”!
Đường Húc Nghiêu nhíu mày, “Cậu không dạy nổi tớ sao ?”
“Làm sao có thể?” Thiệu Hành ngượng ngùng cười, sống lưng lạnh một hồi.
“Vậy cứ để tớ hỗ trợ những chuyện nhỏ đi!”
“. . . . . .” Thiệu Hành dừng một chút, được rồi, nhìn ý này là biết anh không chịu đi, không đuổi anh nữa, nói không chừng lát nữa tâm huyết của anh dâng trảo, kinh nghiệm lần trước học đồ ăn Pháp đã đủ khiến anh thống khổ lắm rồi, anh cũng không muốn lại phải bị hành hạ lần thứ hai!
Bưng một cái khay nhỏ, đưa tới, “Đây là khoai tây, bí đỏ đã nấu chín, cậu lấy bột mì bỏ vào rồi trộn lên, sau khi hỗn hợp này nhuyễn, cậu hãy dùng dao sắt nó thành từng sợi dài.”
Đường Húc Nghiêu gật đầu một cái, “Nghe rất đơn giản!”
Thiệu Hành cười cười, “Chúc cậu thành công!”
Hơn một giờ sau, một bàn cao lương mỹ vị được làm xong, thịt bê sắt miếng, canh hoành thánh, chân giò hun khói phô mai thịt bò bít tết, cá sạo sốt cà chua, salad chỉ còn chờ món Ý kinh điển dọn lên bàn ăn.
Hạ Hải Dụ kêu Thủy Tinh dậy, sau đó đưa cô bé đi rửa tay, gần mười phút sau, hai mẹ con mới đến bàn ăn.
Đường Húc Nghiêu không kịp chờ đợi kéo cô ngồi xuống, “Đến đây, nhanh ngồi xuống.”
Hạ Hải Dụ chợt phát run, mặt Hạ Thủy Tinh thì khốn hoặc.
Đường Húc Nghiêu luôn tươi cười, chỉ chỉ món gần mình nhất, “Món này là ba làm! Hai người nếm thử xem hương vị thế nào!”
Hạ Hải Dụ cùng Hạ Thủy Tinh cùng nhìn nhau, rất ăn ý hỏi, “Đây là món gì? ”
“Món Italy được gọi là—— mì!”
“. . . . . .” Hạ Hải Dụ nhìn con gái, Hạ Thủy Tinh cũng nhìn mẹ, đồng thời đổ mồ hôi.
Mì này mặc dù họ chưa từng ăn, nhưng qua tạp chí và ti vi họ đều thấy được, căn bản không có dáng vẻ lung tung lộn xộn giống thế này!
Hạ Hải Dụ nuốt nước miếng một cái, lấy lại tâm trạng, mặc dù nhìn có chút khó coi, nhưng không có nghĩa là mùi vị không ngon!
Được, cứ thử một chút xem sao!
Dè dặt cẩn trọng nếm thử một miếng, mới vừa bỏ vào trong miệng, còn chưa kịp nhai, cô liền nuốt xuống, thật sự. . . . . . Rất khó ăn!
“Thế nào?” Đường Húc Nghiêu rất tò mò chờ mong hỏi han.
“Cũng không tệ lắm!” Hạ Hải Dụ tính nói lời an ủi.
“Vậy con cũng muốn nếm thử!” Hạ Thủy Tinh liền nhao nhao muốn thử.
“Thủy Tinh!” Vừa muốn lên tiếng ngăn cản, nhưng đã không còn kịp, Hạ Thủy Tinh đã bỏ đồ ăn vào trong miệng, chưa tới ba giây đồng hồ sau, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại liền nhăm nhúm biến thành quả mướp đắng.
“. . . . . .” Khó ăn đến độ không có ngôn ngữ nào có thể hình dung nổi!
Đường Húc Nghiêu nhìn vậy liền thấy không ổn, rất sợ con gái ăn sẽ gặp phải vân đề, vội vàng bế con gái vọt vào phòng tắm, “Thủy Tinh, nhanh ói ra hết đi!”
“Không cần không cần! Con đã ăn hết rồi!” Hạ Thủy Tinh khoát khoát tay, sau đó nặn ra nụ cười, “Ba, mặc dù ba nấu rất khó ăn, nhưng con và mẹ cũng nên nể mặt mũi cho ba một chút, dù sao cũng là do ba tự tay làm! Tinh thần thần đáng khen gợi! Thật có dũng khí!”
Đường Húc Nghiêu bật cười, hôn một cái lên gương mặt nhỏ nhắn, “Con thật ngoan! Ba yêu con!”
“Con cũng yêu ba !”
Đường Húc Nghiêu ôm con gái trở lại trước bàn ăn, Hạ Hải Dụ cười cười với anh, hương vị không quan trọng, hạnh phúc là điều quan trọng nhất!
Chương 241: Áo cưới xinh đẹp
Trời quang đãng, mây xanh thắm , không có một tia bụi bặm, tinh khiết như một mặt gương. Ánh mặt trời sáng lạn xuyên qua khe hở của lá cây , xuyên thấu qua sương sớm, từng sợi rải trên thành phố. Mặt trời như đưa bàn tay ấm áp ra ôm biết bao người.
San Francisco, một tiệm áo cưới nổi tiếng.
Cửa sổ thủy tinh bên trong, bày các loại áo cưới đủ màu sắc, màu trắng thuần khiết, màu đỏ nhiệt tình, màu hồng ngọt ngào , kết hợp nhiều màu nồng đậm. . . . . . Từng màu sắc đều có ý nghĩa đặc biệt, tốt đẹp làm cho người ta không biết chọn loại nào.
Mà mỗi một chiếc áo, đều được cắt may tỉ mỉ, không hề có tỳ vết, cũng đều được thiết kế từ các chuyên gia hàng đầu, số lượng có hạn trên thế giới.
Hạ Hải Dụ nhìn những chiếc áo cưới, không khỏi ngây người, cảm giác mình như là đi vào thế giới cổ tích tuổi thơ, mà cô, giống như biến thành công chúa, có hoàng tử sủng ái hạnh phúc nhất.
Cô vươn tay, cẩn thận từng li từng tí vuốt một chiếc áo cưới màu trắng, đầu ngón tay có chút run rẩy, mỗi người con gái đều có mong muốn được mặc áo cưới 1 lần, cô cũng không ngoại lệ, nhưng cô chưa từng được cảm nhận chân thực như vậy, những chiếc áo viền ren xinh đẹp cảm giác xuyên qua ở trên ngón tay, như mộng ảo.
“Thật là đẹp!”
Đường Húc Nghiêu đi tới bên cạnh cô, cúi đầu hỏi, “Thích chiếc này? !”
“Ừ!” Hạ Hải Dụ si ngốc gật đầu.
“Vậy thì chọn bộ này đi!”
“Không cần không cần, em đi xem vài chiếc khác, không cần quyết định nhanh như vậy !” Hạ Hải Dụ len lén nhìn bảng giá, trời ạ, rất nhiều số 0!
Nhanh chóng mở mắt to, ngược lại đi xem một chiếc màu hồng khác, ừ ừ, cái này cũng rất đẹp mắt !
Lại len lén nhìn bảng giá, trời ạ, so với chiếc vừa rồi còn đắt hơn!
Biểu tình Hạ Hải Dụ có chút vặn vẹo, cô thừa nhận những chiếc áo cưới này rất đẹp, nhưng mà cũng không nên đắt như vậy đi, thái quá đi, giá tiền chiếc áo cưới này cũng có thể mua một căn phòng!
Đường Húc Nghiêu nhìn cô kh
