Hạnh khóc càng ngày càng to. Người đi qua dừng chân lại nhìn, trên lầu cũng có người đi ra ban công nhìn xuống. Tống Sơ Nhất nghe thấy một nam sinh ‘a’ một tiếng: “Hai nữ sinh kia bộ dáng không tồi nha.”
Lời nói lưu manh, ngả ngớn, Tống Sơ Nhất gấp đến độ trán đầy mồ hôi.
“Là ai nói chuyện khó nghe như vậy?” Ý Hạnh kéo tay Tống Sơ Nhất, cào cấu tay cô, một mặt lại kéo dây buộc tóc của Tống Sơ Nhất, vò rối tóc cô: “Sơ Nhất, người kia có vẻ không có ý tốt, mau lấy tóc che khuất mặt.”
Tôn Tiêu thấy có nữ sinh xinh đẹp liền hành động rất nhanh, từ lầu hai chạy xuống.
“Em là…Ý Hạnh? Khóc cái gì? Ai bắt nạt em? Anh làm chủ cho.” Ánh mắt của anh ta từ trên người Ý Hạnh rơi vào Tống Sơ Nhất, đưa tay muốn gạt tóc cô.
Vò rối tóc còn không bằng chạy nhanh, Tống Sơ Nhất không đụng vào Ý Hạnh, lại nghe thấy Tôn Tiêu gọi Ý Hạnh, hoài nghi trong lòng đã xác định. Nghiêng đầu né bàn tay bẩn thỉu của Tôn Tiêu, Tống Sơ Nhất còn đang nghĩ cách thoát thân, Ý Hạnh đã khóc lóc.
“Bạn em bị người ta… Không phải, không phải bạn em, là em…”
Cô ta nói năng lộn xộn, lúc thì “bạn em”, lúc thì “em”, mọi người xung quanh ríu rít bàn luận, ánh mắt nhìn Tống Sơ Nhất đều là tìm tòi nghiên cứu và đáng khinh, đều nghĩ người gặp chuyện không may chính là Tống Sơ Nhất. Lúc này tóc Tống Sơ Nhất lộn xộn, cũng rất giống một người mới xảy ra chuyện đó.
Tống Sơ Nhất tức đến mức nở nụ cười, rốt cục cô cũng biết vì sap Ý Hạnh vò rối tóc mình. Rất âm độc. Bây giờ cô có giải thích cũng không ai tin.
Khi Tống Sơ Nhất vẫn đang xấu hổ, một tràng vỗ tay vang lên, một giọng nói trong trẻo gào to “Tốt!”, tiếp theo lại lớn tiếng nói: “Hai bạn diễn rất tốt. Các bạn, đây là vở kịch ngắn “Chuyện xấu” mà câu lạc bộ kịch của trường đang luyện tập, cảm ơn mọi người đã tham gia. Ảnh vừa rồi sẽ được xuất hiện trên áp phích, nếu không muốn xuất hiện trên đó, lại đây nói với tôi, tôi sẽ cắt đi.”
Cậu ta giơ giơ chiếc máy ảnh trong tay. Mọi người vây xem đi về phía cậu ta, có người nói không muốn xuất hiện, nhưng phần lớn là muốn nhìn hình ảnh của mình. Tôn Tiêu chen vào nhìn rất hăng say. Không còn ai chú ý đến Tống Sơ Nhất và Ý Hạnh nữa.
Chương 38: Diễn Giả Thành Thật
Tống Sơ Nhất thừa dịp Ý Hạnh thất thần liền giật tay lại xoay người bỏ đi.
“Sơ Nhất, chờ một chút.” Ý Hạnh vẫn còn vờ thân thiện.
“Xin đừng đi theo tôi.” Tống Sơ Nhất dừng bước, lạnh lùng nhìn cô ta: “Cậu nghĩ rằng tôi không hiểu gì sao? Nếu không muốn tôi tìm người tài xế kia đến đối chất, vạch trần những gièm pha cậu gây ra trong trường học thì đừng đi theo tôi.”
Bỏ lại Ý Hạnh sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, Tống Sơ Nhất bỏ đi thẳng.
Cô cũng không cần giải thích cho một người hèn hạ vô sỉ như vậy về việc Thẩm Hàn hiểu lầm. Nhưng có nên vạch trần khuôn mặt thật của cô ta cho Thẩm Hàn biết? Tống Sơ Nhất thất thần, đâm vào một người ở dưới kí túc xa. Người này không phải ai khác chính là Thẩm Hàn.
“Sao cậu lại ở đây?” Tống Sơ Nhất ngây ngốc hỏi.
“Đến tìm cậu đó.” Thẩm Hàn rất ngạc nhiên, hỏi: “Chúng ta là bạn bè, tớ đến đây không tìm cậu thì tìm ai?”
Anh nói đúng tình hợp lí, hai má Tống Sơ Nhất lại nóng bừng, vừa thẹn vừa quẫn, trong lòng lại vui sướng vô cùng.
“Cậu đi đâu vậy? Tớ chờ ở đây rất lâu rồi.” Chờ từ buổi trưa tan học đến tận bây giờ, trời đã tối đen.
“Cùng Ý Hạnh đi tìm Tôn Tiêu….” Tống Sơ Nhất kể lại từ đầu đến cuối, kể cả việc người thổ lộ với Thẩm Hàn không phải mình.
Hóa ra anh đã hiểu lầm, Thẩm Hàn vừa buồn bực mất mát vừa xấu hổ, muốn khóc cũng không biết khóc từ đâu. Trước mắt không phải rối rắm, quan trọng nhất là xóa bỏ được ảnh hưởng xấu do Ý Hạnh mang đến cho Tống Sơ Nhất.
“Vị học trưởng kia nhắc đến cậu lạc bộ kịch giải vây cho cậu, vậy có lẽ anh ta là người của câu lạc bộ. Chúng ta phải khiến việc này trở thành sự thật, khiến cho Ý Hạnh không thể gây thêm sóng gió gì nữa. Tớ và cậu cùng đi tìm anh ta, chúng ta phải tham gia câu lạc bộ kịch.”
“Tôi không rảnh tham gia hoạt động của câu lạc bộ kịch, hơn nữa…” Tống Sơ Nhất sợ vừa rồi Tôn Tiêu chỉ là tạm thời quên mất, nếu gặp lại sẽ khiến anh ta nhớ ra cô.
“Trốn tránh cũng không phải cách hay, có thể trốn đến đâu? Để cho anh ta không bao giờ chú ý đến cậu nữa mới tốt. Không phải lo lắng, có tớ ở đây.”
Vẻ ngoài tuấn tú, phóng khoáng như ánh mặt trời, khi anh nói lời này đã có sự khí phách và tàn nhẫn không ai có thể bỏ qua. Không hiểu sao Tống Sơ Nhất liền cảm thấy an tâm.
Nam sinh vây xem ở dưới lầu đã tản đi. Thẩm Hàn và Tống Sơ Nhất trực tiếp đi lên lầu hai. Trong phòng 203, Tôn Tiêu đang quấn quít lấy Quý Phong xin thông tin của Tống Sơ Nhất.
“Anh muốn thông tin của bạn gái tôi làm gì?” Thẩm Hàn sải bước đi vào, ánh mắt b