t giảo hoạt, mà từ nhỏ cô đã bị mẹ dạy bất luận ở trước mặt ai cũng phải khôn khéo, ngược lại trong lớp học nam sinh thích cô nhiều hơn.
Khi đó ba cô còn là một nhân viên công vụ nhỏ, nhà Lam Kỳ so với nhà cô có nhiều tiền hơn, mỗi lần nhìn thấy Lam Kỳ mặc nhiều quần áo đẹp, cô đều ghen tị phát điên, nhưng ngoài mặt lại che giấu rất tốt, chô nên cô càng thêm cố gắng làm tốt quan hệ giữa thầy cô và bạn học, làm cho phần lớn người công nhận cô mới là công chúa được chào đón nhất trong lớp học.
Nhưng từ đầu đến cuối có một thứ cô thủy chung so ra kém hơn Lam Kỳ, bởi vì bên cạnh cô ta luôn luôn có một người tùy ý gọi đến, chịu cô ta quấy rối, Thiệu Tử Vũ, nam sinh có thành tích đứng đầu trong trường học, bộ dáng sạch sẽ xinh đẹp luôn kiên nhẫn đi theo sau cô ta, che chở cô ta, đau lòng cô ta, mà cô ta lại dùng ngôn ngữ thô lỗ đợi anh.
Những thứ này Nhiễm Khả đều không quên, đó là một loại cảm giác khát vọng hiểu được từ khi còn nhỏ.
“Con biết nó?”
Bạch Đình nghe Nhiễm Khả gọi ra tên tuổi của Tử Vũ thực kinh ngạc.
Nhiễm Khả buồn cười.
“Dì Bạch người quên con cũng sống trong tiểu khu đó sao.” Lúc đó Tử Vũ nổi tiếng như vậy làm sao cô có thể không biết.
Bạch Đình mở miệng.
“Ừ, con nói đến thời gian trôi qua dì như thế nào đã quên.”
“Mấy năm nay anh Tử Vũ đều tham gia quân đội sao?” Nhiễm Khả hỏi, giống như ở trung học cơ sở vốn Thiệu Tử Vũ không có xuất hiện bên cạnh Lam Kỳ, cô còn kỳ quái anh đã đi nơi nào.
“Ừ, vừa trở về không bao lâu bây giờ còn là quân hàm thượng tá rồi, bên cạnh nó đóan chừng là bạn gái xinh đẹp của nó.”
Nhiễm Khả liếc mắt nhìn một cái, cười ngọt ngào.
“Dì, người nói sai rồi, cô ấy không phải, cô ấy đã có bạn trai.”
“Con biết con bé?” Bạch Đình chê cười một chút, thì ra là mình hiểu lầm rồi.
“Dạ, cô ấy là bạn học, bạn trai rất xuất sắc.”
“Như vậy kia không có gì để xem, chúng ta đi thôi.”
Bạch Đình đi đến phía trước, có thể Tử Vũ có việc, bà cũng không đi quấy rầy, nếu không phải vậy thì quên đi.
“Dì Bạch, người đi trước, con đi toilet một chút.”
“Được, vậy con nhanh lên một chút.”
Trong toilet, Nhiễm Khả để túi sách trên bồn rửa tay, yên lặng tran điểm lại, sau đó lấy điện thoại ra.
“Học trưởng Dung, anh bận không? Em là Nhiễm Khả, không biết có thể mời anh một bữa cơm hay không?”
“Không thể nào, bận rộn như vậy, nếu em nói về chuyện của Lam Kỳ……Tốt lắm, em biết một nhà hàng ăn rất ngon”
“Ừ, nếu học trưởng đến trước vậy làm phiền chờ em, em xử lý xong công việc trong tay sẽ đến, ừ, tạm biệt.”
Cúp điện thoại, Nhiễm Khả cười nhạt, Lam Kỳ, đời này cô ta không có khả năng có thứ gì hơn hẳn cô.
Cô ta không xứng với Thiệu Tử Vũ, gia thế nhà anh ta, thân phận, tính tình, học thức, bất kể thứ nào cô ta cũng không so tới, đàn ông vĩ đại như vậy đương nhiên là chỉ có người phụ nữ như cô mới có thể xứng đứng cùng.
CHƯƠNG 25: CÔ KHÔNG SAO CHỨ?
Thiệu Tử Vũ ăn cơm rất nhanh, đây là thói quen nhiều năm trong quân đội, nhìn Lam Kỳ còn đang nhai nhỏ nuốt chậm, anh cười.
“Bé con, em từ từ ăn, anh đi toilet.”
Đã một ngày một đêm không có chợp mắt, anh phải đi rửa mặt cho tỉnh táo một chút.
“Ừ”
Lam Kỳ gật đầu, những thứ kia ăn rất ngon, Thiệu ngốc thật đần, nhanh như vậy liền ăn xong.
Thiệu Tử Vũ đứng dậy đi về phía toilet.
“Tiên sinh, xin chào, xin hỏi người có cần sắp xếp chỗ ngồi không?”
Dung Bạch Minh vừa mới vào nhà hàng đã có nhân viên phục vụ ân cần tiếp đãi, ánh mắt của anh nhìn vào bên trong nhà hàng, trong nhà hàng không khí thật im lặng, ánh sáng rất tốt, sau đó anh liền thấy được bóng dáng của Lam Kỳ, cô ngồi ở chỗ kia đang từ từ ăn thức ăn, một bộ dáng thực hưởng thụ, trong mắt anh lộ ra một tia kinh ngạc, nhìn xem bốn phía cũng không có thấy Nhiễm Khả.
“Không cần.”
Anh phất tay với nhân viên phục vụ.
Dung Bạch Minh đứng đằng xa, do dự có không biết có nên qua đó hay không, anh đoán đây có thể là ý tốt của Nhiễm Khả, cố ý gọi điện thoại để tạo cơ hội cho anh.
Anh lẳng lặng nhìn cô, Lam Kỳ vẫn là đáng yêu như vậy, khóe miệng anh mỉm cười, nhớ tới khoảng thời gian ngọt ngào kia.
Còn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy Lam Kỳ là một buổi chiều ươm nắng, cô cùng Mễ Đóa cố ý xếp đặt cuộc gặp gỡ tình cờ, anh cũng không nói gì, chỉ cảm thấy ánh mắt nữ sinh này như vậy bướng bỉnh, đắc ý, sức sống, tự tin, anh nhịn không được nhớ kỹ cô.
Sau đó thời gian cô xuất hiện ở trước mặt anh ngày càng nhiều, tuy rằng mỗi lần ở trước mặt anh đầu biểu hiện rất dịu dàng, ngại ngùng, nhưng khi anh quay lưng lại những động tác nhỏ nhe răng nhếch miệng của cô vẫn không thể nào tránh thoát được cặp mắt của anh, anh nhìn ra được cô không phải si mê anh, ánh mắt của cô không có cực nóng cùng si mê giống nữ sinh khác, vì thế hắn đối với cô không chút để ý, mà cô lại lần lượt cố chấp xuất hiện, căn bản giống như không cần biết thái độ của anh, dần dần anh bắt đầu có thói quen có cô ở bên, cho tới khi bị lạc mất tim.
Về sau đột nhiên cô lại biến mất khỏi tầm mắt của anh, anh hoảng hốt, cảm thấy có phải mình đối với cô quá lạnh nhạt hay không, làm cho cô thất vọng rồi, vì thế đã thổ lộ với cô,
