XtGem Forum catalog
Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out

Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out

Tác giả: An Nhiễm Nhiễm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212121

Bình chọn: 9.00/10/1212 lượt.

long trọng che phủ bởi một tầng thần bí!

May mắn được mời tới quan lễ, không một tân khách không ngẩng đầu mà đợi, khẩn cấp muốn nhìn dáng vẻ cô dâu một chút, phô trương như vậy, cô tuyệt không phải đơn giản mà được gả vào nhà giàu có như vậy!

Dĩ nhiên, đại gia càng muốn xem khuôn mặt tiểu công chúa Đường Gia!

Thời gian từng giây từng phút đáy lòng mọi người cũng càng ngày càng nặng.

Cùng lúc đó, đứng ở phía trước là chú rể Đường Húc Nghiêu lòng như lửa đốt.

Trên khuôn mặt đẹp trai của anh xuất hiện vẻ vô cùng lo lắng, lòng bàn tay thậm chí rịn ra mồ hôi nóng, lại một lần nhìn khắp nơi, thời gian tại sao lại chậm như thế, trong giáo đường chuông không phải đã hư chứ? !

Nhìn bên cạnh phù rể một chút, thấp giọng hỏi, “Không phải là xảy ra điều gì không may chứ? !”

Thiệu Hành nếu không phải bận tâm hình tượng thật muốn trợn mắt trừng anh, “Cậu giao trái tim đặt ở trong bụng đi! Sẽ không có bất kỳ điều gì không may ! Lập tức, lập tức, lập tức tới liền OK !”

Đường Húc Nghiêu vẫn không yên lòng, “Không phải là dặn dò mấy câu thôi sao, sau lại lâu như vậy a, trang điểm cũng xong rồi a!”

“Có lẽ là ở chỗ trang điểm!” Thiệu Hành nhớ tới lúc chị mình lấy chồng nên đoán thế.

Không sai, tạm thời lúc này bên trong phòng nghỉ ngơi, đang tiến hành công việc trọng đại là trang điểm lại .

Thợ trang điểm đang giúp Hạ Hải Dụ trang điểm, kiểm tra cuối cùng, Triệu Chỉ Dao lại ở một bên giám sát, “Tóc cô dâu giống như hơi nghiêng, thoáng điều chỉnh một cái!”

“Cái vương miện cũng hơi xê dịch, ừ, hướng bên phải một chút, tốt tốt, một chút xíu là tốt rồi!”

“Vòng tai nữa kiểm tra một lần, ngàn vạn lần vững chắc, không thể để trên đường rớt xuống!”

“Còn có còn có,chỉnh làn váy một cái, nhất định phải hoàn toàn chăn đệm nằm dưới đất mở rộng, nếu không đi bộ cùng thời điểm rất dễ dàng trật chân té!”

Vân Tiểu Tiểu cũng không nhàn rỗi, hướng về phía khác một mặt gương chiếu, cảm giác trên người mình trang phục và đạo cụ hết thảy OK , liền vội vàng giúp Thủy Tinh kiểm tra, “Tới tới tới, Thủy Tinh, dì sẽ giúp con đánh một chút má hồng lên!”

“Tốt tốt, như vậy tốt, nhìn hơn béo nga!”

“Nữa đánh một chút phấn có được hay không? !”

“Ừ ừ, Thủy Tinh thật xinh đẹp!”

“Thủy Tinh bảo bối hôm nay muốn trở thành nhân vật chính thứ hai đây, nhất định sẽ mê chết một đám nhỏ!”

Thủy Tinh chu mỏ một cái, “Con mới không cần, con đã có người yêu!”

Người chung quanh đều nở nụ cười, còn tưởng rằng cô chỉ nói lời trẻ con, nhưng không biết việc cô từng thề.

Cộc cộc. . . . . cộc cộc . . . . .

Ngoài cửa chợt có người gõ cửa.

Thủy Tinh phản ứng nhanh nhất, “Con đi mở cửa!”

Rầm rầm chạy đến cửa, tay nhỏ bé kéo cửa ra, “Vèo” mở cửa.

“. . . . . .”

Ơ, thế nào không ai? !

Cư nhiên không ai! ! !

Nhưng là cửa lại rất nhiều bó hoa, trong nhụy hoa hé ra một mặt nạ màu bạc .

Thủy Tinh ngọt ngào nở nụ cười, mặt mày cong cong, bộ mặt vui mừng. Cô khom lưng đem mặt nạ cầm lên, hướng về phía nó dùng sức hôn một cái.

Lúc này, tiếng chuông giáo đường vang lên, trầm mạnh, xa xôi, giai điệu vĩnh hằng.

Trong giáo đường đức cha chậm rãi đi tới, mặt mỉm cười, “Hôn lễ đã đến lúc, cô dâu nên ra sân!”

Đáy mắt Hạ Hải Dụ vui vẻ, cuối cùng thời khắc này cũng đã tới , khẩn trương đến cực hạn, tâm tình liền chuyển đổi vì bình tĩnh,cô biết, mình chờ đợi thời khắc rất lâu rốt cục cũng đã đến. . . . . .

Chương 266: Cử hành hôn lễ (5)

Giai điệu hôn lễ dịu dàng vang lên, bài hát vừa quen thuộc lại vừa xa lạ làm say lòng người vang lên, quen thuộc là bởi vì cô từng nghe thấy trong hôn lễ của người khác, mà xa lạ là bởi vì đây chính là hôn lễ của cô.

Hạ Hải Dụ hít một hơi thật sâu, từng nhịp, từng bước quan trọng nhất trong đời của cô.

Ra khỏi cửa phòng nghỉ ngơi tạm thời, cô ngẩng đầu nhìn về lối đi thật dài, thảm màu đỏ kéo dài đến nơi hạnh phúc.

Ánh mắt của cô có chút mê mang, hồng chói mắt, trước mắt đều hồng, hồng mỹ lệ, hồng sáng chói . . . . . Sẽ mang cô tới bên cạnh anh.

Cô cực kỳ khẩn trương, vô cùng khẩn trương, khẩn trương đến mức hô hấp cũng phải thật cẩn thận, cô hận mình vô dụng, rõ ràng đã chuẩn bị từ lâu, nhưng đến thời khắc mấu chốt, cô vẫn như cũ lại không có cách nào giảm bớt khẩn trương của mình chút nào.

“Chị. . . .” Hạ Hải Tinh ở bên khẽ gọi kéo suy nghĩ đang du loạn của cô lại.

Hạ Hải Dụ quay đầu, nhìn em trai thân yêu đứng ở một bên, đang duỗi tay về phía cô.

Hải Tinh đã trưởng thành, khỏe mạnh rồi, thậm chí so với cô đã cao hơn!

Thật tốt!

Cô nở nụ cười, đưa tay đến chỗ em trai, cho cậu dắt mình tiến bước vào lễ đường.

Cũng trong lúc đó, Đường Húc Nghiêu nhìn thảm đỏ một phía trước tha thiết, ánh mắt của anh cũng không chớp, sợ mình bỏ lỡ điều tốt đẹp nhất trong nháy mắt kia, chỉ cần vừa nghĩ tới cô sắp đi vào tầm mắt của mình, ở cùng anh nửa đời sau, anh thiếu chút nữa quên cả hô hấp.

“Thả lỏng. . . . . . Thả lỏng. . . . . .” Thiệu Hành nhỏ giọng nhắc nhở anh, một bên mỉm cười.

Đường Húc Nghiêu nhàn nhạt ” Ừ ” một tiếng, cũng muốn mình giữ vững trấn định, nhưng mà làm sao để trấn định đây, từ lúc chào đời tới nay đây là khoảng