Nam Như đột nhiên nổi sùng :
– Cười cái gì ?
Quê quá, Nam Như đi tuốt lên lầu. Cô vừa khuất bóng ở cầu thang thì chuông cổng reo.
Mộ Nam có muốn ngồi cũng không được, vì một khi Nam Như đã giận rồi thì đừng hòng …
Tiếng chuông reo dồn dập, Mộ Nam không thể suy nghĩ gì thêm. Anh đứng dậy , miệng không ngớt làu bàu :
– Ai mà gọi cổng kỳ cục vậy ?
Cánh cổng sắt được mở ra , Mộ Nam chưa kịp nhận ra ai thì từ ngoài, chiếc xe máy đã vọt vào bên trong một cách thật nhanh. Tiếp theo đó là một câu hỏi đầy xốc xược :
– Ê! Mày hẹn tao, tại sao để cho tao chờ dài cổ, còn mày vẫn ung dung ở nhà hả , nghĩ là sao ?
Mộ Nam khép cổng:
– Mày đến đâu cũng mang theo cơn lốc lớn.
– Hừ! Đừng đánh trống lãng, giải thích đi ! – Mày muốn biết lý do vì sao giờ này tao ở nhà, phải không Trí Nguyên ?
– Ừ.
Chàng trai ấy đúng là Trí Nguyên.Anh ta đã chân chống xã, khoanh tay nhìn bạn. Mộ Nam ôn hòa :
– Vào nhà đi đã.
– Hừ!
Trí Nguyên hậm hực bước đi. Anh đang giận thật bởi chưa ai để cho anh phải leo cây hết gần một tiếng đồng hồ mà không hề có một tiếng gọi báo tin.
Hai người vừa ngồi xuống ghế xa long thì Mộ Nam phán ngay :
– Tính cách của mày hôm nay không giống như mọi khi. Chỉ lỡ một cuộc hẹn thôi, đâu cần mày nóng giận như vậy.
Anh hạ giọng:
– Có phải đã xảy ra vấn đề gì không?
Trí Nguyên chối phăng:
– Không có.
Mộ Nam nhìn vào mặt bạn: – Tao hơi nghi ngờ đấy, Trí Nguyên. Thằng bạn tao, nó rộng lượng lắm mà.
Trí Nguyên ngã ra xa lông , đôi mắt anh lim dim nhìn lên trần nhà. Anh cau gắt, bực bội không phải là không có nguyên nhân.
Gần một tuần nay Thủy Linh giận anh không tiếp anh làm cho anh phải buồn chán và mang nhiều tâm sự mà ai nào có biết.
Càng nghĩ đến càng giận con bé Sơn Khương. Xe ai không va vào lại va vào xe anh cho có chuyện. Việc bồi thường anh không tính toán, nhưng xui lại là điện thoại cầm tay của anh bị con bé giữ, cũng đúng lúc Thủy Linh gọi đến tìm.
Đúng là tình ngay lý gian. Và bây giờ anh có giải thích cũng vô dụng. Không biết hôm ấy Sơn Khương đã nói gì mà Thủy Linh đã vô cũng giận dữ, và lần gặp này chắc không đơn giản rồi.
Cả tuần nay cô hoàn toàn cắt đứt liên lạc với anh , làm cho anh không thể nào tập trung được. Ăn không ngon , ngủ không yên.
Đã thế, ở nhà “ông già” lại còn nhãi thêm một điệp khúc về cô vợ hứa hôn.
Úi da! Trí Nguyên muốn điên lên được , nhưng anh không thể trở thành một đứa con nghịch tử. Trong thời gian không liên lạc với Thủy Linh này đột nhiên anh rất sợ …Sợ ba bắt anh đi xem mắt cô vợ chưa cưới. Ôi! Như thế anh còn con đường nào lựa chọn khác?
Trí Nguyên vỗ lên trán mình. Anh phải làm sao đây? Tuy Thủy Linh giận , nhưng anh không thể rời bỏ cô, nhưng anh cũng hơi chùn lòng trước sự phẫn nộ của ba.
Thương con thì rất thương , nhưng ba anh sẽ không bao giờ lấy chuyện quyết định của mình. Anh đã từng thử, nhưng vô dụng.
Hình như trong đôi mắt của ba anh thì Sơn Khương là một cô gái hoàn hảo nhất và không có cô gái nào có thể so sánh.
Ngày tháng bình lặng trôi qua , anh cứ tưởng cuộc đời như thế là hạnh phúc , nhung nào ngờ Sơn Khương xuất hiện thì đảo lộn tất cả. Anh muốn nguyền rủa Sơn Khương, Sơn Khương…
Cái tên ấy bỗng làm cho anh gợi nhớ. Sơn Khương, cô gái đã gây cho anh bao rắc rối cũng trùng tên với cô vợ hứa hôn gì đó của anh.
Chúa ơi! Nếu hai người là một thì sao nhỉ ?Trí Nguyên không dám tưởng tượng đâu.
– Em đến nhà bạn đây.
Tiếng nói trong trẻo của cô gái làm Trí Nguyên thoát khỏi dòng suy nghĩ. Anh mơ?
mắt anh, cũng vừa lúc cô gái lướt qua anh.
Mộ Nam gọi:
– Nam Như! Lại đây anh giới thiệu bạn anh nè , để mai mốt trách móc không biết ai.
Cô gái quay lại làm Trí Nguyên sựng người. Thì ra em gái Mộ Nam là cô gái đi chung với Sơn Khương hôm ấy. Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Mộ Nam nắm tay em gái:
– Trí Nguyên! Bạn thân của anh , cũng là người đàn ông mà em vừa hỏi đến.
– Chào ông.
Nam Như gật đầu chào khách mà khuôn mặt lạnh lùng không mấy thiện cảm cho lắm.
Không để ý đến bầu không khí ấy, Mộ Nam quay sang bạn:
– Nam Như, em gái tao.
Trí Nguyên lịch sự:
– Chào cô bé. Hân hạnh được làm quen.
Nam Như mím môi:
– Không dám. Tôi nghĩ tôi không có cái hân hạnh đó đâu..
Trí Nguyên xởi lởi:
– Cô bé định đi đâu à ?
– Tôi đến chỗ Sơn Khương. Ông có nhắn gởi gì không?
– Cho tôi gởi lời thăm cô ấy, chúc cô ấy mau lành bệnh.
– Thay mặt Sơn Khương, tôi cảm ơn ông. Thế ống không có ý định lấy lại điện thoại nữa à ?
Trí Nguyên gãi đầu, anh không ngờ cô bé nói chuyện ấy trong lúc này. Còn đang lúng túng chưa biết phải làm sao thì Nam Như lại tiếp lời:
– Ông không nhắn , tôi cũng sẽ nói. Yên tâm đi. Chân Sơn Khương chưa hết đau thì chính tôi mang điện thoại trả cho ông. Chúng tôi không cần ông phải bồi thường cho chúng tôi nữa. Mấy hôm nay như thế cũng đã quá đủ rồi, xin phép.
Nam Như đi ra ngoài , Mộ Nam nhìn theo:
– Cái con bé này…
Anh hất mặt:
– Mày hiểu gì chưa ?
Trí Nguyên chợt quạu:
– Mày vui lắm khi em gái mày kể tao chứ gì.
– Ồ! Tao là người ngoài cuộc trong câu