ịnh không phải là Lam Vũ, cho tới bây giờ Lam Vũ cũng sẽ không thích cười, cũng sẽ không mặc váy xinh đẹp như vậy, lại càng không dịu dàng nói chuyện, nhất định là hắn đã hoa mắt, Lam Vũ không có khả năng sẽ như vậy, cũng sẽ không biểu hiện như vậy.
Nhiều năm tình cảm kia, Lam Vũ sẽ không phản bội hắn, sẽ không, cô hiểu anh đến mức nào kia chứ.
“Anh rể, chị gái già gặp chuyện không may đầu bị thương cho nên mới biến thành bộ dáng hiện tại.” Lam Kỳ thấp giọng giải thích, thật ra lời giải thích này chính cô cũng thấy miễn cưỡng.
Lý Hạo trong nháy mắt phản ứng kịp, cười khổ, hắn hiểu rõ rồi, hắn rốt cuộc hiểu rõ vì sao Thiệu Tử Mục làm như vậy, là muốn nhục nhã hắn, nhục nhã Lam Vũ.
Cảm xúc phẫn nộ bạo phát, hắn lôi kéo tay Lam Vũ đến trước mặt mình.
“Lam Vũ, em tỉnh táo một chút, em nhớ rõ anh là ai không, em nhớ rõ bản thân mình là ai không….Tỉnh tỉnh? Lam Vũ trước kia phối hợp ăn ý với hắn đi đâu, Lam Vũ ngoan ngoãn phục tùng hắn đi đâu rồi, cô đã nói sẽ trở thành điểm sáng chói mắt trong cuộc đời hắn, hiện tại lại trở thành một nét bút hỏng trong cuộc đời của hắn, hắn không chịu được.
“Chị. . .”
“Buông cô ấy ra.”
Hai giọng nói đồng thời vang lên, Lý Hạo bị một quyền nặng nề đánh trên mặt.
“Không có việc gì chứ?” Thiệu Tử Mục nhẹ nhàng trấn an cô.
Lam Vũ nhìn Lý Hạo một bên, sau đó nhìn Thiệu Tử Mục, vẻ mặt mờ mịt…..
“Chị, chúng ta về nhà đi.”
Lam Kỳ lôi kéo tay Lam Vũ liền rời đi, cô không thể để cho chị ấy ngốc ở đây, chị ấy bây giờ không phải Lam Vũ, mặc kệ chuyện gì cũng không phải là ý của chị ấy, sẽ làm tổn thương chính mình, sẽ tổn thương Lý Hạo.
“Không được đi.” Lý Hạo đột nhiên đoạt Lam Vũ từ tay Lam Kỳ, kéo cô qua, động tác rất thô lỗ.
“Buông cô ấy ra.” Thiệu Tử Mục xông lên lại đánh một quyền tới Lý Hạo, hai người xoay tròn đánh nhau.
“Chị….” Lam Kỳ kêu to, cô nhìn Lý Hạo ra tay, dùng sức quăng chị gái già, chị gái già liền té ngã trên mặt đất.
“Chị, không có sao chứ?” Máu…..Cô nhìn thấy máu đỏ tươi từ cái trán trắng nõn của chị gái già không ngừng trào ra.
“Tiểu Vũ” Thiệu Tử Mục đánh văng Lý Hạo ra, vội vàng ôm lấy Lam Vũ, trong mắt hiện lên toàn bộ là đau lòng.
Lý Hạo té xuống đất mở to miệng thở, ánh mắt dần dần u ám…..
“Anh đưa em đi bệnh viện.” Thiệu Tử Mục nhanh chóng ôm Lam Vũ chạy về phía bãi đậu xe.
Lam Kỳ nhìn vết máu trên tay, sau đó nhìn Lý Hạo té trên mặt đất không nhúc nhích, trong lòng đột nhiên cảm thấy hít thở cũng khó khăn, hai người bọn họ làm sao lại biến thành cái bộ dáng này.
CHƯƠNG 77: HẮN KHÔNG PHẢI NGƯỜI ĐƠN GIẢN NHƯ EM NGHĨ
Trong hành lang bện viện, Lam Kỳ ngồi trên ghế rầu rĩ không vui.
“Làm sao vậy?” Thiệu Tử Vũ mua cho cô chai nước, từ khi rời khỏi nhà anh bé con đều là cái bộ dạng này.
“Yên tâm, chị em không có chuyện gì lớn, chỉ là đụng trầy da một chút mà thôi.”
Lam Kỳ nhìn Thiệu Tử Vũ.
“Thiệu ngốc, chúng ta nhất định không thể biến thành cái bộ dáng kia.”
“Anh không làm cho em có cảm giác an toàn?” Thiệu Tử Vũ dịu dàng ôm vào vào ngực, hôn một cái lên trán cô.
Lam Kỳ lắc đầu, “Bởi vì có được cho nên mới sợ hãi.” Chuyện Lý Hạo cùng với chị gái già làm cho cô thấy bất an, nếu tình yêu có thể nói tùy ý thu hồi liền thu hồi, như vậy đối với người còn lại quả là quá tàn nhẫn, tuy biết không phải là lỗi của chị gái già, nhưng mà tình cảm nhiều năm như vậy, bị thương đầu một lần liền dễ dàng xóa mất rồi, thật sự làm cho người ta thương cảm.
“Em đồng tình Lý Hạo?” Thiệu Tử Vũ biết cô đang suy nghĩ cái gì.
“Ừ”
Chuyện của chị gái già và Lý Hạo không thể nói rõ ràng là ai đúng ai sai, nhưng mà nhìn thấy vừa rồi bộ dáng Lý Hạo phát điên, muốn trách cứ hắn làm tổn thương chị gái già, lại làm thế nào cũng không trách được.
“Đừng nghĩ lung tung, rất nhiều chuyện không đến cuối cùng, em không thể xác định là tốt hay xấu.” Đối với chuyện của Lý Hạo, Thiệu Tử Vũ không muốn nhiều lời, như vậy sẽ tăng thêm phiền não cho cô.
Phòng kiểm tra mở ra, Thiệu Tử Mục dìu Lam Vũ đi ra, trên trán Lam Vũ băng một băng gạt màu trắng, vết máu trên mặt đã rửa, chỉ là sắc mặt có chút trắng bệch.
“Chị, chị không sao chứ?”
Lam Vũ lắc đầu, hiện tại cô cực kỳ không thoải mái, đau đầu, nhưng mà cô không muốn ở lại bệnh viện, trong trí nhớ hình như cô đã ở lại bệnh viện rất lâu, cô chán ghét cái mùi kia.
“Kiểm tra một chút, không có vấn đề gì.” Thiệu Tử Mục bổ sung.
“Vậy chúng ta về nhà.” Lam Kỳ kéo tay Lam Vũ.
“Về nhà.” Lam Vũ nhìn Lam Kỳ ánh mắt mê mang.
“Đêm nay cô ấy về với anh.” Thiệu Tử Mục làm cho hai mắt Lam Vũ nhìn anh, vừa rồi cô vẫn nói đau đầu, anh không hiểu sao cảm thấy hoảng hốt, phải mang theo cô bên người mới có thể yên tâm.
“Không được, chị gái già phải theo tôi về nhà.” Một mực né tránh không phải là biện pháp, chuyện của chị gái già, sớm hay muộn cha mẹ già cũng sẽ biết, còn không bằng bây giờ liền đối mặt.
Hai người không ai nhường ai, vẫn là Thiệu Tử Vũ giảng hòa, “Chị em mới vừa bị thương, hiện tại trờ về không thích hợp.”
Lam Kỳ nhìn Lam Vũ do dự, sắc mặt chị gái già quả thật không tốt, đoán chừng rất khó chịu, trở về đối với chị ấy mà