Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327194

Bình chọn: 9.00/10/719 lượt.

thật sâu sắc, về sau em lần lượt xuất hiện trước mặt anh, cố ý tiếp cận anh, anh thừa nhận, lúc đó tuy bề ngoài anh xem ra khiêm tốn, thật ra nội tâm tự phụ, không biết có phải vì vậy hay không cho nên em mới dần dần xa cách anh? Con người đầy sức sống và nụ cười đầy sảng khoái của em đã in sâu vào đáy lòng anh, như thế nào cũng không xóa được.”

“Lam Kỳ, anh thật sự thích em, cho anh một lần cơ hội nữa được không? Hiện tại liền đến lượt anh theo đuổi em, mỗi ngày chờ em có được hay không?”

Lam Kỳ không dám đối diện ánh mắt thâm tình cùng chờ mong của Dung Bạch Minh, anh ta là người đàn ông đầu tiên nói với cô những lời tâm tình êm tai như vậy, nhưng mà lời anh nói không phải là thứ cô muốn nghe, tận sâu trong đáy lòng cô muốn một người khác nói cho cô nghe. “Hehe *cười gian* muốn anh Thiệu nói chứ gì, anh Thiệu đâu, lăn ra đây nhanh, chị Lam muốn nghe tuyên ngôn tình yêu kìa”

“Thật xin lỗi học trưởng, em đã có người trong lòng rồi.”

Nếu hôm nay anh ta đến nói chuyện này, như vậy liền nói rõ ràng mọi chuyện đi.

Vẻ mặt Dung Bạch Minh nháy mắt cứng đờ, hai mắt chăm chú nhìn chằm chằm Lam Kỳ, dường như muốn từ trong mắt cô nhìn ra có phải cô đang nói dối hay không, sau cùng anh cười khổ một tiếng, bộ dáng của cô không giống như đang nói dối.

“Anh có thể hỏi em một chuyện không?”

“Ừ”

Lam Kỳ gật đầu.

“Năm đó tại sao đột nhiên đối với anh liền lạnh nhạt? Nếu không phải là vì chuyện của Nhiễm Khả vậy nguyên nhân là gì?” Đây là chuyện mà mấy năm nay anh vẫn khôn nghĩ ra.

Đôi mắt Lam Kỳ rũ xuống, cô cảm thấy nên nói thật với Dung Bạch Minh, nếu không thì anh ta vẫn sẽ ôm lấy ảo tưởng với cô.

“Khi đó em coi anh là bóng dáng của một người khác, về sau phát hiện thật ra hai người không giống nhau.” Nói thật, Dung Bạch Minh cùng Thiệu ngốc một điểm cũng không giống nhau, cô biết như vậy là cực kỳ đả kích người khác, nhưng đây là sự thật, cô không muốn lừa gạt anh ta.

Dung Bạch Minh cầm hộp nhẫn trong tay nắm thật chặt sau đó buông ra.

“Anh biết rồi.”

Anh vẫn muốn biết nguyên nhân, hoá ra là như vậy, anh không cam lòng nhưng không có cách nào khác, chỉ có thể trách anh xuất hiện chậm, tim của cô đã sớm đem tặng cho người khác.

“Anh ta là ai?”

Anh muốn biết người đàn ông chiếm được tình yêu của cô.

“Học trưởng đã gặp qua anh ấy.”

Lam Kỳ nhớ lại tình cảnh lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, còn có lần thứ hai, tuy hai người bọn họ không nói cái gì, nhưng Dung Bạch Minh chắc hẳn sẽ nhớ rõ anh.

“Là Thiệu Tử Vũ.”

Dung Bạch Minh cười khổ, anh nên sớm đóan được, lần đầu tiên anh tin tưởng lời nói của Nhiễm Khả nói bọn họ là anh em, lần thứ hai liền có thể thấy rõ, anh ta mạnh mẽ ôm cô, đó là chuyện đàn ông đối với phụ nữ mới có thể làm.

“Ừ”

Lam Kỳ gật đầu, cô thừa nhận cô thích Thiệu ngốc, mặc kệ anh có thích cô hay không, cô thích anh, thích dịu dàng chăm sóc của anh, không có khả năng tứ thoát ra được.

“Thì ra là như vậy, vậy anh nhận thua.”

Dung Bạch Minh thoải mái cười, nói xong câu này anh cũng cảm thấy được thoải mái, tuy trong lòng có chút đau, nhưng nhìn thấy cô hạnh phúc anh cũng vui vẻ, có lẽ đây là kết quả anh sớm dự tính được, chỉ là trong lòng anh không muốn thừa nhận, không muốn chết tâm, hiện tại Lam Kỳ đã nói rõ ràng, anh cũng nên như vậy chết tâm.

“Thật xin lỗi học trưởng, em tin tưởng anh sẽ tìm được một cô gái càng tốt hơn.” Lam Kỳ nở nụ cười miễn cưỡng với anh, cô biết lời chúc phúc này có vẻ gượng ép, nhưng mà cô thật sự không tìm được từ gì thích hợp để nói, trước kia cô tùy hứng, cảm thấy suy nghĩ của người khác không liên quan gì đến cô, nhưng mà hiện tại cô cũng niếm trải được mùi vị đau khổ của việc yêu đơn phương, nên cô hi vọng anh có thể được tốt.

“Có thể đi.”

Dung Bạch Minh gật đầu, mấy năm nay ánh mắt anh đều đặt trên người cô, chưa bao giờ để ý đến phụ nữ khác, đoán chừng một đoạn thời gian nữa cũng không thể.

“Lam Kỳ, anh có thể nhờ em giúp một chuyện không?” Trong đôi mắt Dung Bạch Minh mang theo một tia cầu xin.

“Được”

Lam Kỳ gật đầu, nếu như có thể giúp cô nhất định giúp.

“Anh muốn em giúp đi một chuyến cùng với anh đến thành phố S.”

“Đi thành phố S?” Lam Kỳ kỳ lạ, cô không nghĩ tới thỉnh cầu của Dung Bạch Minh lại là cái này, cô nhớ hình như thành phố S là quê nhà của anh ta, vì cái gì muốn cô đi cùng?

“Anh muốn em đi cùng gặp bà nội anh một lần, mấy năm nay anh vẫn xem em là bạn gái kể cho bà nội nghe, cho nên bà muốn gặp em, gần đây sức khỏe bà nội anh không được tốt.”

Dung Bạch Minh cảm thấy tình huống hiện tại nói ra có chút không thích hợp, nhưng mà anh không nghĩ ra được cách khác, bà nội đã xem qua ảnh chụp của Lam Kỳ.

Lam Kỳ nhìn vẻ mặt thành khẩn của Dung Bạch Minh, suy nghĩ một hồi gật đầu, cũng được, cô cũng muốn ra ngoài giải sầu, chỉnh đốn lại suy nghĩ rối loạn của bản thân một chút.

Thấy cô gật đầu, Dung Bạch Minh yên tâm.

“Vậy thì tốt, ngày mai anh tới đón em.”

“Ừ”

Lam Kỳ cười cười, có lẽ như vậy áy náy đối với Dung Bạch Minh sẽ cảm thấy vơi bớt một chút.

“Kỳ Kỳ, cậu thật sự muốn cùng Dung Bạch Minh đi về nhà anh ta?”

Sáng sớm trong phòng làm


XtGem Forum catalog