Duck hunt
Tôi là bảo bối của ai

Tôi là bảo bối của ai

Tác giả: Đản Đản 1113

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325010

Bình chọn: 7.5.00/10/501 lượt.

ể, muốn chết không xong.

Đứng trước cửa phòng, lòng tôi bất an, cảm giác dường như sẽ xảy ra chuyện gì. Giờ phút này, tôi mới ý thức được mình đang ở thanh lâu.

Cố tự động viên, tự nói với mình ba lần, Ứng Bối Nhi thật dũng cảm! Ứng Bối Nhi thật dũng cảm! Ứng Bối Nhi thật dũng cảm!

Tôi đẩy cửa vào…

Tôi đối diện với một đôi mắt xinh đẹp đầy vẻ bất an, là Phượng Ca.

“Muội muội tốt, muội cuối cùng cũng đến!” Bóng dáng tuyệt sắc của Phượng Ca nhẹ nhàng đi về phía tôi: “Các vị, đây là người Phượng Ca nói tới, Như Hoa cô nương.”

“Tư sắc cũng có, nhưng so với Phượng Ca, thật không nhìn ra có gì đặc sắc!” Một gã đầu heo tai to mặt lớn nhìn tôi nói, “Đến, ngồi bên cạnh ta.”

Hoàn toàn không tình nguyện, tôi bĩu môi, ngồi xuống bên cạnh tai to mặt lớn.

“Viên huynh, huynh có hứng thú với cô nương này không?” Tai to mặt lớn nhìn người đàn ông đối diện.

“Không.” Giọng nói phóng khoáng, tôi ngẩng đầu, vừa đúng lúc bắt gặp đôi mắt người kia.

Nhìn rõ mặt tôi, trong mắt người đàn ông loé lên vẻ kinh ngạc, hắn hơi giật mình.

Gã này quá cường tráng! Nhanh nhẹn dũng mãnh! Tôi trộm lè lưỡi, ít nhất hắn phải cao đến một mét chín, vóc người quá cao làm người khác cảm thấy bị áp bức. Cô gái ngồi bên cạnh dường như có thể bị hắn bóp nát bất cứ lúc nào.

“Các vị thật không biết nhìn! Muội muội của thiếp có cách khiến cho Tiêu Dao Vương bật cười!” Giọng nói quyến rũ chứa đầy vẻ thâm độc.

Tiêu Dao Vương cười hay không cười liên quan rắm gì đến tôi!

“Có bản lĩnh! Có bản lĩnh! Tiêu Dao Vương chỉ có một vẻ mặt duy nhất, không giận – không vui, cứ như đã chết, chẳng khác gì một kẻ đần độn.” Tai to mặt lớn vỗ tay cười to.

Kẻ ngồi đối diện vẫn không nói một lời, nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi tức đến bốc lửa: “Anh nói thế thật khó nghe, chỉ có người thông minh mới che đậy cảm xúc, kẻ ngu ngốc không quản được miệng mình.”

Vừa nói hết, tôi chỉ muốn bịt miệng mình lại! Tôi mới là kẻ ngu nhất trên đời, người khác nói anh ta liên quan gì đến tôi, ra mặt cái đầu tôi!

Quả nhiên…..

“Bốp” Tai to mặt lớn tức giận quăng chén: “Ngươi nói cái gì! Ai là kẻ ngốc?!”

Đồ con lừa, ghét nhất là cúi đầu trước thế lực độc ác! Tôi bướng bỉnh ngẩng mặt.

“Bốp!” Lại một tiếng, tôi bị tai to mặt lớn tát một bạt tai, ngã thật mạnh trên mặt đất, khóe miệng chảy máu.

“Tôi nói anh đó! Anh không chỉ ngốc mà còn không hề biết lịch sự, chấp nhặt với phụ nữ!” Tôi cười lạnh.

“Gia, người đừng giận, muội muội quen kiêu ngạo, không cố ý nhằm vào gia.” Bên cạnh truyền đến tiếng khuyên can lạnh nhạt.

Tai to mặt lớn càng giận dữ.

” Hôm nay ta phải đánh cho đến khi ngươi phục mới thôi!” Tai to mặt lớn giận dữ bước lại gần, mắt tôi bốc lửa, từng bước lùi lại.

Con heo mập! Ngươi xong rồi! Ngươi làm bà cô này điên lên rồi! Bà cô này cho ngươi tuyệt tự!

Tôi hít sâu, dồn sức vào chân, đang muốn…

“Dừng tay!”

“Dừng tay!”

Hai giọng nam đồng thời vang lên, một kẻ thô sáp, một kẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Chương 07 – 08

[Chương 7: Lời nói dối '>

Tiễn Tứ gia về, tôi nằm trằn trọc trên giường.

Người tên Tứ gia thần bí này là ai? Có khả năng là Càn long không? Nếu không, Vân Sở sẽ không ngừng trả giá để giành tôi.

Nếu là Càn long, không phải tôi đã ngồi cùng hoàng đế cổ đại cả một buổi tối?

Còn đoán cái gì, dùng đến não làm gì, có thể ăn có thể ngủ là được.

Tôi duỗi người, vẫn không thấy buồn ngủ. Ngày mai, tôi đã là người tự do. Mà như vậy thì có lý do gì để gặp anh ta? Anh ta có thể đến tìm tôi sao?

Buồn, buồn, buồn!

Rối rắm… Tôi đứng bật dậy, khoác áo, ra ngoài.

Đã là canh năm, ánh trăng sáng rực, tiếng động xôn xao hai bên mạn thuyền, “thuyền của Túy hương lâu” chìm trong một mảng yên tĩnh.

Ánh trăng nhu hòa chiếu vào một bóng trắng thon dài, người ấy thản nhiên nằm trên ghế dài, mặc ánh trăng trải dài trên gương mặt tuấn mỹ, mặc cơn gió nhẹ nhàng thổi bay từng sợi tóc, như một bức tranh tuyệt đẹp chìm trong sự trầm mặc.

Tôi không tự chủ được, bước tới gần, đột nhiên nghĩ ra, sau này, có thể tôi sẽ không còn được gặp anh ta, nỗi khó chịu bỗng nhiên tràn ngập trong lòng.

Cúi đầu, tôi lẳng lặng nhìn anh ta, hai mắt anh ta nhắm chặt, có lẽ đã chìm sâu trong mộng đẹp? Sao anh ta không trở về phòng ngủ? Quần áo đơn bạc như vậy có thể sẽ cảm lạnh.

Không biết khi nào, tôi đã đem áo choàng của mình nhẹ nhàng trùm lên người anh ta.

Anh ta mở mắt, trong đôi mắt không có nét gì như người vừa tỉnh ngủ.

“Cô cũng ngủ không được?” Anh ta dùng chữ “cũng”.

“Ừ.” Tôi ngồi xuống sàn thuyền, bên cạnh anh ta.

“Đừng ngồi đó, sẽ bệnh.” Ngay sau đó, tôi bị anh ta kép lên nằm cùng trên ghế, áo choàng đã khoác lại trên cơ thể.

Ghế nằm, một người thì rộng, hai người lại có vẻ rất ái muội. Mặt tôi nóng lên, nhưng cũng không cố dời người ra xa.

Anh ta lại có vẻ thoải mái, thản nhiên hỏi: “Ngày mai đi?”

“Ừ.”

Hai người cùng trầm mặc …

Sau cơn mưa gió, không hẳn chưa tốt đẹp, trên trời đã rực cầu vồng

Dù mặt anh vô tội, không có nghĩa là người ngây thơ

Không phải mọi tình yêu đều phải có thủy chung, cô độc tận cùng không nhất định là đáng sợ

Nếu cuộc đời không tránh kh