hấu? Chuyện lần trước không phải cô ta bị tức muốn chết chuẩn bị trở mặt? Mau quên như vậy.
“Vị này. . . ? Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi, chuyện vừa rồi thật ngại quá, cũng may là có anh giúp, nếu không tôi thật không thể không bị xấu mặt.” Khuôn mặt trắng nõn của Nhiễm Khả mang theo một chút đỏ ửng, giống như chuyện vừa rồi cô ta thực xấu hổ.
Nhiễm Khả vừa nói xong, ánh mắt Lam Kỳ bắn về phía Thiệu Tử Vũ, cái gì? Vừa rồi Thiệu ngốc đỡ cô ta? Khi nào thì Thiệu ngốc thích va vào người khác như vậy, vẫn là đồ phụ nữ chết tiệt Nhiễm Khả này.
Thiệu Tử Vũ nâng mắt nhìn Nhiễnm Khả, vừa rồi cô ta đi tới, chính là do phản xạ có điều kiện anh giúp đỡ cô ta một chút, cô ta đã cảm ơn, không cần thiết phải nhắc lại.
Từ nhỏ đến lớn, anh gặp được quá nhiều phụ nữ dùng các loại phương phát đến gần thế này, kỷ xảo nhỏ này chạy không thoát ánh mắt của anh, anh không để ý đến cô ta, xem ra không sai.
“Aiz, chú ý hình tượng của anh.”
Anh còn đang suy nghĩ, mặt đã bị người khác mạnh mẽ kéo qua, sau đó chống lại một đôi mắt to khó chịu.
Tay Lam Kỳ nắm cằm anh, hai mắt trừng trừng, một quân nhân có thể nhìn chằm chằm một người phụ nữ? Không biết còn nghĩ anh là đồ lưu manh, trong lòng cô nói thầm.
“Làm sao vậy bé con?”
Nhìn Lam Kỳ nhăn mặt, Thiệu Tử Vũ cười, thì ra cô gái nhỏ nhà anh thích ăn dấm chua như vậy.
“Không có gì, ngứa tay.”
Lam Kỳ thấy mục đích đã đạt được, buông tay.
“Nếu học trưởng đã ngồi ở chỗ này rồi, Lam Kỳ, cậu không ngại tớ cũng ngồi cùng chứ? Nói thật, sau khi tốt nghiệp, chúng ta đều không có tụ họp, giống như căn bản không phát hiện Lam Kỳ không chào đón, Nhiễm Khả cứ thế ngồi xuống.
“Học trưởng, làm sao lại đứng đó, ngồi đi.”
Nhiễm Khả mở miệng.
Vốn là muốn đi, Dung Bạch Minh cũng chỉcó thể ngồi xuống, Lam Kỳ ngồi cùng Thiệu Tử Vũ, Nhiễm Khả cùng Dung Bạch Minh ngồi đối diện.
Thiệu Tử Vũ gọi phục vụ dọn dẹp đồ ăn đi, một lần nữa đổi một bàn đồ ăn khác lên, mặt kệ bọn họ là ai, cũng không thể làm mất mặt mũi của bé con.
“Anh là anh Tử Vũ?”
Đầu tiên Nhiễm Khả nhìn chằm chằm Thiệu Tử Vũ sau đó vui mừng lên tiếng.
Ánh mắt Thiệu Tử Vũ tối sầm một chút, anh không nhớ rõ mình quen biết người phụ nữ này.
“Anh không nhớ em? Em là Nhiễm Khả, trước kia học chung tiểu học với Lam Kỳ, em còn nhớ lúc đó thành tích của anh Tử Vũ toàn bộ đều đứng nhất nhì sổ, em rất là ngưỡng mộ.”
Thiệu Tử Vũ liếc mắt nhìn Lam Kỳ một cái, anh không có ấn tượng gì.
Lam Kỳ lại trừng mắt nhìn Nhiễm Khả, rốt cuộc người phụ nữ này muốn làm gì? Còn anh Tử Vũ, thật là tìm vị trí cho chính mình.
Nhiễm Khả nói xong lại nhìn Dung Bạch Minh.
“Học trưởng, anh Tử Vũ không chỉ có thành tích học tập tốt, hơn nữa tính tình còn đặc biệt tốt, Lam Kỳ bởi vì chuyện học tập của chị Lam Vũ, luôn tìm anh ấy quấy rầy, anh Tử Vũ cũng không so đo, còn khắp nơi làm giúp cậu ấy, em khuyên cậu ấy thiệt nhiều thứ cậu ấy đều không nghe, lúc trước còn lấy cắp vở của anh Tử Vũ, vứt bút của anh Tử Vũ……Không có một chút bộ dáng con gái.”
Dung Bạch Minh cười, thì ra lúc nhỏ Lam Kỳ đáng yêu như vậy.
“Chỉ là trưởng thành vẫn nghịch ngợm như vậy, học trưởng anh còn nhớ hay không, lúc trước thời điểm cậu ấy tuyên bố muốn theo đuổi anh, kết quả thật sự theo đuổi anh suốt hai tháng, ngày đó nữ sinh chúng tôi đều bị dũng khí của cậu ấy thuyết phục.”
Nhiễm Khả nói xong buồn cười, cười ngọt đến cực kỳ vô hại.
Dung Bạch Minh ngừng cười, anh không ngờ Nhiễm Khả sẽ nhắc đến chuyện này, nhìn lại hai mắt Lam Kỳ đã bốc lửa, hiện tại cô ấy đã có bạn trai, nhắc đến chuyện lúc trước thật sự rất không thích hợp.
Nhiễm Khả cười cười, nụ cười bớt phóng túng.
“Lam Kỳ, cậu vẫn qua lại với anh Tử Vũ, việc này anh ấy đã biết hẳn là không việc gì chứ, xem ra tớ thật sự nhiều chuyện, cậu đừng để ý.”
Nói xong, một bộ dáng điềm đạm đáng yêu.
Lam Kỳ âm thầm tốn hơi thừa lời, sự việc ngày đó là chuyện cô kiêng kị nhất, cái đồ phụ nữ chết tiệt này, ngứa da.
Ánh mắt Thiệu Tử Vũ lạnh một chút, bé con từng theo đuổi người đàn ông này? Chuyện này như thế nào anh không biết, đôi mắt hẹp dài buông xuống, làm cho người ta không nhìn thấy ve mặt của anh sau đó khéo miệng mỉm cười, xem ra đêm nay anh phải hẹn sẵn, hẹn sẵn xử lý cá nhân.
Dung Bạch Minh chú ý đến lời nói của Nhiễm Khả, người đàn ông này hẳn là đã quen biết Lam Kỳ từ nhỏ, hơn nữa Lam Kỳ xem anh ta như anh trai, hành vi vừa rồi có thề giải thích, nhất thời trên mặt biến chuyển, có chút mừng thầm may mắn.
“Lam Kỳ, có chuyện tớ nghĩ nên nói với cậu, chuyện đêm đó cậu đã hiểu lầm tớ và học trưởng, trong lúc đó chúng tôi căn bản không có gì, ngày đó học trưởng đến tìm cậu, tớ dẫn anh ấy đi qua rừng cây nhỏ, không nghĩ tới bị cậu bắt gặp rồi hiểu lầm, gần đây tớ mới biết được chuyện này, nếu các người tách ra vì nguyên nhân này, lương tâm tớ sẽ bất an.”
Thật ra thì đêm đó cô là cố ý, cố ý lôi kéo Dung Bạch Minh đi vào trong đó, Lam Kỳ cùng Mễ Đóa lặng lẽ rời đi, cô cũng nhìn thấy, cô không thích Lam Kỳ, so với người đàn ông kia thì làm sao cô có thể tặng Dung Bạch Minh cho cô ta.
Nhưng mà hiện tại mục tiêu của cô đổi thành T