Ông Dũng giật mình :
– Con vừa nói Trí Nguyên nào ?
– Thì cái gã tông vào cháu ấy. À…. Sơn Khương chốp mắt – Cháu quên là con trai bác cũng tên Trí Nguyên. Nhưng cháu nghĩ không có sự trùng hợp như thế đâu. Gã đàn ông này ngang tàng và nói chuyện khó ưa lắm. Với lại , ông ta cũng đã có người yêu rồi.
Thủy Linh ! Tên đẹp , chắc có lẽ người cũng đẹp.
Ông Dũng hỏi tiếp :
– Sao cháu biết Thủy Linh ?
– Cũng là chuyện tự nhiên. Ông ta đưa điện thoại cho cháu thì một lát sau có một người con gái gọi đến , trông giận dữ lắm. Cô ta hét vào máy và gọi tên Trí Nguyên nên cháu cũng mới biết được tên ông ta.
Hai người bạn già đưa mắt nhìn nhau :
“Đúng là oan gia.”
Sơn Khương có vẻ đắc ý :
– Cháu không độc ác, nhưng cầu mong chị Thủy Linh nào đó giận ông ta một trận để biết rằng muốn đấu với Sơn Khương này không phải là dễ.
Ông Dũng đặt câu hỏi:
– Nếu từ một chuyện hiểu lầm nhỏ như thế mà họ chia tay nhau thì sao ?
Sơn Khương cắn móng tay, lòng cô hơi rung động :
– Cháu không nghĩ … sự thật như bác nói , cháu có độc ác và tàn nhẫn lắm không khi cháu vô tình chia rẽ họ ?
– Bá đặc ví dụ nếu Trí Nguyên kia là con trai của bác, là vị hôn phu của cháu , cháu nghĩ sao ?
– Cháu …cháu không biết.
– Cháu còn lúng túng như vậy thì làm sao tham gia vào cuộc chơi. Khi đối diện với vị hôn phu mình và người tình của anh ta, cháu không biết giành ưu thế ình thì cháu sẽ thua cuộc.
– Nhưng cháu không thích tranh giành tình cảm.
– Đó không phải tranh giành mà cháu hãy thể hiện mình là một người có bản lĩnh không nhu nhược. Cháu phải cho người ta biết cháu nhường người chứ không phải là thua cuộc. Với cá tính của cháu , cháu thừa khả năng đối phó với cô Thủy Linh kia.
Sơn Khương che miệng:
– Chuyện người khác, sao bác cháu mình khai bà luận sôi nổi thế ? Gã Trí Nguyên kia có phải đau khổ thì cứ mặc gã ta đi. Con cô Thủy Linh kia cứ nghi ngờ, giận hờn vu vơ thì tự mình đánh mất tình yêu của mình , trách ai được.
Ông Nam bước tới:
– Con là nguyên nhân để họ giận hờn nhau mà còn nói thế được ư ?
Sơn Khương cãi :
– Tại gã Trí Nguyên ấy chứ không phải tại con. Nếu gã đi đường cẩn thận, không đụng vào con thì đâu có chuyện. Tất cả không qua khỏi cặp mắt thượng đế, ai làm thì phải gánh hậu quả.
– Và nếu con rộng lượng một chút thì mọi việt đều tốt đẹp, phải không ?
Sơn Khương trợn mắt :
– Ơ! Sao tự nhiên ba kết tội con khi chưa biết mọi việc như thế nào ? Không chừng bằng lời lẽ đầu những kinh nghiệm Trí Nguyênk không để cho Thủy Linh giận mình.
Ông Dũng tán thành:
– Sơn Khương nói cũng đúng đấy. Tuổi trẻ bây giờ giận đó rồi huề đó.
– Chỉ có bác là hiểu cháu thôi.
Ông Nam trừng mắt :
– Ba không khuyến khích con những chuyện vừa rồi nữa đâu nghe. Làm người cần phải biết tha thứ, nếu không con sẽ chẳng được bình yên.
Sơn Khương cúi đầu ngoan ngoãn :
– Con sẽ ghi nhớ lời ba dạy.
– Nói được thì phải làm cho được.
– Dạ.
Chương 02 – part 02
Miệng thì nói nhưng khuôn mặt vẫn không bớt đi vẻ nghịch ngợm. Ông Dũng giấu nụ cười, nhìn đồng hồ rồi đứng lên :
– Chắc tôi phải về thôi anh Nam ạ.
– Ấy! Ở lại dùng cơm với cha con tôi chứ.
– Không được đâu. Khi khác nhé. Hôm nay tôi có hẹn với Trí Nguyên.
– Vậy thì tôi không ép.
Ông Dũng vuốt tóc Sơn Khương :
– Mau hết đau để đến trường và còn thực thị công của mình , cháu nhé.
– Dạ.
Sơn Khương lém lỉnh :
– Bác đừng quên lời hứa với cháu khi cháu muốn tham quan tổ ấm của bác nhé.
Ông Dũng cười tươi : – Cổng nhà bác lúc nào cũng chờ đón cháu. Thôi bác về nghe.
– Xin lỗi , cháu không tiễn bác được.
Ông Dũng bẹo má Sơn Khương rồi mới quay lưng. Cô bé nhình theo bóng ông lòng dào dạt niềm vui.
Câu chuyện Sơn Khương nói mấy ngày nay , Nam Như vẫn không có dịp hỏi anh trai để xem thực hư như thế nào.
Sáng ra, giờ cô đến trường thì anh Hai vẫn còn tập thể dục. Giờ cơm trưa thì hình như anh không có mặt ở nhà. Còn buổi chiều và buổi tối thì khỏi nói luôn. Anh càng không có mặt sớm với những lý do vô cùng chính đáng : Công việc gặp khách.
Nam Như thì không có thói quen thức khuya. Qúa mười giờ đêm thì cô không còn chịu nổi nữa.
Mấy ngày liên tục rồi, Sơn Khương có hỏi mãi và nhất định hôm nay cô phải thực hiện cho bằng được. Bởi vì người đàn ông có cái tên Trí Nguyên làm cô thấy hiếu kỳ.
Cô lấy ví dụ, nếu như vị hôn phu của Sơn Khương cũng là cái gã Trí Nguyên khó ưa kia thì sao nhỉ ? Chắc thú vị lắm. Đến lúc đó ,Sơn Khương mặc sức mà bắt ngua.
Kết bạn không nhiều , nhưng người bạn thân và dễ mến của Nam Như từ thời phổ thông đến nay luôn là Sơn Khương.
Tuy hai gia đình không giống nhau , nhưng cả hai đều có cuộc sống hướng tới mục đích như nhau. Sơn Khương vô tư nghịch ngợm, nhiều lúc bướng bỉnh không chỗ nói , nhưng Nam Như vẫn thích cá tính ấy.
Lúc nào Sơn Khương cũng chân thành. Cuộc sống cô giàu sang, nhưng không có chút kênh kiệu hay khinh khi. Sơn Khương chan hòa và dễ gần. Cô chỉ lạnh lùng với những người đàn ông chỉ khó chịu với những người không biết lịch sự.
Sơn Khương, người bạn của Nam Như