Tờ Hứa Hôn

Tờ Hứa Hôn

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322801

Bình chọn: 7.00/10/280 lượt.

:

– Đi với tao đến chỗ này.

– Lại ngồi quán nữa ư ? Gần hai tiếng đồng hồ trong cậy ngòai ấy, tao thấy chán lắm rồi. Suốt một tuần đối diện với máy tính, giấy tờ, ngày nghỉ thì chẳng có gì mới mẻ và thú vị. Ngán đến tận cổ.

Mộ Nam mỉa mai:

– Đi với tụi tao thì mày thấy chán. Có Thủy Linh bên cạnh , mày cũng đâu cần thiết đến tụi tao làm gì , phải không? Cúp điện lấy đèn dầu ra xài đơ3, đó cũng là quy luật của tự nhiên. Nói thật mày đừng giận nghe , Thủy Linh đã làm ày thay đổi quá nhiều.

Trí Nguyên nhăn nhó:

– Mày đang trách tao?

– Không , tao chỉ ày thấy để mày tự suy nghĩ lại những việc mày làm. Nhưng dù sao tao cũng không giận mày đâu.

Trí Nguyên xởi lởi:

– Nếu tao có gì sai thì cho tao xin lỗi nghe. Là bạn bè , tao cứ tưởng mày thật sự cảm thông.

– Vậy bấy lâu nay, tao không cảm thông mày sao? Nếu không cảm thông , tao đã rời khỏi khách sạn Tây Đô rồi.

– Tao hiểu.

Trí Nguyên chấm dứt buổi nói chuyện buồn chán và lắt léo:

– Bây giờ đi đâu?

– Mày không ca thán thì theo tao. Nhưng tao nói trước , đó không phải là chỗ ăn nhậu đâu.

– Chẳng lẽ mày đưa tao vô chùa để tịnh tâm ?

Mộ Nam phá lên cười:

– Chưa đến lúc. Nơi này sẽ làm ày thư thả tâm hồn và quên đi bầu tâm sự.

– Thế ư ? Chỉ nghe thôi đã thấy hấp dẫn.

Trí Nguyên sốt sắng:

– Bỏ xe ở nhà đi, tao chở mày.

– Không ép à nha.

Trí Nguyên trừng mắt:

– Mày muốn gì nữa ?

– Ngồi sau lưng tổng giám đốc, tao thấy mình chưa được cái vinh hạnh đó đâu.

– Mày…

Mộ Nam né cái đấm của bạn. Anh vọt lẹ ra sân. Giờ anh mới phát hiện cái nắng gay gắt đã bắt đầu.

Đập mạnh lên vai bạn, Nam Như hét:

– Tao nói nãy giờ , mày có nghe gì không?

Đang thả hồn theo suy nghĩ , Sơn Khương giật mình , ngơ ngác:

– Mày nói gì ?

Nam Như tức tối:

– Thì ra nãy giờ lời tao như nước đổ lá môn. Mày …Biết vậy, tao không thèm giúp đỡ cứ để mày sống trong thắc mắc mà tao thấy hay hơn.

Sơn Khương nhìn bạn phì cười:

– Mày đang giận tao đấy à ?

– Hứ!

Nam Như quay chỗ khác, khuôn mặt hầm hầm. Biết bạn giận, Sơn Khương xởi lởi:

– Mày đừng giận tao nữa , tao xin lỗi nhé. Những gì mày đã nói với tao, tuy không nghe được nhiều nhưng cũng nghe được ít.Mày đang nói về cái gã Trí Nguyên, bạn anh mày chứ gì?

Cô thở dài:

– Vấn đề ấy tự nhiên không còn hấp dẫn với tao nữa, cái tao đang quan tâm và đau đầu đó là vấn đề hôn nhân của tao. Câu chuyện tao cứ tưởng chừng như đơn giản , nhưng thật sự nó không đơn giản như tao nghĩ. Cho đến bây giờ , nữa tháng trời qua rồi, tao vẫn chưa tiếp xúc được với Trí Nguyên, xem con người anh ta như thế nào. Vậy mà tao đã từng hứa với bác Dũng, tao vô dụng quá.

Nghe tâm sự của bạn , quên mất sự giận hờn, Nam Như quay lại cô an ủi:

– Thời gian còn rất dài, mày buồn làm gì ?

– Nhưng tuổi xuân con người cũng có thời gian. Tao không thể dấn thân vào trò chơi này mãi được.

Nam Như gục gặc:

– Mày nói cũng phải. Biết đâu lúc biết được anh ta , mày đã già mất rồi.

Sơn Khương chép miệng :

– Đáng lý ra ngay từ đầu, tao không nên bày ra cái trò chơi này. Tao vô cùng mạo hiểm khi vô tình biết Trí Nguyên không phải là người đàn ông bình thường. Anh ta có địa vị trong xã hội và rất là tài giỏi. Với lại , tao đã từng suy nghĩ , cuộc hôn nhân do hai bên gia đình định đoạt kết quả rất là mong manh.

Nam Như tròn mắt:

– Mày nghĩ được như vậy tại sao mày vẫn tham gia?

– Sự bốc đồng của tuổi trẻ và sự háo thắng của tao đã khiến tao không thể quay đầu lại. Nam Như trầm ngâm:

– Còn có cách nào khác không ? Tao giúp gì được ày đây?

– Hiện tại có lẽ tao không cần, nhưng thời gian sau thì không nói trước được. – Tao lúc nào cũng sẳn sàng. Thấy mày mỉm cười trong hạnh phúc thì tao cũng hạnh phúc lây.

Nam Như hỏi:

– Thế mày có biết chút thông tin gì về anh ta chưa? Chẳng hạn như lý lịch đời tư hay quan hệ bạn bè , công việc làm ăn …

Sơn Khương chống cằm:

– Cũng không nhiều , cũng không ít. Anh ta tên là Lâm Trí Nguyên, ba bốn tuổi, hiện đang là tổng giám đốc công ty An Nguyên. Thông minh , tài giỏi nhưng không loại trừ căn bệnh tự cao. Bạn bè thì đông và bạn gái cũng không thể nói không, chỉ bấy nhiêu thôi.

Nghe bạn nói, Nam Như đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Chẳng lẽ trùng hợp đến như vậy ? Bạn của anh Hai Nam Như cũng cái tên Lâm Trí Nguyên. Cũng làm tổng giám đốc công ty An Nguyên. Sự thật như vậy thì khổ cho Sơn Khương rồi.

Gã Trí Nguyên tông vào Sơn Khương hôm nào cũng đồng thời là vị hôn phu của nhỏ. Trí Nguyên rất đào hoa, hiện tại có bồ tên Thủy Linh đang làm mọi người bàn tán. Cô ả kia cũng không vừa , và vào Trí Nguyên dại gì mà buông ra, vì anh ta đúng là

mẫu người đàn ông lý tưởng.

Nhìn bạn, Nam Như nên tiếng thở dài. Nói thế nào với Sơn Khương đây? Sự thật lúc nào cũng làm cho người ta đau lòng , nhưng không nói thì không được. Thà để Sơn Khương biết trước để đỡ ngỡ ngàng và cách đối phó cũng dễ dàng hơn.

Nam Như ngập ngừng rồi thôi, bởi cô không biết vào đề như thế nào. Thấy vậy, Sơn Khương ôn tồn:

– Mày muốn nói gì với tao, phải không?

– Ừ. Câu chuyện của tao


XtGem Forum catalog