ộng thì đã nhận được điện thoại của Tịch Minh.
“Alo, chuyện gì?” Thiệu Tử Vũ có chút không vui, vốn là anh muốn gọi điện thoại cho bé con, không nghĩ tới thằng nhóc thối Tịch Minh kia lại gọi điện thoại cho anh trước.
Mấy ngày nay điện thoại di động của anh đều tắt máy, anh sợ bé con hiểu lầm.
“Nói một tiếng cho cậu biết, hiện tại cô gái nhỏ cùng người khác đang bỏ trốn tại sân bay.” Tịch Minh thấy anh nhận điện thoại thở dài một hơi nhẹ nhõm, hai ngày trước điện thoại của anh gọi không được, hoàn hảo, hiện tại lại có thể kết nối.
“Cậu có ý gì?” Thiệu Tử Vũ cảm thấy thằng nhóc thối này sáng sớm hẳn là không thích nói đùa.
“Cậu không tin tớ? Chờ, tớ gởi hình cho cậu.” Tịch Minh nói xong cúp điện thoại đem hình vừa chụp gởi qua.
Gởi xong hình, anh và đoàn người đi đăng ký, nếu tên nhóc kia đã biết chuyện vậy thì anh liền không cần quan tâm nữa.
Đợi sau khi trở về trêu chọc anh, về sau dù anh có tự tin bản lãnh tán gái tốt như thế nào vẫn là giám sát chặt chẽ người phụ nữ của mình.
Trong phòng nghỉ ở bộ đội, Thiệu Tử Vũ nhìn ảnh chụp trong di động vừa được gởi qua, hai mắt tối sầm, tuy khoảng cách chụp có phần xa, nhưng anh chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn ra được người mặc bộ đồ thể thao màu hồng chính xác là bé con, người đàn ông cười vui vẻ bên cạnh là Dung Bạch Minh.
Anh tắt ảnh chụp, lập tức gọi điện thoại cho Lam Kỳ.
“Thực xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện đang khóa máy, xin….”
Nghe đến giọng nói kia, Thiệu Tử Vũ liền đưa tay tắt điện thoại, chắc là đang làm thủ tục đăng ký.
“Tiểu Lý” Anh gọi lớn.
Tiểu Lý lập tức từ bên ngoài chạy vào, vẻ mặt khẩn trương, đã xảy ra chuyện gì? Từ khi cậu theo thủ trưởng đến bây giờ vẫn chưa hề nghe anh gọi cậu lớn tiếng như vậy.
Thiệu Tử Vũ nhìn Tiểu Lý một cái, sau đó lại đưa ánh mắt nhìn về phía điện thoại di động.
“Tiểu Lý có một nhiệm vụ giao cho cậu.”
“Dạ”
Nhìn vẻ mặt của thủ trưởng cậu không yên, bọn họ vừa mới theo tiểu đội đặc chủng trở về, liều mạng một buổi tối, hiện tại lại có nhiệm vụ.
“Cậu qua đây.”
Tiểu Lý đi tới, Thiệu Tử Vũ đem chuyện phải làm nói vào bên tai cậu ta.
“Cái này”
Tiểu Lý há to mồm, khó có thể tin. Nhiệm vụ này? Từ trước đến nay cậu chưa có tiếp nhận qua.
“Có thể hoàn thành hay không?”
Nhìn thấy Tiểu Lý thất thần, Thiệu Tử Vũ lại hỏi.
“Nếu như không thể, về sau cậu cũng đừng đi theo tôi.” Anh lại bỏ thêm một câu.
Tiểu Lý lập tức phấn chấn tinh thần.
“Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.”
Đây chính là chuyện liên quan đến tiền đồ sau này, cậu dám nói không sao, cậu chưa bao giờ biết thì ra thủ trưởng cũng có một mặt đen tối như vậy.
“Tìm vài người bạn thân của cậu đi.”
Thiệu Tử Vũ mở miệng.
“Rõ”
Tiểu Lý chào một cái rồi xoay người bước nhanh ra ngoài.
Khoang hạng nhất trên máy bay, vị trí rất rộng rãi, Lam Kỳ thoải máy đeo tai nghe vào nghe nhạc, Dung Bạch Minh bên cạnh đang xem tờ báo kinh tế và tài chính.
Nghe mười mấy bài hát Lam Kỳ cảm thấy có chút không thích hợp, đều đã qua một tiếng, máy bay như thế nào còn chưa cất cánh?
“Xin lỗi, như thế nào còn chưa cất cánh?”
Cô ngăn một nữ tiếp viên hàng không lại hỏi.
Nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp cười lễ phép với cô một cái.
“Thật xin lỗi tiểu thư, vừa nhận được tin thời tiết buổi sáng, có thể sẽ gặp bão, nên phải cất cánh trễ một tiếng.”
Nữ tiếp viên hàng không nói xong liền vội vàng rời đi, Lam Kỳ cảm thấy khó chịu, hẳn là phải trễ giờ.
Không có cách nào khác, loại tình huống này chỉ có thể chờ, vì thế cô nhắm mắt lại ngủ.
Ước chừng qua vài phút sau, cô nghe được một trận tiếng bước chân dồn dập, mở mắt ra thì nhìn thấy vốn là lối đi nhỏ trống trãi bị hơn mười người lính chiếm cứ, bộ dáng giống như tùy lúc có thể hành động.
Lam Kỳ kinh ngạc một chút, đây là cái tình huống gì, cô cảm thấy có thể trên máy bay đã sảy ra chuyện.
“Các vị hành khách, chúng tôi vừa mới nhận được tin tức, trên máy bay có khả năng có phần tử khủng bố lẫn vào, xin mọi người không cần hoảng sợ, đưa chứng minh thư phối hợp kiểm tra, chúng tôi đảm bảo mọi người sẽ được an toàn.” Trên máy bay một nữ tiếp viên hàng không mở miệng.
Vốn là hành khách bị kinh sợ lại hốt hoảng một hồi, một đám người lấy ra chứng minh thư phối hợp kiểm tra.
Hoá ra là như vậy, Lam Kỳ hiểu rõ, vừa rồi cô cảm thấy vẻ mặt nữ tiếp viên hàng không kia có phần kỳ lạ, thì ra là nguyên nhân này, đây mới là lý do vì sao máy bay chậm chạm không cất cánh.
Nghĩ tới phần tử khủng bố, cô lập tức nhớ tới trên TV đưa tin tức hoàn cảnh tràn đầy máu tanh, thật kinh khủng, cô có phần sợ hãi.
“Không có chuyện gì.” Dung Bạch Minh cho cô một nụ cười an tâm, có lẽ không có việc gì, chỉ là có người thích đùa dai, trên TV, tạp chí đều là ví dụ.
Hàng sau từng người một lấy ra chứng minh thư, Lam Kỳ cũng lấy ra chứng minh thư trong túi phối hợp kiểm tra.
Rất nhanh sẽ đến lượt cô.
Người lính kia nhìn đến chứng minh thư của cô ánh mắt có chút kỳ lạ.
“Chính là cô ta, dẫn đi.”
“A” Lam Kỳ thiếu chút nữa té xuống ghế dựa, không có lầm chứ, như thế nào đem cô nhận thành phần tử khủng bố?
“Này, các anh bắt nhầm người rồi.”
L