ườn nhà bác đấy. Chỉ nghe ba cháu kể thôi thì cháu đã thấy tiếc vì mình đã bỏ lỡ cơ hội.
Ông Dũng vuốt tóc cô bé :
– Cơ hội của cháu còn rất nhiều, và cháu cùng sẽ là chủ nhân của nó chứng không ai khác đâu.
– Thật hả bác ?
– Ừm ..
Sơn Khương yếu xìu :
– Ai biết đâu được ngày mai, và có những việc đâu phải muốn là được. Bác ơi !Cháu nghĩ việc hôn nhân của cháu và anh Nguyên, hai bên gia đình nên suy nghĩ lại và có quyết định đúng hơn để khỏi phải nuối tiếc hay ân hận điều gì.
– Việc này bác có bàn với ba cháu. Khi nào cái chân cháu hết đau, bác sẽ nói chuyện với chau sau.Bác có một việc muốn nhờ cháu giúp đỡ , nó chỉ nằm ở trong khả năng của cháu.
Sơn Khương nhoẻn miệng cười :
– Ba cháu bảo cháu hay lo chuyện bao đồng. Mà thật vậy, tính cháu là lại thích xen vào chuyện chướng tai, gai mắt.Nếu giúp bác để bác không còn phải lo lắng hay nặng nề thì cháu rất sẵn sàng.
– Vậy bác cám ơn cháu trước.
Ông Nam đằng hăng để cho biết con có ông bên canh. Sơn Khương nũng niụ:
– Con không quên ba đâu, nhưng mà đừng ganh với bác Dũng nghe. Không hiểu sao ngoài ba ra, bác Dũng là người con rất thích nói chuyện.
– Hay thích nhõng nhẽo ?
Ông Nam quay sang bạn:
– Chọn con bé này làm dâu dòng họ Lâm, tôi nghĩ anh nên suy nghĩ lại.Tôi đã quá sợ rồi đấy.
Sơn Khương hét lên:
– Ba ! Tại sao ba lại nói xấu con ?
Ông Nam đùa dai :
– Chuyện đụng xe hôm qua, biết đâu đi đường nghịch ngợm té bông gân chân rồi đổ thừa cho người ta tông vào mình.Ai thì ba tin, chứ con thì không tin tí nào cả.
Sơn Khương ức lắm, cô chỉ biết nắm tay ông Dũng :
– Bác có tin là cháu nói dối việc đụng xe không ?
Ông Dũng lắc đầu :
– Không. – Vậy là được rồi, chỉ cần bác không tin là đủ.
Sơn Khương bỗng đứng dậy :
– Để cháu vào nói với Vú Hà, làm nước cho bác.
Ông Dũng ngăn lại :
– Chân cháu đang đau, không nên đi lại quá nhiền, không sẽ sưng to lên đấy.
– Nhưng …
– Hãy để bác tự nhiên nhé.
Sơn Khương áy náy:
– Bác đừng buồn vì cháu không chu đáo nghe.
Co nhìn xuống chân mình lẩm bẩm:
– Cái gã Trí Nguyên chết tiệt này báo hại mình không đi đâu được. Còn Nam Như nữa , ngày hôm nay cũng biến mất luôn.
Điện thoại reo, Sơn Khương ngồi gần đó, cô chụp lấy ống nghe :
– Alô …
– …
Sơn Khương buồn hiu trao ống nghe cho ông Nam : – Của ba. Ông Nam lịch sự :
– Tôi xin phép.
– Anh cứ tự nhiên.
Quan sát khuôn mặt của Sơn Khương ông Dũng hỏi :
– Cháu buồn à ?
Cô bé lắc đầu :
– Không, cháu thấy mình đang cô đơn đấy chứ.
Ông Dùng ngạc nhiên :
– Cô đơn ư ?
– Bác ngạc nhiên lắm, phải không ?Nhưng thực sự là thế. Không phải một mình mới thấy cô đơn, dù cháu đang vui đùa cùng bạn, những phút chốc nào đó cháu bỗng nhiên lòng cháu cô đơn chi lạ.Và những lúc đó, cháu trong mình lẻ loi. Ông Dũng nhíu mày :
– Cảm giác ấy, cháu có từ khi nào ?
– Một vài tháng trở lại đây thôi.
– Thế cháu có thường bị áp lực gì không ?
Sơn Khương lắc đầu :
– Cháu hay suy nghĩ về hôn nhân của cháu và cũng hay tự hỏi: đồng ý như thế nào mà không đồng ý như thế nào nữa ?
Cô bé nhìn xa xôi :
– Khi cháu lớn lên, cháu đã được biết cháu không còn là con người được tự do.
Tuân theo sự sắp đặt của cha, cháu tự dặn lòng mình không nên để ý vui cười với một người con trai nào khác …Thế nhưng ..
Ông Dũng hồi hộp:
– Sao hả ?
– Cháu lướt qua những người đàn ông si tình một cách vô tình và tàn nhẫn, nhưng trong lòng cháu lại không khoái băn khoăn về người chồng hứa hôn của mình. Anh ta như thế nào ? Có hòa nhã,dễ thương và cùng đồng ý chấp nhận cuộc hôn nhân như cháu ?Hay anh ta khó chịu lạnh lùng ? Nếu anh ta phản đối cuộc hôn nhân thì cháu phải làm sao đây ? Bác ơi ! Cháu đang rất buồn khi nghĩ đến anh ta sẽ lạnh lùng nhìn cháu bằng đôi mắt khinh khi, tàn nhẫn.
Ông Dũng đặt tay lên vai cô bé :
– Cháu đừng suy nghĩ nhiều mà tự làm mình căng thẳng.Tuy rằng cuộc hôn nhân này, nó sẽ không dễ dàng như ý muốn của bác và ba cháu, nhưng bác tin nó cũng sẽ tốt đẹp.
– Nghĩa là anh Nguyên phản đối ? – Không hẳn là vậy. Con người thường có những đam mê nhất thời. Trí Nguyên cũng có trong đó. Hãy tin tưởng bác, tất cả rồi sẽ không là trở ngại.
Ông Dũng mỉm cười :
– Đừng buồn nữa nha. Đời chẳng có gì đáng để chúng ta buồn cả,trừ khi bản thân chúng ta làm chúng ta buồn. Sơn Khương! Bác thích cháu cười hơn.Cháu không nên để buồn vấn vương trên khuôn mặt đẹp.
– Cháu sẽ nghe lời bác, cháu không suy nghĩ và để nỗi buồn xâm chiếm cháu nữa.Vì như anh Nguyên không thương cháu thì cháu còn có bác mà.
– Tốt.
Sơn Khương quay sang ông Nam đã lắng nghe tự bao giờ :
– Ba và bác Dũng phải ủng hộ con đấy.
– Mà ủng hộ về chuyện gì mới được ?
– Con không làm việc gì sai, chỉ cần hai người luôn ủng hộ con về mặt tinh thần thì con tin sẽ có một kết quả như ý muốn.
Ông Nam ngơ ngác, cũng tỏ ông không hiểu gì, nhưng ông Dũng thì hiểu đấy.Sơn Khương thông minh, cô bé làm việc gì luôn có chủ đích.Với cá tính của cô bé , ông tin Trí Nguyên nhà ông sẽ bị đánh bại.
Sơn Khương nghiêm mặt:
– Cuộc hôn nhân giữa con và
