XtGem Forum catalog
Tờ Hứa Hôn

Tờ Hứa Hôn

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322711

Bình chọn: 9.00/10/271 lượt.

iền tôi làm ra cực khổ lắm không ?

– Tôi biết chứ. Đây là cái giá mà ông phải trả cho sự không biết tế nhị của mình. Nhưng nếu ông đống không nổi thì đưa tiền lại đây, tôi sẵn sàng bỏ thí cho ông.

– Cô là một đứa con gái độc ác, chanh chua nhất mà tôi gặp trong đời. Cầu cho cô ế chồng luôn đi.

– Chuyện ấy không như ý muốn ông rồi , vì tôi đã có vị hôn phu.

– Gã nào bất hạnh mới gặp cô.

– Vậy sao ? Cô gái nào gặp ông như kiếp trước không có tu. À! Tôi thấy có Thủy Linh gì đó cũng xứng với ông lắm chứ.

Trí Nguyên đổi giọng liền:

– Cô biết Thủy Linh ?

– Không hẳn. Vì hôm qua chị ấy có gọi điện.

Trí Nguyên giận dữ:

– Cô là con hồ ly tinh.

Sơn Khương vẫn bình tỉnh :

– Ông nói sao mặc ông. Bây giờ tôi hỏi , ông có tiền chuộc lại điện thoại không ?

– Đúng 11 giờ trưa nay , cô mang điện thoại đến quán cà phê Mây Tím chờ tôi.

Sơn Khương ngố nghếch:

– Cà phê Mây Tím nào mới được ? Nó nằm ở số mấy ? Đường nào ?

– Phải cô không đó ? Dân thành phố gì …hai lúa quá vậy.

– Bộ dân thành phố là biết hết các đường sao ? Mang tiếng người thành phố nhưng chưa chắc góc họ Ở thành phố. Thành phố bây giờ là dân túa xua không hà. Với lại tôi là con gái , đâu thể giống như ông , là cả khắp nơi mà biết quán này , quán nọ.

– Cô lý sự giỏi lắm.

– Không dám, ông quá khen.

– Thế có biết quán cà phê Van Khao đường Đinh Tiến Hoàng chứ ?

Sơn Khương lẩm nhẩm :

– Số mấy nhỉ ?

– Gần trường học khoa học xã hội và nhân dân đó.

– Ồ ! Thế thì tôi biết.

– Mười một giờ , tôi chờ cô ở đấy.

Sơn Khương hấp tấp:

– Ồ ! Không được đâu.

Trí Nguyên hậm hực:

Trí Nguyên hậm hực :

– Cô bày trò gì nữa đây ? Nói trước, tôi không có kiên nhẫn đâu đấy.

– Nếu ông không có kiên nhẫn thì tôi cũng đành chịu. Thật ra, tôi đến không được đâu.

– Cô giỡn với tôi à ?

– Cái chân tôi vẫn còn bị đau, không thể đi được.

– Ai mà tin cô cho nổi.

– Cái đó tùy ông.

– Thế còn cô bạn của cô ?

– Nam Như bận đi học.

– Hứ !Bây giờ cô muống gì ? Cô không sợ mất ba trăm ngàn sao ?

– Tiền ấy chỉ là con số nhỏ, số tiền ông đóng cho điện thoại mới là con số lớn. Tôi còn chưa tính cái điện thoại Nokia của ông, ít nhất cũng được một triệu mấy.

– Cô giỏi lắm !

– Như vấy nhé. Ba ngày nữa , ông gọi lại đi. Biết đâu cái chân hết đau , tôi sẽ mang lại cho ông.

– Cọp!

Tiếng cúp máy khô khốc vang lên làm Sơn Khương tủm tỉm cười.

– “Ông tưởng ông là ai chứ ? ”

Quay lại, thấy khuôn mặt nghiêm nghị của ông Nam , Sơn Khương tắt ngay nụ cười:

– Con đã làm điều sai ư ?

– Không sai nhưng quá đáng. Tại sao con không trả điện thoại cho người ta ?

Sơn Khương chỉ vào cái chân mình :

– Ba thừa biết nó vẫn còn bị đau mà.

– Ba sẽ cho con tới điểm hẹn. Con có biết cái điện thoại này là phương tiện làm ăn của người ta , con giữ như vậy phải gây khó dễ cho ngươi ta không ?

Sơn Khương bĩu môi:

– Hỏng dám phương tiện làm ăn đâu, dùng nó để hẹn hò thì có.

Cô ấn ấn vào máy:

– Ba xem nè ! Toàn số điện thoại của Thủy Linh, Huỳnh Lam, Thái Hoàng, Mộ Nam… Ủa! số này quen quá vậy ta.

Sơn Khương bấm số của nhân vật có tên Mộ Nam.

Ông Nam cau mày:

– Con định làm gì nữa ?

– Điều tra. Cái tên Mộ Nam, con cũng thấy quen quen.

Không lâu , đầu dây bên kia có người trả lời :

– Alô.

– Mi hở , Nam Như ?

– Ừ, sao tự dưng có hứng thú gọi cho ta vậy ?

– À không ! Trong máy của gã đàn ông đụng ta, có số máy giống số của mi, nên ta gọi thử.

– Mi nghi ngờ ta quen với gã khó ưa đó à ?

– Không phải ! Nè Anh hai của mi tên gì vậy ?

Nam Như ngạc nhiên :

– Sao tự dưng hỏi tên anh hai ta ! Ã ..Hay là ..

Sơn Khương nạt ngang :

– Mi đừng có lung tung nữa. Trả lời ta đi !

– Mộ Nam.

Sơn Khương lập lại:

– Mộ Nam ư ?

– Sao , có gì đáng ngạc nhiên ư ?

– Mi còn nhớ gã đàn ông đụng ta không ?

– Ừ , rồi sao ?

– Thì tên Mộ Nam cũng có trong máy của ông ta.

– Chẳng lẽ ông ấy là bạn của anh Hai ta ?

– Ta không dám khẳng định. Có thể anh mi là bạn làm ăn của ông ấy. A ! Lúc trước, mi nói anh mi làm ở đâu ?

– Giám đốc khách sạn Tây Đô. Thôi , để biết chính xác , ta sẽ hỏi anh ta.

– Ừ.

– Còn chuyện gì nữa không ?

– Lúc này ông ta gọi đến ngỏ ý chuộc lại điện thoại , nhưng ta bảo chân ta còn đau, thế là ông ta cúp máy.

– Giận dữ chứ ?

– Đương nhiên rồi. Nè! Có hỏi thì hỏi cho chính xác nghe, để chúng ta kịp đối phó. – Ừm.

– Ta cúp máy à.

– Ừm.

Sơn Khương cúp máy , cô bé nhìn cha và ông Dũng mà lung tung :

– Con xin lỗi.

Ông Nam nhếch môi :

– Ba nghĩ con nên dừng ngay trò chơi của con đi. Chanh chua và đanh đá , không hay lắm đối với một đứa con gái có giáo dục như con. Đừng để người ta nhìn con mà sợ hãi.

Sơn Khương nhỏ nhẹ :

– Con sẽ biết dừng lại đúng lúc. Đối với đàn ông mà không biết lịch sự tế nhị với phái nữ thì con để cho biết tay.

– Ba chỉ sợ con không làm được gì mà còn rơi vào vòng lẫn quẫn thì nguy to.

– Ba đừng xem thường con gái của ba chứ. Trái tim Sơn Khương không dễ dàng đập nếu không đúng đối tượng đâu. Gã Trí Nguyên ấy con không lịch sự thì sẽ gặp con dài dài.