XtGem Forum catalog
Tôi là bảo bối của ai

Tôi là bảo bối của ai

Tác giả: Đản Đản 1113

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325235

Bình chọn: 10.00/10/523 lượt.

lời, tiếp tục thì thào.

“Thưa ông, làm sao có thể là sao?” Tôi không muốn lãng phí thời gian, giải quyết phiền nhiễu trước đã.

Ông cụ bỗng lớn tiếng, “Nha đầu, ngươi xem ngôi sao kia!” Ông chỉ vào lúc một ngôi sao lúc sáng lúc tối, nói với tôi, “Có cảm giác gì?”

“Lung lay như sắp rơi.” Tôi nói cảm giác, hẳn là sắp thành sao băng, chấm nhỏ từ từ trượt xuống dưới.

“Đúng vậy! Cho nên làm sao có thể!” Ông ấy vỗ đùi.

“Ông, vạn vật có sinh có tử, sao cũng thế thôi.” Tôi cố nhẫn nại.

“Nhưng, đây là ngôi sao tiêu biểu cho đồ đệ của ta! Làm sao có thể rơi xuống? ! Hơn nữa lại vào đêm nay.” Ông lão ngơ ngác nói.

Đầu tôi như có ai gõ thật mạnh, đệ tử của ông? Vậy là… Ngôi sao sắp rơi xuống này sẽ là…

“Làm sao có thể? ! Làm sao có thể? !” Người nói những lời này bây giờ là tôi.

“Sư phụ, hai khối ngọc đó người định làm gì?” Phía sau truyền đến giọng nói quen thuộc du dương.

Là anh.

Tôi rơi nước mắt.

“Ngươi tự tìm đi! Vi sư không rảnh!” Ông cụ tiếp tục nhìn trời, thì thào lặp lại.

Tôi bước từng bước một tới chỗ có tiếng nói ấy…

“Lúc nãy không phải người nói người cần ngọc sao? Bây giờ lại nói khác? !” Giọng nói quen thuộc mang theo tiếng thở dài bất đắc dĩ.

Tôi đứng ở cửa, nhìn bóng anh bận rộn quay đông quay tây, anh cố gắng tìm thứ gì đó. Tôi không lên tiếng, si ngốc nhìn anh.

Chốc lát, anh lộ nụ cười sung sướng, hai khối ngọc bị anh cột bằng hai sợi dây dài lắc lư trong không khí.

Lại là hai miếng ngọc: Ngọc chim phượng từng biến mất trên người tôi và ngọc hình rồng màu đen trên người anh Lăng!

“Tìm được rồi!” Ngay cả mắt anh cũng cười, rồi rất nhanh, anh hoang mang tự nói, “Sư phụ hay là cả Bảo Bảo cũng tìm không thấy? Người lại đánh mất ngọc nữa rồi?”

Giờ khắc này, anh đơn thuần như một cậu bé con.

Anh xoay người, định đi ra ngoài, nụ cười trên mặt anh nháy mắt đông cứng, vì tôi đứng ở cửa, rưng rưng lệ nhìn anh…

Chương 25 – 26

[Chương 25: Sao rơi'>

“Nàng phải trở về!” Anh nói kiên quyết.

“Vì sao?” Tôi hỏi lại anh.

“Người trong lòng nàng ở ba trăm năm sau, nàng đương nhiên phải về!” Anh trả lời đương nhiên.

“Em nghĩ, chúng ta đã là vợ chồng.” Tôi cười nhẹ phản bác.

“Ta…” Anh nghẹn lời.

“Ăn em sạch sẽ, chùi miệng rồi muốn đuổi em đi?” Tôi thản nhiên trào phúng.

Anh trầm mặc.

Lòng tôi trầm xuống, lúc này, anh còn không muốn nói ra sự thật?

“Vì sao không nói cho em biết? Em cứ như vậy phát độc mà chết, hoặc là tùy tiện tìm một kẻ tử tù ái ân, cái gì cũng tốt hơn tình trạng bây giờ! Anh hiểu chưa? Chỗ này của em đau!” Tôi đặt tay anh lên vị trí trái tim tôi.

Anh cười nhẹ, “Thật sự ta là ta ích kỷ, nàng biết không? Khi ta nhận được thư của sư phụ, phản ứng đầu tiên là gì? Nàng biết không, ta đốt thư. Bởi vì ta không muốn nàng rời khỏi ta, cho dù vĩnh viễn nàng không thể yêu ta, cho dù người nàng yêu đang ở ba trăm năm sau đau khổ chờ nàng trở về. Ta cũng chỉ muốn ích kỷ giữ nàng lại. Chuyện lần này, chỉ bức ta không còn con đường nào khác nên chọn mà thôi.”

“Anh có thể tìm một tử tù. . . . .” Nước mắt tôi ào ạt ứa ra.

Anh dịu dàng nâng mặt tôi lên, tinh tế vuốt ve , “Nếu như vậy. . . . Ta nghĩ người điên sẽ không phải là nàng. . . . Mà là ta, sinh mệnh của ta có thể lưu lại trên người nàng, ta thấy may mắn, ít nhất. . . . Nàng sẽ không quên ta nhanh như vậy.”

Tôi nhào vào trong lòng anh, rất muốn nói với anh, làm sao tôi có thể quên anh. . . . . Tôi thương anh . . . .

Mà tôi, đã sớm khóc không thành tiếng, không thể nói cho anh…

“Đại nạn của ta đã đến, đêm nay sẽ đưa nàng về ba trăm năm sau, ta muốn tận mắt thấy nàng đi.” Anh nhẹ nhàng nói.

Tôi lắc đầu thật mạnh, nước mắt như mưa.

“Đại nạn đến?” Giọng Huyền Ninh chân nhân vọng vào, “Ta đứng ở cửa, nghe tiểu tử này nói mấy câu.” Ông chỉ chỉ Hiên Viên Vũ, “Nhưng, ta không nói cho ngươi sao? Vân Nhi, ngươi từ nhỏ đã bách độc bất xâm, ta không nói cho ngươi sao?” Ông tỏ vẻ buồn rầu cố gắng nhớ lại.

Nước mắt tôi tích tắc chảy ngược về túi lệ, Vân Sở ngạc nhiên há hốc miệng, người duy nhất bình tĩnh chỉ có Hiên Viên Vũ, mặt anh ta không chút thay đổi, trong mắt chỉ có một tia ngạc nhiên chợt lóe rồi tắt.

“Ngươi vừa ra sinh ta đã thu nhận ngươi làm đồ đệ, ta cũng coi qua vận số, ngươi 23 tuổi sẽ vì tình yêu cam nguyện trúng độc, cho nên từ nhỏ ta đã để ngươi ngâm mình trong các loại dược liệu, ngươi mười tuổi đã bách độc bất xâm, ta từng trộn thạch tín trong cơm cho ngươi ăn, ngươi cũng chỉ vài ngày đau bụng mà thôi. Ngươi còn không nhớ rõ?” Ông cụ buồn rầu trách mắng.

“Có bao giờ sư phụ nói với con ngâm người bằng thuốc làm từ xác người chết thối rữa là để luyện bách độc bất xâm? ! Người cho con ăn thạch tín khi nào? !” Sắc mặt Vân Sở rất tệ, xám xịt, “Thạch tín? ! Người không sợ thật sự độc chết con sao? !”

“Ngươi có chết đâu!” Ông già liếc mắt nhìn anh một cái.

Mắt Vân Sở trợn trắng, gần như muốn xỉu.

Tôi quản ân oán giữa thầy trò họ làm gì, tim tôi đã sung sướng đến muốn bay lên tận trời.

“Ngươi không trúng độc, nhưng đêm nay chắc chắn sẽ chết, ta cũng không biết vì sao? !” Ông cụ lại thêm một câu, đánh tôi xuống địa ngục.