Ring ring
Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327203

Bình chọn: 7.5.00/10/720 lượt.

y ngày nay anh đi làm cái gì hay không?”

Lam Kỳ không nói lời nào, anh đi làm chuyện gì cô cũng mặc kệ.

Nhìn đến bộ dáng của cô anh cực kỳ bất đắc dĩ.

“Anh đi đón hai người trở lại.”

“Người nào?”

Lam Kỳ vẫn là nhịn không được tò mò hỏi.

“Trong đó có một người em vẫn luôn muốn thấy.”

Hai mắt Lam Kỳ sáng lên.

“Có phải chị gái già của em trở lại hay không?”

Cô vui vẻ, nếu Thiệu ngốc hỏi như vậy nhất định là chị gái già, hiện tại cô muốn nhìn thấy chị ấy.

“Ừ”

Thiệu Tử Vũ gật đầu.

“Vậy chị ấy giờ đang ở đâu?”

Lam Kỳ nhìn biệt thự cực kỳ yên tĩnh, chị gái già chắn hẳn là không được an bày ở trong này, chẳng lẽ là về nhà? Không được, cô muốn về nhà nhìn chị gái già nhà mình một chút.

“Vậy em về trước.”

Quyết định đi, chị gái già đang ở nhà chờ cô.

“Chờ một chút.”

Thiệu Tử Vũ giữ chặt lại thân thể cô, anh hao tốn sức lực lớn như vậy đưa cô tới đây làm sao có thể cho cô đi dễ dàng như vậy.

“Làm gì!”

Hiện tại cô không muốn nói chuyện sinh nhật với anh, cô chỉ muốn trở về.

“Chị em chưa có về nhà.”

“Vậy chị ấy ở nơi nào?”

Lam Kỳ không nghĩ ra, chị gái già từ trước đến nay đều là người hiểu chuyện hiếu thuận, hiện tại trở về lại không về nhà thế thì đi nơi nào?

“Lúc trở về chị em có một chút chuyện.”

Thiệu Tử Vũ suy nghĩ tìm từ thích hợp.

“Chuyện gì?”

Lam Kỳ nóng nảy không thể nói với người trong nhà vậy thì nhất định là có chuyện lớn.

Thiệu Tử Vũ nhìn bộ dáng gấp gáp của cô, ánh mắt tối sầm một hồi.

“Muốn biết, trước hết nói cho anh biết em cùng Dung Bạch Minh định đi đâu? Không phải em đã nói không thích hắn ta?”

Nói nhiều như vậy, thật ra cái anh muốn hỏi nhất chính là chuyện này, nếu anh trực tiếp hỏi bé con cũng không nói đành phải dùng cách này.

“Thiệu ngốc chết tiệt, anh vậy mà nói điều kiện với em?”

Lam Kỳ phát điên, bây giờ là lúc nào mà anh còn hỏi cái này, hiện tại cô cực kỳ lo lắng cho chị gái già.

“Anh đảm bảo cô ấy không có chuyện gì, nhưng anh phải biết được đáp án.”

Thiệu Tử Vũ kiên trì.

“Bé con, ngoan, nói cho anh nghe, anh sẽ suy xét khi nào thì cho em gặp cô ấy.” Anh lại bỏ thêm một câu.

Lam Kỳ trừng mắt nhìn anh, Thiệu ngốc chết tiệt vậy mà dám uy hiếp cô.

“Có phải em nói sẽ để em gặp chị gái?”

Suy nghĩ một chút cô vẫn là cảm thấy nhận thua mới là hành động sáng suốt.

“Vậy phải xem biểu hiện của bé con.”

“Anh”

Lam Kỳ níu lấy quần áo Thiệu Tử Vũ, hiện tại người này như thế nào trở nên càng ngày càng đáng đánh đòn, bạo lực phát tiết một hồi, Lam Kỳ vẫn là chịu thua, đem chuyện cô cự tuyệt nhẫn cầu hôn của Dung Bạch Minh, chuyện đồng ý đi gặp bà nội của anh ta một lần nói ra, không còn cách nào, cô cảm thấy nếu cô không nói, Thiệu ngốc sẽ không cho cô gặp chị gái già.

Vốn là cho là chuyện Dung Bạch Minh cầu hôn cô có thể không nói, nhưng nghĩ lại vẫn là nói ra, ít nhất cô cảm thấy bản thân lấy lại được mặt mũi, là anh không để ý đến cô.

Giá trị thị trường của cô vẫn còn rất tốt.

Thiệu Tử Vũ nghe xong mím môi, không nghĩ tớ bé con được hoan nghênh như vậy, ngay cả nhẫn cầu hôn cũng có người tặng.

“Em nói xong rồi, anh mang em đi gặp chị gái đi.” Lam Kỳ trông mong hỏi.

Thiệu Tử Vũ đem cằm cọ xát cái trán của ccô.

“Làm tốt lắm, bé con.” Còn biết cự tuyệt người khác, nhưng đi cùng Dung Bạch Minh đến nhà hắn ta là không có khả năng.

“Em muốn gặp chị gái.”

Thấy anh còn chưa nhắc đến chuyện chị gái già, Lam Kỳ ra sức đẩy anh.

Cánh tay ôm lấy cô của Thiệu Tử Vũ đột nhiên buông lỏng, sắc mặt thay đổi một chút, tay cô chạm đến miệng vết thương củ anh.

“Anh sao vậy!”

Cảm thấy anh có cái gì không đúng, cô hỏi, vừa rồi cô cũng không có dùng nhiều sức, làm sao anh lại đột nhiên giống như là rất đau?

“Không có gì.” Thiệu Tử Vũ lắc đầu.

“Anh gạt em.”

Lam Kỳ cũng không phải là dễ gạt như vậy, vừa rồi cô đẩy cánh tay anh, sắc mặt anh xem ra rất đau.

“Anh không thoải mái?”

Thiệu Tử Vũ cười không nói lời nào.

“Anh không nói? Em tự xem.”

Nói xong Lam Kỳ liền động tay cởi quần áo của anh, có đau hay không cô cởi quần áo anh ra nhìn chẳng phải sẽ biết được hay sao.

Thiệu Tử Vũ cũng không ngăn cản cô để cho cô cởi nút áo anh.

Lam Kỳ cởi bỏ áo anh ra, phát hiện bên trong anh mặc một cái áo thun ngắn cùng màu với áo khoác, cô trực tiếp cởi áo khoác ra ssau đó liền trực tiếp nhìn thấy trên cánh tay anh đang quấn vài vòng băng gạc màu trắng thật dày, trên băng gạc còn có máu đỏ chảy ra, nhất định là vừa rồi cô dùng sức làm cho miệng vết thương bị nứt.

“Thiệu ngốc, như thế nào lại bị thương?”

Lam Kỳ đau lòng một hồi, anh bị thương như thế nào không nói sớm với cô, nếu cô biết sẽ không đẩy anh.

“Không có gì chỉ là chút vết thương nhỏ.”

Thiệu Tử Vũ mở miệng.

“Làm sao bị thương?”

Lam Kỳ hỏi, anh nói anh đi đón người, trở về liền bị thương, chẳng lẽ chỗ đón người kia rất nguy hiểm?

“Không cẩn thận té ngã.”

Thiệu Tử Vũ nhẹ nhàng mở miệng, thật ra thương thế kia là do cản đạn giúp Lam Vũ, anh không thể để cho chị gái cô gặp chuyện không may, không muốn để cô đau khổ.

“Gạt em.”

Lam Kỳ không cần nghĩ cũng biết đây không phải là té bị thương, nếu anh không nói cô đi hỏi c