Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327502

Bình chọn: 7.5.00/10/750 lượt.

anh xoay người dựa vào nham thạch, quần áo tác chiến đã hoàn toàn ướt đẫm, anh giơ tay lên nhìn đồng hồ.

Đã là tám giờ tối, hai mắt anh tối sầm có phần thất vọng, vốn là muốn cùng mừng sinh nhật cùng bé con, xem ra đêm nay không thể nào trở về.

Vốn là anh dự định thời gian hai ngày là đủ rồi, nhưng mà vì xác định vị trí cụ thể của anh trai tốn hết hai ngày thời gian, buổi tối hôm nay mới có thể hành động.

Không biết trong lòng bé con sẽ nghĩ như thế nào, anh cười khổ, trở về còn phải đi dỗ dành cô thật tốt.

“Cậu còn cười được.”

Khương Hạo tựa vào bên cạnh anh hừ lạnh.

Thiệu Tử Vũ nhìn anh liếc mắt một cái.

“Khi nào thì hành động?” Đội đột kích này là do anh mang theo, đối với loại tác chiến thần tốc trên mặt đất anh rất có kinh nghiệm.

“Mười hai giờ.” Khương Hạo nhìn bầu trời, xem ra trận mưa này sẽ không ngừng, vừa vặn có thể lợi dụng thời tiết này mà hành động, tiếng súng cũng dễ dàng che giấu, nếu có thể không bị thương lặng lẽ cứu người ralà tốt nhất.

Anh nói xong lại nhìn một công xưởng sâu trong rừng cây.

“Ừ” Thiệu Tử Vũ gật đầu, anh tin tưởng thằng nhóc này nó năng lực chỉ huy.

“Không cần vui mừng quá sớm, không chừng trên đảo ma túy này có hơn trăm người, còn còn là người trên tay đều có súng, chúng ta vừa muốn cứu người vừa muốn an toàn rút lui vừa muốn đảm bảo không có thành viên bị thương, độ khó rất lớn.”

Sắc mặt Khương Hạo có chút nghiêm túc, tuy bọn họ đều mặc áo chống đạn lại mang theo vũ khí đạn dược tiên tiến nhất, nhưng dù sao cũng không quá quen thuộc với nơi này, mà mấy công xưởng ma túy này trong đó đều có quan hệ, nếu không thể đúng lúc rời khỏi sẽ cực kỳ phiền phức.

“Tôi tin tưởng cậu.”

Thiệu Tử Vũ cũng không phải cố tình khen ngợi anh, trên phương diện chỉ huy anh quả thật có bản lãnh, đây cũng là nguyên nhân anh tìm tới cửa, cho anh dẫn đội phần thắng sẽ lớn hơn.

“Hừ, khen tôi cũng vô dụng.”

“Không phải khen, là khích lệ nếu như những người này cũng không thể làm khó được thì cậu đừng ngồi ở vị trí này nữa.”

“Cậu”

Khương Hạo trừng mắt nhìn anh, sau đó không lên tiếng, anh nghe được tiếng bước chân phía đằng xa, mặc dù mưa to nhưng anh vẫn nhạy cảm nghe được tiếng bước chân dồn dập.

“Đội trưởng, thuyền bị cuốn đi rồi.”

Lý Cường thở hổn hển mở miệng, lúc cậu đến đã không nhìn thấy bóng dáng chiếc thuyền, cậu tìm dọc theo bờ biển mấy km cũng không gặp, đoán chừng đã trôi ra biể rộng rồi.

“Mẹ nó.”

Khương Hạo lấy cái mũ trên đầu ra để mưa dội lên đầu cho tỉnh táo một chút, lần này phiền phức, bây giờ không chỉ phải cứu người, rút lui, còn phải cướp thuyền.

Cặp mắt Thiệu Tử Vũ tối sầm một chút, tình huống hiện tại thật tệ.

“Xem ra hành động của chúng ta cần phải tiến hành trước, thừa dịp mưa to gió lớn mà hành động.” Nếu mưa lớn hơn bọn họ càng thêm phiền phức.

“Ừ, chúng ta phân hai đội hành động, cậu đi cướp thuyền, tôi đi cứu người.” Thiệu Tử Vũ mở miệng, không còn cách nào chỉ có thể chia ra hai đội hành động.

Khương Hạo nhìn anh một cái, đi cứu người nguy hiểm lớn hơn, mà còn phải lục soát toàn bộ công xưởng, đúng là không còn cách nào, anh không quen biết Thiệu Tử Mục, ngay cả ảnh chụp cũng không có Thiệu Tử Vũ đi là tốt nhất.

“Ừ, cậu cẩn thận.”

Năng lực chỉ huy của Thiệu Tử Vũ anh đã thấy qua cũng không có gì lo lắng.

“Ừ”

Khương Hạo triệu tập một đội đột kích, sau khi phân chi nhiệm vụ, mỗi đội tách ra hành động.

“Kỳ Kỳ, làm sao lại không vui?” Ăn cơm xong Mễ Đóa lái xe cùng Lam Kỳ đi dạo vòng vòng thành phố.

“Không có, chỉ là không muốn ở nhà.” Chuyện của Lý Hạo bị Mễ Đóa nói toạc ra làm cô cảm thấy cực kỳ không tự nhiên, nhất là nhìn thấy bộ dáng nhiệt tình của cha mẹ già đối với hắn.

“Vậy chúng ta đi nơi nào?” Mễ Đóa hỏi, vốn cô cho rằng hôm nay Lam Kỳ sẽ hẹn hò cùng Thiệu Tử Vũ, nhưng đến giờ còn không có động tĩnh, cô có thể thông cảm nguyên nhân Lam Kỳ không vui.

“Tùy tiện đi dạo một chút.”

Lam Kỳ nhìn chằm chằm mặt đường xuất thần, cô không dám nói nhiều, sợ nói nhiều sẽ không thể che giấu thất vọng cùng đau đớn trong lòng, Thiệu ngốc không có tới, ngay cả một cú điện thoại cũng không có, hơn nữa đã qua 12 giờ đêm, nguyện vọng của cô cũng không có thực hiện được.

Vừa rồi cô ước nguyện chính là anh đột nhiên xuất hiện mừng sinh nhật cùng cô, xem ra đã mất linh.

Lúc này điện thoại di động cô vang lên, cô lập tức cầm lấy điện thoại.

“Alo”

“Lam Kỳ”

“Học trưởng Dung”

Giọng nói Lam Kỳ trầm xuống, cô còn nghĩ là anh, thì ra là học trưởng Dung.

“Lam Kỳ, hôm nay là sinh nhật em, có thể mời em cùng đi ăn tối không?”

Trong điện thoại Dung Bạch minh mềm mại mở miệng, hai ngày nay tuy anh không có gặp mặt Lam Kỳ, nhưng là thường xuyên trò chuyện, hôm nay anh vốn nghĩ hẹn cô sớm một chút, nhưng mà hội nghị bị trễ một chút.

“Không được, em ăn tối rồi.”

Lam Kỳ lễ phép cự tuyệt, hai năm rồi bọn họ không có liên lạc, không ngờ anh còn nhớ rõ sinh nhật của cô……Hai mắt cô có chút ướt át.

“À, vậy có thể gặp mặt hay không? Anh có quà tặng em.”

Giọng nói Dung Bạch Minh tràn ngập chờ mong.

Lam Kỳ điều chỉnh cảm xúc một chút.

“Cảm ơn học trưởng, tối h