, là bị Lý Hạo giết.”
Lam Kỳ chưa từng hối hận qua như vậy, chị gái già chết cũng có một phần trách nhiệm của cô.
Thiệu Tử Vũ dùng ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt của cô.
“Biết sai lầm rồi?” Bé con là thiếu giáo huấn, nếu trước đó chịu bàn bạc với anh thì cũng không gặp chuyện không may này.
“Ừ” Lam Kỳ gật đầu, cô thật sự biết rõ, nhưng hối hận cũng vô dụng, không biết sau khi trở về nên đối mặt với cha mẹ già như thế nào, bọn họ phải tiếp nhận tin tức này như thế nào đây?
“Sau này còn làm như vậu nữa không?”
Lam Kỳ lắc đầu, không có sau này.
“Chị em vẫn chưa chết.” Không đành lòng nhìn bộ dáng đau khổ của cô, Thiệu Tử Vũ nói cho cô nghe.
“Anh nói cái gì?” Lam Kỳ không tin, tối hôm qua rõ ràng cô nhìn thấy Lý Hạo châm lửa, chị gái già bị trói không thể nào rời khỏi chỗ đó.
“Ừ, bọn anh phát hiện chị em trên thảm cỏ, tay vẫn còn bị trói, hẳn là được người khác cứu ra.” Ngày hôm qua chỗ kia nhất định còn có người, chỉ là bây giờ còn chưa có điều tra ra.
“Thật sự?” Lam Kỳ dừng nước mắt, chị gái già không có việc gì, thật tốt quá.
“Chị ấy ở đâu? Em muốn gặp chị ấy.” Lam Kỳ chuẩn bị xuống giường.
Thiệu Tử Vũ vội vàng ngăn lại động tác của cô, tính tình nóng nảy nảy vẫn không sửa được.
“Em còn không có nghỉ ngơi tốt còn đi chăm sóc chị em.” So với chuyện khác, anh càng để ý đến thân thể cô hơn.
Lam Kỳ ngoan ngoãn nằm xuống lấy tay anh để lên má, lần này cô mới chân thật cảm giác được anh ở bên canh cô, tối hôm qua cô thật sự sợ hãi, sợ sẽ không còn được gặp lại anh, một giây đó cô mới phát hiện không biết lúc nào trong sinh mệnh của cô anh đã biến thành người quan trọng duy nhất.
Nhưng mà một giây nhìn thấy anh đột nhiên xuất hiện cô lại sợ, sợ anh vì cô mà bị tổn thương hoặc chết, cái đó so với mọi thứ càng đáng sợ hơn, hoàn hảo, hiện tại đều đã qua.
Thiệu Tử Vũ nhìn bộ dáng Lam Kỳ ngoan ngoãn yên lặng không nhịn được cúi xuống hôn cô một cái.
Từ hôm qua tới giờ anh vẫn cứ như vậy ngồi nhìn cô, cảm giác sợ hãi tối hôm qua vẫn còn chưa tan biến, anh không biết nếu cuộc sống của anh không có cô sẽ biến thành cái dạng gì.
Thì ra từ rất lâu trước kia, sự tồn tại của cô đã hòa nhập trong sinh mệnh của anh, thời gian yên lặng biến thành yêu say đắm khắc cốt ghi tăm, không thể mất đi.
“Biết điều như vậy? Có phải đã làm chuyện gì có lỗi với anh?” Thiệu Tử Vũ hôn từ trán cô đến hai gò má.
Lam Kỳ đáp lại nụ hôn của anh, trong đầu đột nhiên nhớ lại một chuyện.
“Em đã làm mất dây chuyền trân châu của anh, còn có nhẫn kết hôn.” Những thứ này đều là quà tặng trân quý nhất anh tặng cho cô, nhưng mà đều bị trận lửa kia của Lý Hạo tiêu rụi, rốt cuộc tìm không thấy.
Nụ hôn của Thiệu Tử Vũ dừng lại một chút, dây chuyền mất đi anh biết, nhẫn cưới thì anh đã quên kiểm tra.
“Em…..” Lam Kỳ cực kỳ phiền muộn, còn chưa kết hôn liền bị mất nhẫn cưới, trong lòng cô cực kỳ khó chịu.
“Lúc cầu hôn không phải anh đã tặng em hai chiếc nhẫn hay sao?” Thiệu Tử Vũ mở miệng.
Lam Kỳ nhìn anh, đúng rồi, lúc anh cầu hôn đã tặng cô hai chiếc nhẫn, vẫn còn một cái nhẫn kim cương.
“Có phải anh đã sớm biết sẽ có một ngày như vậy, nên mới chuẩn bị hai chiếc?” Như thế nào cô lại cảm thấy được anh có ý tứ kia?
“Lo trước khỏi hoạ.”
“Anh” Lam Kỳ đập anh một cái, nhưng mà khó chịu trong lòng cũng tan biến, so với nhẫn mua lại thì tốt hơn.
“Anh lại đeo lên cho em.” Cô vội vàng xuống giường đi tìm, cô không thích cảm giác vắng vẻ trống không trên tay, hiện tại cô đã quen bị bẫy.
“Chờ một chút, muốn anh đeo lại cũng được nhưng có điều kiện.” Thiệu Tử Vũ ngăn cản động tác của cô khàn khàn mở miệng.
“Điều kiện?” Mặt Lam Kỳ tối sầm, đeo nhẫn cưới cho cô còn có điều kiện.
“Còn nhớ rõ ngày đó cầu hôn chúng ta làm cái gì không? Bây giờ cũng muốn em làm lại chuyện giống như vậy, có làm hay không?”
“Làm” Lam Kỳ nhớ lại chuyện ngày đó, cô là bị ép buộc đồng ý, hiện tại anh lại cố chấp như vậy.
“Tốt, em đã đồng ý, vậy chúng ta liền hành động.” Thiệu Tử Vũ mờ ám trêu chọc cô.
Lam Kỳ nhìn Thiệu Tử Vũ, không đợi anh hành động, người liền đánh tới, lần trước là anh cầu cô, hiện tại làm ngược lại cũng không sai.
“Ưm” Thiệu Tử Vũ bị cô nhiệt tình khiêu khích biến thành phản ứng không kịp, sau khi thân thể nổi lên phản ứng mới hung hăng áp cô ở dưới thân.
Anh đã nói qua là về nhà muốn trừng phạt cô thật tốt, hiện tại muốn cho cô ba ngày ba đêm
Không xuống giường được…
Bệnh viện tư nhân trong phòng bệnh VIP, Lam Kỳ ngồi bên giường Lam Vũ gắt gao lôi kéo tay cô, trải qua chuyện đêm đó, cô càng hiểu quý trọng người bên cạnh.
“Chị, chị sẽ không trách em chứ?” Lam Kỳ mở miệng , đối với lời nói ngày đó của Lý Hạo cô cực kỳ ngoài ý muốn, không biết trong lòng chị gái già sẽ nghĩ như thế nào.
Lam Vũ lắc đầu, “Chuyện đó sau này đừng nói nữa, là bản thân chị mù mắt.” Cô đã nghỉ thông suốt, người đàn ông như vậy không đáng để cô đau lòng, càng không đáng để cô yêu, mà cho dù muốn xin lỗi cũng là cô phải xin lỗi, là cô mang Lý Hạo đến bên cạnh Lam Kỳ, nếu không phải cô cùng Lý Hạo có quan hệ, việc này sẽ không xảy ra.
“Đừng nói như vậy, về sau khôn
