như đang truyền đạo vậy _ __,
Mông màu xanh, chẳng phải rất sáng tạo sao, các người có ý kiến gì về chuyện đó? Các người chẳng phải cũng từng một thời mông màu xanh sao >o
Hai chị em họ kẻ tung người hứng một hồi rồi đứng dậy bảo là chán, bắt tôi gói con heo vào túi và cùng họ "đi loanh quanh cho vui". Trên đường đi cũng không thèm dòm ngó gì đến tôi; dường như là tôi đã thực sự quay về thân phận tài xế ban đầu thì phải T3T.
Vào sâu hơn thấy càng nhiều người hơn. Hóa ra hôm nay có buổi biểu diễn của một ca sĩ nổi tiếng nào đó, vì thế nên cái công viên này mới được đông đúc như vầy...
Tôi, do mải mặc cảm về thân phận, quay đi quay lại đã chẳng nhìn thấy Tú Anh và nhóc Thiên đâu cả.
Thằng bé dắt cô ấy của tôi đi mất rồi?!
-----đường phân cách cho kẻ địch Hai xuất hiện-------
C8
Tôi nhận ra được tiếng hét của cô ấy trong hàng trăm tiếng hò hét xung quanh, có lẽ bởi tiếng hét của cô ấy có đặc trưng là rất "thé"...
- Hoàng Quân! Hoàng Quân! Hoàng Quân!
- Cảm ơn các bạn đã ủng hộ cho liveshow từ tiện của ca sĩ Hoàng Quân - Tên MC bước lên sân khấu - Buổi diễn đến đây là kết thúc, xin hẹn gặp lại các bạn vào lần sau...
Cô đang cõng nhóc Thiên, chen lấn trong đám đông, vẫn luôn mồm gào thét cái tên "Hoàng Quân".
Nhân vật trọng đại nào đây, sao tôi chưa từng nghe nhỉ? _ _,,
Tôi tiến đến kéo cô ấy ra: - Đi thôi!
- Anh không được tự tiện cầm tay con gái như thế! - thằng nhóc hỗn láo chỉ thẳng vào mặt tôi, khuôn mặt tỏ ra hình sự. Chú em đang ôm cổ bạn gái anh, anh còn chưa thèm nói đấy!
- Nhóc Thiên bảo anh của nhóc sắp đón rồi.
- Thì cứ vứt nó ở đây đi - Tôi bực bội nhìn vào đôi tay nhỏ xíu đang vòng qua cổ Tú Anh. Con trai con đứa gì, mới bé tí mà đã... >“<
- Cậu nói nhảm gì thế? - Cô ấy đá tôi một phát - Đợi chút đi, anh nhóc sắp xong rồi mà - quay đầu sang - đúng không nào?
- Vâng ạ! - Thằng nhóc cười híp mắt, giả tạo >“<; nhân lúc cô ấy không để phòng, nó áp cái má phúng phính của nó vào cái má đáng yêu của Tú Anh. Cái thằng cơ hội này!
Nhưng mà cô ấy vẫn để yên cho nó làm thế, lại còn mỉm cười thích thú nữa chứ!
- Để tớ cõng Thiên cho! - Tôi tách hai cái má kia ra khỏi nhau.
- Tự nhiên anh cõng em làm gì? - Nó tỏ vẻ dè chừng, bám chặt vai Tú Anh.
- Anh thích cõng chú mày, được chưa?
- Eo đúng là cái đồ bê đê!
Ặc =="... Tổng thể tôi có gì bất thường không, tại sao thằng bé này cứ liên tục nói tôi là "bê đê"?
Chúng tôi và thằng bé ngồi ở gốc cây gần đó, chờ đợi. Hơn ba mươi phút rồi...
Tôi bắt đầu nghĩ tới khả năng thằng nhóc là trẻ cơ nhỡ, vì làm gì có phụ huynh nào lại để con mình lang thang trong công viên, tô tượng với người lạ, xúc phạm sâu sắc nhân cách cao đẹp của người khác,... đâu?
Một thanh niên khá là cao, đầu đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm, bước chậm về phía chúng tôi. Anh ta nhìn ngó xung quanh, quan sát một lượt rất kĩ càng rồi bỏ kính ra.
Nếu đem tôi ra làm mốc để so sánh thì anh ta cũng có thể coi là đạt tới điểm đẹp trai (tôi rất tự tin về vẻ ngoài của mình ^^~).
- Cảm ơn hai người đã trông nhóc Thiên - Anh ta nói.
Vậy ra đây chính là vị anh trai trong truyền thuyết rồi.
– Anh xong sớm thế? – Nhóc Thiên đứng dậy, bĩu môi; Tú Anh phủi quần cho nó (cô ấy sờ mông nó kìa T,T).
– Ranh con, không xong sớm để mày hành hạ em gái xinh đẹp này à? – Anh ta cốc đầu thằng bé.
Hà hà, suốt từ nãy tức nó lắm cơ mà không làm gì được; giờ thì nó bị đánh rồi, tôi tiểu nhân đắc chí cuối cùng cũng khuây khỏa được vài phần.
“Em gái xinh đẹp”, là chỉ Tú Anh à? Hai người này, anh em một nhà có khác…
– Hì hì không sao đâu ạ, nhóc Thiên dễ thương lắm! – Cô ấy xoa đầu thằng bé.
– Ừm… – Anh ta nhìn Tú Anh đầy tình ý – Thằng bé dễ thương y hệt anh của nó ấy mà…
Hự, đây gọi là gì, tự tâng bốc bản thân ư? Lại còn dám nhìn chằm chằm vào Tú Anh, đúng là đồ háo sắc!
– Vậy anh mời em đi ăn cơm – Anh ta mỉm cười, nghiêng đầu; nhóc Thiên cũng phối hợp rất ăn ý, gật lấy gật để.
– Ăn cái gì mà ăn?! Cảm ơn đủ rồi! – Tôi đứng chắn trước mặt anh ta, kéo Tú Anh dậy.
Không biết còn có tôi ở đây à, anh định dụ cô ấy đi ăn để làm gì? Ánh mắt đưa tình của anh là sao?… Những câu hỏi này, không cần hỏi tôi cũng biết thừa đáp án. Hắn với em trai của hắn, cứ thấy con gái nhà người ta đáng yêu là lại bâu vào mà!
– Ồ em đi cùng bạn à? – Anh ta tỏ vẻ nuối tiếc – Vậy thì, thôi hẹn khi khác…
– Từ giờ đến hết đời không rảnh! – Tôi ngắt lời. Ha há há, tôi mới nói linh tinh cái quái gì thế __ ___!
Anh ta ngạc nhiên nhìn tôi.
Nhóc Thiên ngơ ngác nhìn tôi.
Tú Anh há hốc mồm, nhìn tôi.
…Khó xử quá =.=
Anh ta đánh mắt sang Tú Anh, cười đầy ý vị – Không ngờ nhìn em còn trẻ con thế này mà đã… Hầy, thôi, không làm phiền hai người nữa – Anh ta thở dài, rút ra một mẩu giấy và cây bút – Để cảm ơn, anh sẽ kí tặng một chữ cho em gái xinh đẹp…
Dù rất muốn hiểu tại sao anh ta lại “kí một chữ” vào mẩu giấy rách rồi đưa nó cho cô ấy “để cảm ơn”, nhưng thực sự tôi- chả- hiểu- gì- cả?
Tú Anh cũng lơ ngơ, cầm lấy mẩu giấy rách của anh ta, săm soi một hồi:
– À… Sao lại kí tặng ạ?
– Chẳng phải fan hâm mộ thường mong có đư
