Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325125

Bình chọn: 8.5.00/10/512 lượt.

nhất là người tốt, đáng mừng, hiện tại rốt cục có người đã phát hiện ra ưu điểm của cậu ta.”

Lam Kỳ rầi rĩ buông quần áo, lời nói của Mễ Đóa làm cho cô rất không thoải mái, ngay cả anh chàng bánh bao, đàn ông như vậy cũng có người muốn, kế tiếp sẽ là ai? Nhớ tới chuyện ngày hôm qua, trong lòng càng thêm không thoải mái, hiện tại phụ nữ đều có ánh mắt gì?

CHƯƠNG 23: THÍCH NHƯ VẬY

Hai người vừa mới mua đồ xong ra khỏi cửa hàng, điện thoại Lam Kỳ liền vang lên, nhìn thoáng qua dãy số trên tay, vốn cô không nghĩ muốn bắt mãy, nghe tiếng chuông vang lên một lần, đóan chừng lúc điện thoại muốn ngừng, ma xui quỷ khiến cô bấm nút nghe máy.

“Này, tìm tôi có chuyện gì.”

Cô cố gắng làm cho giọng nói của mình nghe qua bình thường, tùy ý.

“Bé con, ở đâu?”

Trong điện thoại di động truyền ra giọng nói dịu dàng của Thiệu Tử Vũ.

“Anh không phải là đang bận rộn, tìm tôi làm gì?”

Lam Kỳ đem cuộc hẹn đổi thành bận rộn, không thể để cho anh biết cô để ý lời anh nói, nếu lời này hỏi ra cũng rất không bình thường, tuy rằng vì vậy mà cô không thoải mái một buổi tối cộng thêm thời gian một buổi sáng.

“Việc xong rồi, bé con, tôi đến tìm em.”

Lam Kỳ liếc mắt nhìn cách đó không xa Mễ Đóa đang bỏ đồ lên xe, lời nói của Thiệu Tử Vũ nghe thật cám dỗ, hơn nữa bây giờ cô tâm tình không tốt, trọng điểm là do anh gây nên, nên phải là anh phụ trách.

“Chính là tôi đang ở trên đường dành riêng cho người đi bộ ở quảng trường mua sắm.”

Lam Kỳ báo một cái tên, cũng không biết anh có tìm được hay không, dù sao mấy năm nay anh đều ở quân đội, thành phố phát triển rất nhanh chóng, rất nhiều chỗ mỗi năm đổi một bộ dáng.

“Ừ, tìm vị trí dễ thấy nhất chờ tôi.”

Lam Kỳ liếc mắt nhìn, trên quảng trường khu kiến trúc tượng đồng phục cổ vĩ đại, vị trí kia hẳn là dễ thấy nhất.

“Tôi ở phía dưới tượng đồng chờ anh.”

“Được, đừng có chạy lung tung.”

Nói xong Thiệu Tử Vũ liền cúp điện thoại.

“Mễ Đóa, cậu về công ty trước, tớ có chút việc, buổi chiều sẽ về.”

Lam Kỳ đem đồ trong tay ném lên xe, chỉ để lại cái túi.

Mễ Đóa cầm tay lái, kỳ quái nhìn cô một cái, Lam Kỳ không phải là người thích đi dạo phố, người này khác thường, đang yêu, nên không tránh né cô cùng học trưởng Dung qua lại, sĩ diện nên gạt cô.

“Được, cậu bận cứ đi, tớ về trước.”

Mễ Đóa sảng khoái đồng ý.

“Vậy buổi chiều gặp.”

“Ừ”

Mễ Đóa lái xe đi rồi, Lam Kỳ buồn bực, người này như thế nào một câu cũng không hỏi liền đi, rất không phù hợp với cá tính của cậu ta.

Mà trên xe Mễ Đóa đang cười, hỏi? Hỏi cậu sẽ nói sao? Còn không bằng tự cô theo dõi.

Dưới ánh mặt trời chói chang, Lam Kỳ mở ra cây dù ở dưới tượng đồng chờ, quay mắt về phía hơi nóng cùng dòng người, kiên nhẫn của cô từ từ tan rã, cô là người có thói quen làm việc đánh nhanh thắng nhanh, làm cho cô giống như đám người nhàn nhã kia tuyệt đối là một loại tra tấn, ngày trước cô đã chọn trực tiếp đi tìm.

Rốt cuộc ở trong đám người cô thấy được một bóng dáng màu xanh lục, bước chân Thiệu ngốc vứng vàng tiêu sái ở trong đám người, dáng người cao ngất, phong cách nho nhã, tức khắc liền giống như một làn gió mát rợi thổi đi cái nóng nực cùng ồn ào xung quanh.

Ánh mắt Thiệu Tử Vũ ở trong ám người nhanh chóng tìm kiếm, rất nhanh liền tìm thấy một bóng dáng quen thuộc.

Lam Kỳ đã tháo xuống mắt kính đang mang, lộ ra gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, sống động chống lại tầm mắt của anh, vẻ mặt mang cảm xúc phiền chán lập tức chuyển biến thành vẻ mặt không chút thay đổi.

“Bé con.”

Thiệu Tử Vũ đến gần cô, nhìn thấy quần áo cô đang mặc thì ánh mắt tối sầm một chút.

“Tìm tôi làm gì?”

Lam Kỳ nhìn Thiệu Tử Vũ, ánh mắt lại ở xung quanh anh càng quét, aiz, cô gái nhỏ này là cái biểu tình gì, háo sắc, chưa thấy qua đàn ông? Cái ánh mắt gì chứ.

“Đi ăn cơm với tôi.”

Thiệu Tử Vũ nói xong liền lôi kéo tay Lam Kỳ đi về phía một cửa hàng.

“Nơi đó là chỗ bán quần áo, không có cơm để ăn.”

Người này không nhìn bản hiệu à, đi nhanh như vậy, cô đang mang giày cao gót.

Đôi mắ hẹp dài của Thiệu Tử Vũ sáng lên nhìn cô một cái, dưới chân lại không có ý dừng.

“Đem quần áo trên người em đổi đi, bằng không đi cùng một chỗ với em sẽ ảnh hưởng hình tượng.”

Nghe được lời anh nói Lam Kỳ nổi nóng, nhưng nhìn đến một thân quân trang của Thiệu ngốc, lửa giận từ từ dập tắt, hai người bọn họ như vậy đi cùng nhau, quả thật là không hài hòa, xem ánh mắt kỳ lạ xung quanh là có thể nhìn ra, Thiệu ngốc một thân nghiêm cẩn, mà cô lại thật bộc lửa, thấy thế nào cũng giống như là quan hệ không tốt.

Vừa vào cửa hàng không bao lâu, Thiệu Tử Vũ liền chọn cho cô một cái váy Lace.

Lam Kỳ liếc mắt nhìn qua kiểu dáng cùng số đo, ánh mắt Thiệu ngốc thật không sai, cũng không nói thêm gì, lập tức đi vào phòng thay đồ.

Bên này Thiệu Tử Vũ cũng bắt đầu đau đầu nhíu mày, từ sáng sớm ngày hôm qua đến bây giờ anh cũng chưa chợp mắt, nghĩ xử lý xong sớm một chút gặp cô gái nhỏ của anh, không nghĩ tới cô thế nhưng lại cho anh kinh ngạc vui mừng như vậy, một mảng lớn da thịt phân nửa lộ ra ngoài, căn bản là không phát hiện ánh mắt nhìn chằm chằm của đám đàn ông xung quanh, nê


XtGem Forum catalog