chuyện của mày. Ai biểu mày đắc tội với mỹ nhân chi.
– Sợ tao xui nên mới gặp phải em mày và cô nàng Sơn Khương. Cả tuần nay tao luôn phiền phức và khổ sở.
– Liên quan đến Nam Như và Sơn Khương ư ?
– Chỉ là một phần. Ba tao không hề bỏ qua chuyện hứa hôn năm xưa, cho thấy ông rất cương quyết. Còn Thủy Linh…
Trí Nguyên bỏ lửng câu nói làm Mộ Nam nôn nóng:
– Thủy Linh sao? Cô ấy đã gặp chuyện gì ?
Trí Nguyên uễ oải:
– Cô ấy giận tao, không liên lạc với tao cả tuần nay.
– Lý do?
– Tại cô em của mày và cô bạn Sơn Khương tất cả. Tự nhiên trả lời điện thoại để Thủy Linh hiểu lầm. Và tao nghĩ sự hiểu lầm ấy trầm trọng rồi.
Chương 03 – part 01
Tờ hứa hôn Chương 03
Mộ Nam tỉnh bơ:
– Thì càng hay chứ sao?
Trí Nguyên đấm bạn:
– Phải mày không đó ?Tao đang gặp khó , mày không có lấy một câu an ủi hay động viện mà còn vui mừng, đúng là thằng bạn tồi.
– Chứ mày thử nghĩ đi. Mày cặp bồ với Thủy Linh có đi đến kết quả gì không? Trong khi bác Dũng đã nhất quyết không bao giờ chọn Thủy Linh. Bên hiếu , bên tình, mày chọn đi. Nếu mày dám bỏ tất cả để chung sống với Thủy Linh thì lấy danh phận một thằng bạn thân , tao cũng thành thật khuyên mày. Hãy nên dừng lại và sáng suốt trong suy nghĩ một chút. Thủy Linh chưa phải là cô gái để mày sống dở chết dở đâu.
Trí Nguyên chưng hửng nhìn bạn:
– Tại sao mày nói vậy? không phải ngày đầu mày ủng hộ tao sao?
– Tao không chối cãi, nhưng hình như đó là một sai lầm của tao. Tao thấy mầy nghe lời bác Dũng chấp nhận cuộc hôn nhân định sẵn không chừng vậy mà mày hạnh phúc.
Trí Nguyên gằn giọng:
– Mày đã thấy gì và đã nghe gì ?
Mộ Nam lắc đầu:
– Tao không nghe , không thấy gì hết. Linh tính báo cho tao biết chuyện tình của mày và Thủy Linh sẽ không được kết quả như ý muốn, giống như có duyên mà không nợ.
– Tao không tin.
Mộ Nam nhẹ gịong:
– Là bạn thân của mày, tao đâu muốn thấy mày không vui. Nhưng mày cũng đừng tang tóc quá, lỡ có té ngã sẽ đứng dậy không nổi đâu. Tao không hề phê phán Thủy Linh, cũng chưa hề có ý kiến trong chuyện tình cảm của mày. Trí Nguyên! Hãy suy nghĩ cho thật kỹ, đừng để phải ân hận cả đời.
Ngừng một chút, anh tiếp:
– Không nên trách bác Dũng , càng không nên nguyền rủa cô gái vô tội kia. Hãy tự đặt mình vào mọi trường hợp mà cư xử cho đúng một con người.
Trí Nguyên ôm lấy đầu:
– Cả tuần nay tao không có cách giải quyết nào cả.
– Đừng quá căng thắng , không khéo mọi việc sẽ rối tung lên. Nghe tao, mọi việc cứ để tự nhiên rồi từ từ mà giải quyết. Bây giờ Thủy Linh giận mày chắc chắn cô ấy sẽ không gặp mày. Đừng liên lạc nữa thì tự động cô ấy tìm mày thôi. Hãy cứng rắn lên, phải để mình là một người đàn ông quan trọng trong lòng một người phụ nữ nào đó. Còn việc cô vợ hứa hôn này cứ nghe ba mày nói , đừng có ý “phản bác”. Từ từ tìm hiểu cô ấy đi. Nếu mày là một người đàn ông thông minh thì cô gái đó sẽ tự động từ hôn trong vui vẻ mà không nói lời trách cứ. Mà đúng là duyên nợ thì không ai mừng hơn nữa.
Trí Nguyên suy nghĩ lời bạn. Có lý đấy chứ.Chỉ có cách ấy mới vẹn toàn thôi.
Nếu anh buồn thì Thủy Linh sẽ có cớ mà hành hạ anh. Bắt đầu từ bây giờ , anh sẽ không quan trọng vấn đề nữa. Nếu Thủy Linh yêu anh thật lòng thì cô sẽ không ghen với một lời chào hỏi vu vơ.
Trí Nguyên siết tay bạn:
– Cám ơn mày.
– Không có gì.Chỉ là lời triết lý của những kẻ ngoài cuộc thôi.
– Nhưng nó rất có ích với tao hiện tại.
Mộ Nam khoát tay:
– Mọi cái sẽ không quan trọng nếu chúng ta đơn giản nó.
– Nếu tao được như mày thì không có gì phải phiền não.
– Ấy! Mày thấy vậy chứ chưa chắc đã như vậy đâu. Mỗi một con người, có một linh hồn, một cuộc đời. Chúng ta không thể nào thay đổi cho nhau. Nếu mày đang gặp khó khăn về vấn đề gì đó thì hãy coi đó chỉ là một sự thử thách. Vượt qua nó có được thì coi như mày đã thành công.
Trí Nguyên thở dài:
– Tao ước gì con tim tao còn nguyên vẹn.
– Nhưng rất tiếc, phải không?
Mộ Nam tiếp lời:
– Mày đã từng nói. Đó là lý lẽ của con tim thì đừng nên suy nghĩ.Một khi nó đã rung động thì không có gì chế ngự. Cái chính yếu là mày xác định đó có phải là tình yêu chân thành hay không ? Mày cũng biết, đam mê dục vọng dễ đẩy con người đến đau khổ và tuyệt vọng.
Anh nhìn ra ngoài:
– Làm người, ai cũng có cái khó riêng. Mày đang gặp phiền phức trong sự lựa chọn tình cảm, nhưng còn tao thì đang buồn bã trong cô đơn. Đời là thế đấy. Ít khi được công bằng.
Trí Nguyên nhún vai:
– Ai ai cứ tưởng tao là người hạnh phúc nhất trên đời, nhưng họ có biết đâu đằng sau sự hào nhoáng , danh vọng ấy là một chuỗi dài phiền não. Mày có biết tao luôn ước tao là một con người hoàn toàn tự do trong cuộc sống không bị ràng buộc bởi danh lợi hay địa vị nào.
– Được đấy chứ. Lúc ấy , trừ phi mày không còn là Lâm Trí Nguyên.
– Bởi vậy mọi cái không như mình muốn.
Mộ Nam chợt la lớn:
– Tại sao chúng ta lại đem phiền toái cho chúng ta vậy chứ ? Một ngày nghĩ cũng không được thanh thản. Trí Nguyên ! Chúng ta thử không gò ép để chúng ta tự do xem.
– Bằng cách nào?
Mộ Nam kéo tay bạn