Trò chơi nguy hiểm – Tổng tài tội ác tày trời

Trò chơi nguy hiểm – Tổng tài tội ác tày trời

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213771

Bình chọn: 8.00/10/1377 lượt.

năm như vậy, cậu giúp tổ chức Ảnh bành trướng thế lực, tôi đều có thể thấy được. Còn về Lôi thị, có bao nhiêu khu bất động sản cậu cố gắng kiếm về được tôi cũng rất rõ ràng. Có thể nói, Lôi thị khuếch trương danh tiếng chỉ trong vài năm ngắn ngủi, trong đó, cậu có vô số công lao. Đối với chuyện này, tôi cũng không cho rằng Lôi thị hôm nay là do một tay tôi làm nên. Cho nên, từ hôm nay trở đi, cậu chính thức trở thành cổ đông quan trọng của Lôi thị, bất kể kẻ nào cũng không thể lật đổ được địa vị này.”

“Lôi tiên sinh, như vậy không được…”

“Có gì không thể? Còn nữa, sắp tới Lôi thị có kế hoạch mở rộng thị trường của rượu trang bên Pháp ra toàn nước Mỹ, tôi nghĩ cậu là người thích hợp nhất. Đừng từ chối, đừng để tôi có cơ hội áy náy!” Lôi Dận nói thật sự nghiêm túc.

Phí Dạ gật đầu, cùng bàn tay to của hắn nắm chặt lại!

Cảnh tượng này trong mắt người ngoài thật cảm động, nhưng có một điểm khiến người ta dở khóc dở cười chính là…giờ khắc này, vây quanh Lôi Dận là một cái tạp dề, trong tay hắn cầm một bình sữa…lại cùng Phí Dạ nói về một vấn đề vô cùng nghiêm túc…

Đối với việc này Phí Dạ đã dần quen nhưng vẫn không nhịn được mà nói một câu, “À…Lôi tiên sinh, tôi vẫn quen nhìn ngài mặc âu phục, đi giày da hơn.”

Nhưng Lôi Dận lại không cho là thế, chỉ cười cười, vỗ vỗ vai hắn, “Tôi nghĩ chẳng mấy chốc mà cậu cũng sẽ như vậy, tôi rất chắc chắn.”

Hai người đàn ông nhìn nhau cười…

Ba năm sau…

“Huân Y, mau tới đây chụp ảnh đi…bên này này.” Trong khu vườn của đại học Havard, một nhóm nữ sinh mặc trang phục thạc sĩ vui vẻ nói cười.

Ánh nắng sáng chói chiếu lên mỗi khuôn mặt họ. Nhất là Huân Y, có được tấm bằng thạc sĩ khiến nụ cười của cô càng thêm sáng hơn. Hôm nay là lễ tốt nghiệp, thời gian ba năm qua đi, rốt cục cô cũng đã học xong nghiên cứu sinh, thuận lợi tốt nghiệp.

“Huân y, buổi lễ kết thúc, bọn mình quyết định đi thư giãn một chút, cả cậu nữa đó, không cho phép bỏ chạy đâu.” Chụp ảnh xong, một cô gái ôm lấy cánh tay cô, nói.

Huân Y còn chưa kịp nói thì một nữ sinh khác đã lên tiếng, “Mình thấy cậu nên tỉnh lại đi, Huân Y là hoa có chủ rồi, cậu nhìn bên kia mà xem…”

Hai người thuận thế nhìn lại, cùng lúc đó, trên bãi cỏ lớn vang lên tiếng tán thưởng huyên náo…

Cách đó không xa, Phí Dạ đang chậm rãi tiến lại gần. Trong tay hắn cầm một bó hoa tươi, phía sau là mấy chiếc xe hơi xa hoa, bọn vệ sĩ vẫn trung thành, tận tâm mà đứng nguyên tại chỗ.

Những nữ sinh khác đều dùng ánh mắt hâm mộ để nhìn Huân Y, còn các nam sinh thì lại có vẻ tiu nghỉu.

Đôi má lúm đồng tiền vẫn hiện nguyên bên môi cô. Hắn vừa đến gần liền cúi đầu xuống, đặt một nụ hôn trên môi cô, “Chúc mừng em…”

“Cám ơn.” Khuôn mặt Huân Y ửng đỏ, chuẩn bị nhận lấy bó hoa…

“Bó hoa này không phải để chúc mừng em tốt nghiệp.” Phí Dạ cố làm ra vẻ huyền bí.

Huân Y nghi hoặc nhìn hắn.

Phí Dạ nhẹ nhàng cười, từ trong túi áo lấy ra một chiếc hộp nhỏ, rồi từ từ mở ra…

“Wow…” Tất cả các bạn học của cô đều ồ lên. Thứ trong hộp còn chói mắt hơn cả ánh mặt trời. Chiếc nhẫn kim cương này chắc chắn được chế tác bởi người nổi danh, nếu không, sao lại tỏa được ra thứ ánh sáng tuyệt vời đến vậy chứ.

“Để làm gì?” Huân Y biết rõ còn cố hỏi, khuôn mặt nhỏ nhắn đã đậm vẻ ngượng ngùng.

“Bó hoa này để cầu hôn, quan trọng hơn là chiếc nhẫn này.” Phí Dạ nhìn cô, ánh mắt thâm thúy mà thực nghiêm túc, cũng tỏa sáng như chiếc nhẫn trong hộp vậy.

“Huân Y, lấy anh đi!”

Huân Y xấu hổ đến mức muốn tìm một cái hang để chui vào. Những người bên cạnh thì lại ồn ào, “Huân Y, đồng ý đi, không đồng ý là bọn mình sẽ cướp chú rể đấy…”

“Các cậu thật đáng ghét!” Huân Y đỏ mặt, trừng mắt với đám bạn.

“Huân Y, đồng ý với anh đi.” Phí Dạ dịu dàng ‘tấn công’, “Anh đã chờ em ba năm rồi, không thể chờ nổi nữa. Cho dù hôm nay em không đồng ý, anh cũng sẽ trói em đưa vào nhà thờ.”

“Anh…đáng ghét.” Mặt Huân Y đỏ bừng lên.

“Đồng ý với anh đi!”

Hai mắt Huân Y nhìn hắn với vẻ thâm tình, dưới cái nhìn chăm chú của hắn, cô nhẹ nhàng gật đầu.

Trên bãi cỏ vang lên tiếng vỗ tay cùng tiếng cười nói vui vẻ.

Phí Dạ hôn thật sâu lên môi Huân Y, rất lâu vẫn không buông ra…

Cuối mùa thu, khu vui chơi tuyệt đẹp được giăng bởi hàng cây lá đỏ.

Trên bãi cỏ xanh um rộn vang tiếng nói cười. Mấy chiếc xe hơi xa hoa đỗ ở phía xa, còn dưới tán cây lá đỏ là một đám người lớn, trẻ con đang huyên náo.

Khó có dịp họ được tụ họp một nơi thế này, bởi vậy giây phút này càng có vẻ náo nhiệt.

Đó là cả nhà Hoắc Thiên Kình, có Hoắc lão phu nhân, Hoắc phu nhân, Hoắc Thiên Kình, Úc Noãn Tâm, còn thêm cả hai đứa nhỏ sinh đôi. Có điều, hai đứa nhỏ kia giờ đã sáu tuổi. Hoắc Quân Nghị càng ngày càng giống Hoắc Thiên Kình, quả thực là từ một khuôn đúc ra. Còn Hoắc Tư Khuynh, tuy rằng là song sinh với anh trai nhưng lại đang có thiên hướng giống Úc Noãn Tâm, dịu dàng, e lệ như một cô công chúa. Đương nhiên cũng không thể thiếu gia đình Lôi Dận, có Lôi Dận, Mạch Khê cùng Lôi phu nhân, và cả đám trẻ con nữa…

Nói đến Lôi Dận thì quả thực về mặt con cái đã thắng Hoắc Thiên Kình. Lúc trước chỉ có một đứa con trai hắn


XtGem Forum catalog