ần, Thiệu Hành cùng Vân Tiểu Tiểu theo chân bọn họ cùng hàn huyên một hồi, sau đó một nhóm năm người liền cùng đi ra khỏi đại sảnh sân bay.
Bởi vì suy tính có nhiều người, Thiệu Hành đã cố ý lái chiếc xe RV đến .
Hạ Thủy Tinh ngồi trên ghế lái phụ, giả bộ ngủ. Nghĩ thầm chỉ cần tránh được hôm nay, là mọi việc sẽ tốt đẹp thôi!
Mấy người lớn ngồi ở phía sau tấm gẫu với nhau.
“Hải Dụ, khi nào thì cậu cùng Đường Húc Nghiêu kết hôn?” Vân Tiểu Tiểu rất hưng phấn hỏi.
“À. . . . . . Còn chưa chuẩn bị được gì . . . . .” Hạ Hải Dụ hơi hơi đỏ mặt.
“Cần phải nắm chắc cơ hội! Thừa dịp được nghỉ hè này liền kết hôn đi! Sau đó có thể trải qua một tuần trăng mật thật dài!”
“Ừm! Tiểu Tiểu nói rất đúng!” Đường Húc Nghiêu giơ hai tay tán thành.
Hạ Hải Dụ trợn mắt trừng anh, không cần khoa trương như vậy chứ, bộ dạng quá gấp gáp chưa kìa!
Tay nhỏ bé, len lén véo hông anh.
“. . . . . .” Đường Húc Nghiêu ho nhẹ, lơ đãng ngước mắt, nhìn thấy dáng vẻ suy tính của Thiệu Hành.
Ba giây sau, anh quả nhiên liền hành động.
Thiệu Hành liếc nhìn Vân Tiểu Tiểu một cái, vui đùa mang theo vài phần nghiêm túc, “Tiểu Tiểu, không bằng chúng ta cũng nhân cơ hội này kết hôn đi, giống như em nói, đang là nghỉ hè, nên có nhiều thời gian để chuẩn bị hôn lễ và hưởng tuần trang mật!”
“. . . . . .” Vân Tiểu Tiểu động lòng, nhưng vẫn không nhịn được cãi lại, “Anh suy nghĩ tốt quá nhỉ! Ai muốn gả cho anh!”
“Không gả cho anh thì gả cho ai? Không phải em cũng đáp ứng sinh con cho anh rồi sao !”
“Anh anh anh. . . . . . anh nói lăng nhăng gì thế. . . . . . em đáp ứng anh bao giờ?” Vân Tiểu Tiểu lên tiếng phủ nhận, mặt lại đỏ bừng.
Hạ Hải Dụ mím môi cười trộm, xem ra, chuyện tốt của Tiểu Tiểu cùng Thiệu Hành cũng sắp đến!
Đảo mắt nhìn, liền nghĩ ra một chủ ý!
“Tiểu Tiểu, bằng không cậu đáp ứng Thiệu Hành đi, như vậy hai đứa bọn mình liền có thể kết hôn cùng nhau nha!”
Chương 240: Hạnh phúc quan trọng
“Rất tốt! Anh đồng ý!” Thiệu Hành lập tức hưởng ứng.
Vân Tiểu Tiểu lại hừ lạnh một tiếng, “Mình anh đồng ý thì có ích lợi gì? Em không đồng ý!”
“Tại sao?” giọng của Thiệu Hành có chút nóng nảy.
Hạ Hải Dụ cũng không hiểu, “Đúng vậy, Tiểu Tiểu, tại sao? ”
“Bởi vì hai đôi chúng ta cùng kết hôn, Thủy Tinh chỉ có thể là hoa đồng cho cậu cùng Đường Húc Nghiêu! Thế nên tớ không làm!”
“Như vậy à. . . . . .” Hạ Hải Dụ không nói nên lời, bạn ấy nói cũng phải, hai đôi lại không thể chỉ dùng một hoa đồng, mặc dù cô muốn cùng Tiểu Tiểu cử hành hôn lễ cùng nhau, nhưng cũng không thể để con gái cho hai người kia mượn, mặc dù con bé mới vừa khiến cô tức giận nổi trận lôi đình.
“Hải Dụ, lần này tớ làm phù dâu cho cậu là tốt rồi!” Ừm, cứ như vậy đi, làm phù dâu trước để học tập kinh nghiệm, chờ sau này lúc mình kết hôn, sẽ để Thủy Tinh làm hoa đồng! Ha ha, quá tốt rồi!
“Vậy để anh làm phù rể luôn đi.” Thiệu Hành chỉ có lui để bước tiếp.
Đường Húc Nghiêu vẫn không lên tiếng, nhưng mà với kết quả thu được này anh cực kỳ hài lòng, bởi vì anh không muốn cùng người khác cử hành hôn lễ cùng nhau, anh muốn duy nhất!
Được rồi, anh thừa nhận mình ích kỷ, nhưng anh nghĩ muốn cho Hải Dụ điều tốt nhất, muốn cô trở thành cô dâu độc nhất vô nhị!
Xe RV tiếp tục chạy, dọc theo đường đi là tiếng cười tiếng nói của mọi người, cảm giác giống như rất nhanh đã tới nơi.
Mấy người lớn xuống xe trước còn Hạ Thủy Tinh được Đường Húc Nghiêu bế xuống xe, bắt đầu là cô bé giả bộ ngủ, nhưng sau đó thật sự chìm vào giấc ngủ, ngay cả khi được bế xuống xe cũng không phát hiện ra.
Đường Húc Nghiêu bế con gái lên lầu, nhẹ nhàng đặt lên giường ngủ, Hạ Hải Dụ vội vàng giúp đỡ, cởi giày, đắp chăn, sau một lúc bận rộn, hai người nhìn nhau cười, mặc dù tuy con người luôn làm hai người lo lắng nhưng lại luôn đem đến rất nhiều niềm vui, niềm hạnh phúc cho hai người, mãi mãi là bảo bổi của bọn hỏ!
Đơn giản sắp xếp hành lý, Đường Húc Nghiêu cùng Hạ Hải Dụ một trước một sau đi tắm, mà Thiệu Hành cùng Vân Tiểu Tiểu thì chạy thẳng tới phòng bếp bắt đầu nấu cơm.
Đã sớm mua nguyên liệu nấu ăn, còn mua cả trái cây, rượu cùng đồ uống, bọn họ tính toán hôm nay phải tổ chức một bữa chúc mừng!
Đeo tạp dề, rửa tay, Vân Tiểu Tiểu chuẩn bị ra tay, “Thiệu Hành, không phải hôm nay chúng ta làm món Italy sao?”
“Đúng. Món Italy là món điển hình của cơm Tây, hôm nay chúng ta liền làm một bữa tốt kinh điển!”
“Tốt tốt, anh làm nhanh lên, em sẽ ở một bên trợ giúp.” Vân Tiểu Tiểu vốn không có hứng thú với việc bếp núc, nhưng được ở một chỗ với người mình yêu thì dù làm gì cũng đều cảm thấy vui vẻ! Hơn nữa, bóng dáng của Thiệu Hành ở phòng bếp cực kỳ đẹp mắt! Nhìn anh nấu nướng quả thực rất nghệ thuật! Hơn nữa, thân là phái nữ, cũng không thể không bằng một người đàn ông, đây là vấn đề mặt mũi, cô phải cố gắng lên!
Thiệu Hành cười đáp ứng, đem những thứ đơn giản giao cho Tiểu Tiểu làm.
Đường Húc Nghiêu tắm xong trước, đổi xong y phục, đi tới, hỏi, “Cần tớ giúp một tay không?”
“Không cần!” Thiệu Hành quả quyết lắc đầu, không cần, không cần, thật sự không cần! Tài nấu nướng của ai đó thật quá “Kinh người