XtGem Forum catalog
Trò chơi nguy hiểm – Tổng tài tội ác tày trời

Trò chơi nguy hiểm – Tổng tài tội ác tày trời

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213755

Bình chọn: 9.5.00/10/1375 lượt.

ề cô, trong mắt rốt cục cũng nổi lên vẻ như đã hiểu chuyện…

“Em nhìn thấy bức ảnh kia nên mới bỏ đi?”

Huân Y cụp mắt, gật gật đầu, không dám ngẩng đẩu lên nhìn hắn…

“Em, em không cố ý xem chỗ riêng tư của anh, nhưng mà…chỉ là em rất tò mò.” Nói tới đây, cô giương mắt nhìn hắn một cái, thấy hắn không hề chớp mắt nhìn mình thì lại cụp mắt xuống, “Thật ra…anh cũng không phải nói đâu, em…”

“Bà ấy là mẹ anh.” Phí Dạ thấp giọng nói.

“Hả?” Huân Y như nghe được tin tức bất ngờ, chỉ chỉ lên bức ảnh, “Anh, mẹ anh? Sao trẻ hơn anh nhiều thế?”

“Cô bé ngốc…” Phí Dạ giơ tay lên vỗ nhẹ đầu cô, “Đó là ảnh chụp lúc mẹ anh còn trẻ, lúc đó anh còn rất nhỏ, đương nhiên là mẹ anh trẻ rồi.”

Huân Y cắn môi, xấu hổ muốn chết đi được…còn tưởng là…

“Vậy bác gái hiện giờ…”

“Bà đã qua đời rồi, đây là bức ảnh duy nhất của bà.” Vẻ mặt Phí Dạ trầm xuống, ngữ khí cũng có vẻ đượm buồn.

Huân Y mở to hai mắt nhìn, “Tại sao có thể như vậy?”

Phí Dạ than nhẹ, đem tất cả những chuyện đã xảy ra kể cho Huân Y nghe…Đây là lần đầu tiên hắn kể cho một người con gái chuyện của chính mình.

Một lúc lâu sau…

Trên mặt Huân Y đã ướt đẫm nước mắt, đến cuối cùng, chỉ còn thấy tiếng nấc nghẹn ngào.

“Sao vậy?” Phí Dạ thấy thì thì xót xa ôm cô vào lòng, hôn lên những giọt nước mắt của cô, “Được rồi, sao lại khóc hả?”

“Phí Dạ…” Huân Y ôm chặt lấy hắn, nước mắt lưng tròng, “Thì ra anh phải chịu khổ nhiều như vậy…Em nhất định phải đối tốt với anh, quan tâm đến anh, bảo vệ anh, để anh không bị tổn thương nữa…”

Đối với câu chuyện của Phí Dạ, cô hoàn toàn không biết gì cả. Khí cô biết hắn có một quãng hồi ức khủng khiếp như vậy thì trong lòng dâng đầy nỗi thương tiếc. Người đàn ông này, cô phải trân trọng mà yêu hắn.

Ngoại truyện 17: Cầu hôn

“Cô bé ngốc…” Phí Dạ hiểu được, liền ôm chặt lấy cô, “Phải là anh quan tâm đến em, bảo vệ em mới đúng chứ, sao lại để em bảo vệ anh? Được rồi, đừng khóc nữa, anh sẽ đau lòng.”

“Vâng…” Huân Y nghe lời mà gật đầu, bàn tay nhẹ lau nước mắt trên mặt.

Phí Dạ nhìn cô, trong lòng thực thỏa mãn…

“Huân Y, nói yêu anh đi.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Huân Y hồng lên, cô chủ động hôn hắn rồi thẹn thùng nói, “Em yêu anh…”

“Nhớ kỹ những lời này đó, cả đời này không cho phép đổi ý, nghe rõ chưa?” Phí Dạ thỏa mãn hôn cô, dịu dàng hết sức.

Huân Y ôm chặt lấy hắn, “Không hối hận đâu, em sẽ không để cho người phụ nữ khác có cơ hội.”

Phí Dạ lại lần nữa thâm tình mà ‘săn sóc’ cô…



“Phí Dạ, cậu thật sự quyết định rồi?” Trong một góc của Lôi gia, Lôi Dận nhìn Phí Dạ, hỏi.

Phí Dạ hít sâu một hơi, “Đúng vậy, Lôi tiên sinh, thực xin lỗi.”

Lôi Dận cười cười, “Cậu đừng nói xin lỗi với tôi. Vị trí cầm đầu tổ chức Ảnh tuy là ăn trên ngồi trước nhưng cũng không khác gì cái gông xiềng, một khi ngồi trên đó, cũng sẽ không có quyền lựa chọn. Lúc trước là tôi không lo chu đáo, Phí Dạ, tôi biết cậu cũng phải đấu tranh nội tâm nhiều, hiện tại chỉ cần cậu đã quyết định là tốt rồi.”

Phí Dạ cung kính cúi người, lại ngẩng đầu với vẻ nghiêm túc, “Lôi tiên sinh, là tôi ích kỷ. Ngài có ơn cứu mạng và dạy dỗ tôi, đáng lẽ tôi phải thay ngài giảm bớt gánh nặng, nhưng…”

“Không thể nói vậy được.” Lôi Dận giơ bàn tay lên vỗ vai hắn, “Tôi hiểu được tâm tư của cậu, nếu cậu chỉ vì báo ơn mà làm chậm trễ hạnh phúc của chính mình thì cả đời tôi cũng không thể an tâm. Tôi nghĩ, cậu thổ lộ với Huân Y muộn như vậy, nguyên nhân lớn cũng vì điều này nhỉ?”

Phí Dạ gật đầu, “Đối với Huân Y, xã hội đen vốn vẫn là nguy hiểm. Tôi không dám mạo hiểm.”

“Cho nên mới nói, người ích kỷ thực sự là tôi mới đúng.” Lôi Dận nói vào đúng trọng tâm, ngữ khí không có đến nửa điểm mất vui, “Tổ chức Ảnh vốn là một bộ phận không thể tách rời với Lôi gia, gánh nặng này không phải tôi muốn là có thể gỡ xuống được. Thực xin lỗi người anh em, vì chuyện này đã để cậu khó xử rồi, tôi xin lỗi.”

Đôi mắt Phí Dạ in đậm nỗi cảm động, lần thứ hai hắn cúi người…

“Lôi tiên sinh nghiêm trọng hóa rồi, là thuộc hạ không thể thay Lôi tiên sinh ‘phân ưu giải nạn’ mới đúng.” Hắn cảm động là có nguyên nhân. Lạnh lùng như Lôi Dận, bình thường đâu có giải thích với người khác điều gì. Một câu – ‘Người anh em’ – đã đủ chứng minh địa vị của chính mình trong lòng hắn có bao nhiêu phần quan trọng!

“Phí Dạ, chúng ta nói chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì, không phải sao?” Lôi Dận nhẹ nhàng cười, “Huân Y không giống Khê nhi. Khê nhi đã quen bối cảnh hắc đạo bên tôi rồi, còn Huân Y, cô bé thực đơn thuần, hoàn cảnh sinh ra cũng không giống Khê nhi, cho nên lựa chọn lần này của cậu là chính xác. Chỉ cần như vậy, mới khiến cho người phụ nữ cậu yêu có cảm giác an toàn.”

Phí Dạ nhẹ nhàng cười, nhìn về phía phòng khách, nơi Huân Y đang ngắm Lôi lão phu nhân chơi đùa cùng thằng bé con, trên mặt hắn cũng mang vẻ dịu dàng.

“Phí Dạ, hôm qua tôi đã bảo Ưng Diêm làm xong các thủ tục rồi, là thủ tục liên quan đến việc chuyển nhượng một số cổ phần Lôi thị.”

Phí Dạ kinh ngạc nhìn Lôi Dận, “Lôi tiên sinh, có ý gì?”

“Phí Dạ, cậu đừng hiểu lầm, tôi hoàn toàn không có ý tưởng khác.” Lôi Dận còn nghiêm túc nói, “Nhiều