Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325440

Bình chọn: 7.5.00/10/544 lượt.

a bước chân, người lại bị kéo trở về.

“Bé con, lắc tay rất đẹp, ai tặng?” Thiệu Tử Vũ hỏi, theo hiểu biết của anh đối với cô, tính cách tuỳ tiện của cô sẽ không thích mấy thứ này, càng không thể tự mình đi mua đồ vật quý giá như vậy.

Lam Kỳ nhìn Thiệu Tử Vũ đang nắm chặt tay mình, kỳ lạ, lắc tay này dễ gây chú ý thế sao, vì sao mọi người đều hỏi?

“Anh rể tặng.”

Hai mắt Thiệu Tử Vũ tối sầm.

“Bây giờ chị em còn chưa có tin tức, anh rể em thật đúng là săn sóc em.” Anh nửa đùa nửa thật mở miệng, bé con, em không thể nào đừng trêu chọc người được sao?

“Anh có ý gì.”

Lam Kỳ nghe được trong lời nói của anh có hàm ý khác, vì sao lại cùng một giọng điệu giống Mễ Đóa.

“Được rồi, bé con, đi đón xe đi, nếu không thì một hồi ngược lại tôi sẽ làm mệt chết em.” Thiệu Tử Vũ cảm thấy hiện tại nói cho cô nghe cũng vô dụng, lòng dạ của đàn ông cô sẽ không hiểu rõ, anh không thích trên người cô đeo những thứ đàn ông khác tặng, cho dù là của anh rể tương lai cũng không được, mà theo hiểu biết của anh, Lý Hạo là người có lòng rất nặng về công danh lợi lộc, làm chuyện gì đều có mục đích của hắn.

Mấy năm nay danh tiếng không nhỏ, người được hắn ta giúp trên tòa án cũng không phải là người tốt lành gì.

“Ừ.” Lam Kỳ gật đầu, rất nhanh liền đón được một chiếc taxi, dìu Thiệu Tử Vũ lên xe vừa chuẩn bị đi, mới phát hiện trên tay trống không, lắc tay kim cương không thấy nữa, vội vàng xuống xe tìm lại không tìm được, buồn phiền, làm sao mới một chút đã không thấy tâm hơi, nhìn người trên đường, đột nhiên cô cảm thấy khả năng tìm được thật mỏng manh.

“Làm sao vậy, bé con?” Thiệu Tử Vũ miễn cưỡng tựa vào ghế xe mở miệng.

“Lắc tay rớt, đều tại anh, khẳng định là lú vừa rồi dìu anh đã bị rơi.”

“Vậy tôi tìm cùng em.” Chỉ cần cô thích.

“Không cần, rơi rồi liền bỏ đi.” Dù sao cô cũng không thích hợp đeo, theo tính tình của cô, đánh mắt là chuyện sớm hay muộn.

“Thiệu ngốc, muốn đưa anh về nhà nào?” Nói thật ra cô không thích bộ dáng nửa sống nửa chết này của anh.

Thiệu Tử Vũ nhắm mắt lại nói ra địa chỉ, chỗ nào Lam Kỳ chưa từng nghe qua.

“Aiz, anh không phải là say nên hồ đồ chứ?””

Thiệu Tử Vũ mở mắt.

“Đó là nhà riêng của tôi.” Cũng là nhà của chúng ta sau này, câu nói tiếp theo Thiệu Tử Vũ lại không nói.

“Đủ.”

Lam Kỳ chu môi, có tiền khá lắm.

“Bác tài, làm phiền đưa chúng tôi đến chỗ đó.”

Lam Kỳ mở miệng, tài xế bắt đầu cho xe chạy, mà Lam Kỳ còn đang đau lòng về chuyện cái lắc tay, còn Thiệu Tử Vũ lại tựa vào cửa sổ, híp mắt nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, tùy ý kéo cửa kính xuống, bàn tay tự nhiên vươn ra ngoài xe, sau đó bàn tay lúc đầu nắm chặt lại buông các ngón tay ra, chỉ thấy một tia chói mắt rớt xuống, rất nhanh liền biến mất trên mặt đường, anh khẽ cười, đây là lúc cô dìu anh, anh thừa cơ hội lấy đi, đời này trên người bé con chỉ có thể mang theo mùi vị của anh.

Mà lúc này ngoài cửa lớn trung tâm giải trí, vẻ mặt Nhiễm Khả rất tức giận, đáng ghét, Lam Kỳ chết tiệt hiện tại trốn mất để cho kế hoạch của cô đều tiêu tùng, cô nhìn thuốc cô đã chuẩn bị lúc đầu mặt lại càng lạnh, thuốc này vốn dĩ muốn bỏ vào trong rượu để cô uống, sau đó liền mượn danh nghĩa say rượu để Dung Bạch Minh đưa cô đi, dù Dung Bạch Minh có là quân tử cở nào cũng không có khả năng lạnh nhạt đối với một người phụ nữ nhiệt tình, hơn nữa còn là người phụ nữ mà mình thích, chỉ cần cô cùng Dung Bạch Minh sảy ra quan hệ như thế mọi chuyện liền dễ làm, Thiệu Tử Vũ không có khả năng vẫn thích cô, không nghĩ tới cái đồ đáng chết này không nói tiếng nào đã về trước, cô đúng là không dẽ dàng đợi được cơ hội này, quan hệ giữa cô và Lam Kỳ vốn là cứng ngắt, căn bản không có khả năng bình tĩnh hòa nhã ngồi cùng một chỗ, cơ hội lần sau không biết phải đợi đến khi nào, lần này thật sự là cô ta may mắn.

CHƯƠNG 35: CÔ THÍCH

Sau khi xuống xe Lam Kỳ nhìn đến khu biệt thự cực kỳ xinh đẹp trên nền cỏ xanh rờn, mấy ngôi biệt thự nhỏ gần đó mỗi cái đều có sân trống độc lập, dùng cây xanh làm tường thấp ngăn gió hiu hiu, vừa không có vẻ chật chội vừa không vắng vẻ, Lam Kỳ liền lập tức thích chỗ này, cô là người thích náo nhiệt nên liền thích có phần không gian riêng tư, chung cư cao tầng khiến cô cảm thấy phiền muộn, loại chung cư cao tầng kiểu ngăn cách này rất xa cũng không nhìn thấy biệt thự hàng xóm làm cho cô có cảm giác cô đơn, chỗ này rất tốt, đường rộng mở lại sạch sẽ, nhân khí lại rất tốt.

“Cảm thấy như thế nào, bé con.”

Thiệu Tử Vũ hỏi, chỗ này anh cần cô thích.

“Ừ, rất đẹp, Thiệu ngốc nhanh mở cửa.” Lam Kỳ khẩn cấp muốn nhìn xem nhà của anh.

Thiệu Tử Vũ mở cửa, Lam Kỳ liền cẩn thận bước vào, phong cách căn nhà cực kỳ ấm áp, phòng khách rộng mở, thiết bị trang hoàng mang theo phong cách nông thôn, phòng bếp kiểu mở có vẻ theo thiết kế hiện đại…..Bố cục của mọi thứ ở lầu một rất hợp lý lại đẹp mắt, rất tốt, cô lại đưa mắt nhìn đến đồ gia dụng, lấy tay lau một cái, woa~, thủ công tinh xảo, sau đó cô đem lực chú ý dời đến đồ mỹ nghệ được đặt ở vị trí không giống nhau, đều là đồ sứ tạo hình xinh đẹp tinh tế, thời kì triều Thanh chiếm đa số, cô không biết


Insane