đã kiêu hãnh lắm rồi, có điều, trong ba năm lại đây, Mạch Khê lại sinh thêm cho hắn hai cô con gái, à không, nói đúng ra là hai cô con gái sinh đôi. Hai cô bé được đặt tên là Lôi Lăng Mạch và Lôi Lăng Khê, tên này là được tách từ tên Mạch Khê ra. Hai cô bé này không giống như đôi song sinh nhà Hoắc Thiên Kình, càng lớn càng giống nhau như đúc. Cả hai giống Mạch Khê ở màu tóc đen hung, cực kỳ xinh đẹp, như hai con búp bê pha lê vậy, nhưng đôi mắt thì lại giống hệt Lôi Dận, là sắc xanh lục thâm thúy.
Xem ra Lôi Dận rất được hưởng phúc về mặt con cái. Lôi Túc Kiêu giờ đã ba tuổi, thằng bé hoàn toàn là phiên bản của Lôi Dận. Tính tình nó cũng y hệt, thỉnh thoảng có chút ngỗ nghịch, lạnh lùng, một câu không nói nhưng lại đi ra chọc chọc, véo véo hai cô em gái mới một tuổi, sau lại liến thoắng như ông cụ non vậy.
Nơi họ đến hôm nay chính là khu vui chơi do Lôi Dận tỉ mỉ lựa chọn. Vì để lũ trẻ được an toàn, lại được chạy nhảy thỏa thích, Lôi Dận đã bao trọn khu vui chơi này, chỉ có nhà mình đến.
Ngoại trừ hai nhà kia ra thì còn có gia đình Phí Dạ. Nói là gia đình vì có Phí Dạ cùng Huân Y, có điều…Huân Y cũng đã làm mẹ, cứ nhìn vào cái bụng gồ lên kia là có thể thấy được. Phí Dạ đối xử với cô phải nói là ngoan ngoãn phục tùng, chăm sóc cẩn thận.
Đương nhiên, còn có Kỳ Ưng Diêm cùng Nhiếp Thiên Luật. Hai người này cũng tìm được tình yêu của mình, tuy nhiên quá trình thì buồn có vui có, có chuyện dở khóc dở cười, có cảm động rơi lệ.
Mấy người đàn ông đang bận rộn chuẩn bị ăn BBQ, hoàn toàn không khiến mấy bà xã nhúng tay vào. Ở đây chỉ còn lại hình ảnh mấy ông bố đang tán gẫu vui vẻ, thỉnh thoảng đùa với các con.
Hoắc Quân Nghị cùng Lôi Túc Kiêu khoác vai nhau đi đến trước mặt Hoắc Thiên Kình và Lôi Dận, tò mò nhìn hai người đang làm đồ ăn.
Từ sau khi có Lôi Túc Kiêu, Hoắc Quân Nghị cũng không chơi đùa với Hoắc Tư Khuynh nữa. Thằng bé luôn cho rằng, lúc nào cũng loanh quanh bên một đứa con gái thì không còn khí phách đàn ông nữa, thế nên, nó quay ra chơi cùng Lôi Túc Kiêu, tuy rằng đôi khi Lôi Túc Kiêu cũng có vẻ nghỗ nghịch, lạnh te.
Tiểu Túc Kiêu lên tiếng trước…
“Ba, Kiêu nhi có thể giúp ba làm gì không?” Hẳn là đã chơi đùa mệt rồi, thằng bé ngồi ngay ngắn trên bãi cỏ, nghiêng nghiêng đầu như một ông cụ non được đào tạo bài bản hẳn hoi.
Lôi Dận nhổm người dậy, nhìn bộ dáng con thì ngồi xổm xuống, mỉm cười, nói: “Ừm, trước mắt Kiêu nhi còn chưa đủ cao, chờ Kiêu nhi lớn thêm một chút là có thể giúp ba.”
“Ba nuôi, con đủ cao không ạ? Con có thể giúp ba nuôi và ba.” Lôi Dận nhìn Quân Nghị, cũng cưng chiều mà cười, lại quay đầu nhìn Hoắc Thiên Kình, “Này, mình cảm thấy, con cậu về sau còn cao hơn cậu một cái đầu.”
“Cao tới mức đó để thành người khổng lồ à!” Hoắc Thiên Kình nghe vậy thì cười cười, bàn tay to vỗ nhẹ trên đầu Quân Nghị cùng Túc Kiêu, “Hai thằng quỷ các con đi chơi chỗ khác đi, chỗ này các con không giúp được gì đâu.”
Tiểu Túc Kiêu nhíu nhíu mày, đúng kiểu điển hình của một soái ca. Nó nghiêm túc nhìn Lôi Dận và Hoắc Thiên Kình, “Khi nào thì con cao được ạ?”
“Túc Kiêu, em phải lớn bằng tuổi anh đây này, hiểu không?” Hoắc Quân Nghị lại nghiêm túc thay họ trả lời.
“Á, sao phải chờ lâu vậy.” Túc Kiêu lắc lắc đầu, còn thở dài ra.
Bộ dáng của hai thằng nhóc khiến tất cả mọi người đều nở nụ cười.
“Túc Kiêu, Quân Nghị, các con đừng quấy rối nữa, mau tới đây đi.” Mạch Khê gọi một tiếng.
“Ba… Ba…” Tiểu Lăng Mạch cùng Tiểu Lăng Khê lanh lảnh gọi Lôi Dận.
Đều nói con gái là người tình cuối cùng của cha, những lời này không hề sai chút nào. Lôi Dận vừa nghe thấy hai con gái gọi thì lập tức bỏ hết việc trong tay xuống, đến trước mặt hai con, mỗi tay ôm một đứa vào lòng, cưng chiều nhìn chúng, “Con gái ngoan, muốn ăn gì nói với ba nào.”
“Muốn ba ôm thôi…”
“Ừ, ba ôm…”
Hai con bé nổi tiếng bám người, nhất là thích quấn lấy Lôi Dận, thấy thế thì Lôi Dận lại càng không buông tay.
Mạch Khê thấy thế liền lắc đầu, “Trong mắt hai con bé này cũng chỉ có ba chúng thôi.”
“Lôi Dận, cậu còn một cô con gái nữa đấy, chẳng lẽ không ôm sao?” Kỳ Ưng Diêm đứng một bên, uể oải giễu cợt, chỉ chỉ Lôi Dận về hướng Mạch Khê.
“Ưng Diêm, anh thật đáng ghét, còn nói bậy thì không cho anh ăn đồ nướng nữa.” Mạch Khê đỏ bừng mặt.
Phí Dạ đứng một bên cũng cúi đầu cười, “Ưng Diêm nói cũng đúng mà.”
“Phí Dạ, cả anh cũng bắt nạt tôi phải không hả? Huân Y à, đêm nay đừng về, không cần để ý đến anh ta nữa.” Mạch Khê cố ý nói.
Phí Dạ vừa nghe thế đã nóng nảy, vội vàng kéo Huân Y đến bên cạnh, như thể chỉ sợ cô bị Mạch Khê làm hỏng vậy.
Úc Noãn Tâm thì lại dịu dàng cười, “Em nói này, các anh còn trẻ con hơn cả mấy đứa nhỏ đó. Nhìn các con xem, đều rất hiểu chuyện, còn các anh thì lại mồm miệng không ngừng nghỉ.”
Mọi người cười ha ha.
Tiếng nói của Hoắc Quân Nghị vang lên, như một ông cụ non…
“Ba nuôi, con hỏi ba một chuyện.”
Lôi Dận cười nhìn nó, “Chuyện gì mà nghiêm túc vậy?”
Hoắc Quân Nghị nhìn hai cô bé như búp bê pha lê trong lòng hắn, chỉ chỉ, “Con nghĩ, về sau phải cưới một trong hai em ấy mới được..”
Á…
Lôi Dận sử
